Tuyết Minh đưa bàn tay thon dài, nhẹ nhàng sờ mái tóc mềm mại của Tuyết Lê, sau đó nhìn cô không có chút vẻ mặt nào, liền cười một cách khổ sở.
Hắn từ từ xoay người, trở về phòng, đem cửa phòng nhẹ nhàng đóng.
Trong nháy mắt, bên trong gian phòng yên tĩnh, chỉ còn lại hai người bọn họ.
Tuyết Minh ngưỡng đầu nhìn Mặc Tử Hàn cao hơn mình là một cá đầu, nhìn đôi mắt hắn lạnh như băng, sau đó chậm rãi mở miệng nói, "Chú tên là Mặc Tử Hàn? Chú chính thủ lĩnh hắc đạo hiện tại Mặc Tử Hàn sao?" Hắn nhẹ giọng mà hỏi.
Mặc Tử Hàn khẽ nhắm mắt, nhìn mặt hắn thanh tú dịu dàng nói, "Chính ta!"
Quả nhiên!
Tuyết Minh nhàn nhạt cười cười.
"Chú nói chú muốn trái tim của tôi đi cứu một người, người kia là thân nhân của ngươi sao? Hay là bằng hữu?" Hắn đoán hỏi.
"Hắn là con trai của ta!" Mặc Tử Hàn trả lời.
"Con của chú?" Tuyết Minh lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.
Chưa từng nghe nói hắn có con trai, chẳng lẽ là con riêng? Thôi, không sao cả. . . . . .
"Tôi có thể hỏi chú mấy vấn đề không? Chú có thời gian chứ?" Hắn khẽ cười nhạt hỏi.
"Dĩ nhiên có thể, cậu hỏi đi!" Thanh âm Mặc Tử Hàn lạnh như băng, nhưng hai mắt hòa hoãn rất nhiều.
Đứa bé mười hai tuổi như vậy, hắn lần đầu tiên nhìn thấy, vô luận là cá tính hay là nói năng đều vô cùng chững chạc, hơn nữa vô cùng dịu dàng, giống như là một khối ngọc bích, hoa lệ, cao quý, xinh đẹp. . . . . . So với tính tình Thiên Tân hoàn toàn bất đồng.
Tuyết Minh theo dõi hai mắt thâm thúy kia, nhẹ giọng mở miệng, hỏi, "Con của chú, năm nay mấy tuổi?"
"Sáu tuổi, cũng sắp bảy tuổi rồi."
"Hắn tên gọi là gì?"
"Mặc Thiên Tân!"
"Tính cách của hắn như thế nào? Hoạt bát? Ít nói? Hay là rất nguyên tắc?"
"Hắn là một đứa nhỏ bướng bỉnh, hơn nữa rất quỷ quyệt, luôn thích trêu cợt người khác. Lúc nói chuyện nhất định phải chọc phá người khác hắn mới vui vẻ, nhưng mà hắn rất thông minh, hơn nữa rất hiếu thuận, hắn làm tất cả mọi chuyện đều muốn cho người hắn thích hạnh phúc, muốn cho người hắn thích vui vẻ, vui vẻ. . . . . . Hắn thật biết điều, rất nghe lời, cũng rất thành thục, rất hiểu chuyện, càng thêm thiện lương, đáng yêu. . . . . . Hắn là con trai kiêu ngạo của ta, cho nên không thể để cho hắn chết, vô luận như thế nào ta đều phải cứu hắn, để cho hắn khỏe mạnh lớn lên!"
Tuyết Minh nghe hắn nói những lời này, nhìn mặt hắn do ngôn ngữ biến chuyển mà biến hóa theo biểu tình, nhìn trong đôi mắt càng ngày càng nồng đậm nhu tình, trong lòng đại khái đã biết người gọi là Mặc Thiên Tân là hạng người gì.
"Hắn ngã bệnh sao? Là bệnh tim?" Hắn lại một lần nữa mở miệng, nhẹ giọng hỏi thăm.
"Đúng!"
"Hắn cần trái tim của tôi? Không có trái tim của tôi, hắn sẽ chết?"
"Không!" Mặc Tử Hàn phủ nhận, sau đó sẽ lần nữa khôi phục thanh âm lạnh lùng, nói, "Coi như không có trái tim của cậu, hắn cũng sẽ không chết, ta sẽ không để cho hắn chết!"
Tuyết bắt đầu khó hiểu rồi, hắn không phải đến lấy tim sao? Hắn không phải bởi vì chỉ có tim của hắn mới cứu được con hắn, cho nên mới tìm đến? Chẳng lẽ hắn đã đoán sai?
"Tôi không hiểu rõ ý của chú, ý của chú là nói, nếu tôi không đáp ứng chú, cũng không có vấn đề sao?" Hắn nghi ngờ hỏi tới.
Hai mắt sắc bén của Mặc Tử Hàn đột nhiên nhìn chằm chằm hắn, lạnh như băng nhìn hai mắt hắn, kiên định nói, "Trái tim cậu, ta muốn!"
"Nhưng là chú mới vừa. . . . . ."
"Ý của ta là, coi như không có trái tim của cậu, ta có thể đi tìm tim của người khác!"
"Những người khác. . . . . . ?"
"Chính là ta!" Mặc Tử Hàn lạnh giọng, "Trái tim của ta cũng thích hợp làm phẫu thuật, cho nên coi như không có trái tim của cậu, ta nhất định sẽ không để cho Thiên Tân chết, chỉ là. . . . . . Nếu cậu hiện tại đã đứng trước mặt ta, như vậy cậu nhất định phải chết!"
"A. . . . . ." Tuyết minh đột nhiên nhẹ giọng cười một tiếng, trên mặt lạnh nhạt.
Mặc Tử Hàn cau mày nhìn mặt hắn, trong lòng cực kỳ nghi ngờ.
"Cậu cười cái gì?" Hắn hỏi.
"Không có gì, chỉ là tôi đã sớm biết mình không sống được lâu!" Tuyết minh nhẹ giọng nói xong, trong lời nói mang theo một cái khổ sở.
"Cậu đã sớm biết?" Mặc Tử Hàn vẫn còn nghi hoặc.
"Không sai! Tôi đã sớm biết, bởi vì coi như không phải chú tới lấy mạng của tôi, cũng sẽ có người đến giết tôi, tựa như cái đêm một năm trước, cả nhà tôi đều chết trên tay hắn, hắn nói, nhất định sẽ tới giết tôi và em gái. Thanh âm của hắn tôi vĩnh viễn cũng không quên, đó không phải chỉ là lời nói, cũng không phải đùa giỡn, mà là vô cùng nghiêm túc. . . . . . Thanh âm vô cùng nghiêm túc. . . . . . Cho nên từ sau đêm đó, tôi đã biết mình căn bản không sống được bao lâu. Có thể nói, chỉ cần tôi đi ra biệt thự này, tôi rất mau chết oan chết uổng!" Tuyết minh rất bình thản nói chuyện đã qua, cũng bình tĩnh nhẹ mỉm cười. Thoải mái trên mặt giống như đã sớm quyết định.
"Cậu vừa nói hắn là ai? Chỉ cần cậu nói cho ta biết tên của hắn, ta lập tức giúp cậu giết hắn, thay cả nhà cậu báo thù. Nhưng điều kiện tiên quyết là ta muốn trái tim của cậu bằng bất cứ giá nào!" Mặc Tử Hàn kiên định lạnh giọng.
"Tôi cũng không biết người kia là ai, cũng không thấy mặt của hắn, ta chỉ là nhớ thanh âm của hắn mà thôi. Chẳng qua tôi vừa nghe chú nói muốn cứu con trai, có thể cảm thấy chú rất thương hắn, rất sủng ái hắn, cũng có thể cảm nhận được chú là một người cha rất tốt, cho nên. . . . . ." Lời của hắn hơi dừng lại, hai mắt trong suốt nhìn tròng mắt thâm thúy, nói tiếp, "Về sau chú sẽ chăm sóc hắn thật tốt!"
"Về sau?" Mặc Tử Hàn nghi ngờ nỉ non, đột nhiên sau đó khiếp sợ, nhìn khuôn mặt bình tĩnh kia.
"Thật?" Mặc Tử Hàn đột nhiên có chút kích động, "Cậu thật đáp ứng đem trái tim cho Thiên Tân? Cậu có biết hay không cậu làm như vậy, nhất định sẽ chết!"
"Tôi biết rõ, tôi cũng đã nói tôi biết mình sẽ chết. Cho nên tôi muốn dùng ba điều kiện trao đổi!" Tuyết Minh nhìn tuổi còn nhỏ, nhưng từng câu từng chữ đều tốt giống như từng luyện tập qua, âm thầm suy đoán hắn rốt cuộc là dạng người gì. Có đáng giá tin tưởng hay không, có đáng giá để phó thác hay không. Mà hắn từ đầu đến cuối đều là vẻ mặt thản nhiên, thật giống như tất cả đều lên ké hoạch tốt lắm, chỉ chờ có người rơi vào bẫy.
Mặc Tử Hàn nhìn đứa bé thông minh mười tuổi, chân mày không khỏi hơi nhíu lên.
"Được, ta đáp ứng, cậu nói đi!"
Khóe miệng Tuyết Minh đột nhiên nâng lên thật cao, sau đó vui vẻ nói, " Chuyện thứ nhất, chính là giúp tôi tìm được hung thủ giết cả nhà, sau đó giết hắn!"
"Được, ta nhất định sẽ giúp cậu báo thù, giết người kia!" Mặc Tử Hàn kiên định đáp ứng.
"Chuyện thứ hai, chính là chú phải giúp tôi chăm sóc em gái, cũng nghĩ biện pháp trị hết bệnh của nó, tôi muốn nó là một cô gái bình thường, thật vui vẻ ,khoái lạc sống, lớn lên!"
"Được, không thành vấn đề, ta nhất định sẽ tìm bác sĩ tốt nhất thế giới xem bênh cho em gái cậu, coi như là táng gia bại sản cũng nhất định sẽ chữa cho em gái cậu.”
" Chuyện thứ ba thì. . . . . ." Tuyết minh đột nhiên muốn nói lại thôi.
"Cậu muốn nói gì cứ nói đi, chuyện gì ta cũng đáp ứng cậu!" Mặc Tử Hàn kiên định mở miệng, một bộ quân tử.
"Thật ra thì chuyện thứ ba tôi còn chưa nghĩ ra. Cho nên tôi muốn để lại cho em gái. Tương lai chú chữa khỏi bệnh cho nó, sau đó hỏi nó muốn cái gì!" Tuyết Minh để lại hi vọng cho muội muội, một phán đoán vô cùng thông tuệ.
Mặc Tử Hàn nhìn đứa bé trước mắt, càng xem càng cảm thấy hắn không đơn giản. Nếu như đem hắn bồi dưỡng từ nhỏ, tương lai nhất định sẽ giúp hắn rất nhiều, càng có thể trở thành một cánh tay vô cùng ưu tú. Nhưng là đáng tiếc, coi như là nhân tài giỏi nữa, trong lòng hắn vẫn không bằng tính mạng của Thiên Tân, cho nên đứa bé này, chỉ có thể sống đến mười tuổi thôi.
Thật xin lỗi!
Hắn đang trong lòng âm thầm nói xin lỗi, bởi vì hắn lần đầu tiên lấy đi tính mạng của đưa bé mười tuổi.
"Được, ta đáp ứng cậu, ba chuyện này ta nhất định làm, đời này ta sẽ đem hết toàn lực giúp cậu hoàn thành ba tâm nguyện!" Hắn sảng khoái đáp ứng, trong lòng rốt cuộc nhanh chóng buông xuống tảng đá khổng lồ.
Thiên Tân rốt cuộc được cứu rồi, hắn rốt cuộc tìm được trái tim thích hợp cho hắn, Bây giờ chỉ còn hai cửa ải khó khăn, thứ nhất chính là khiến Thiên Tân chấp nhận phẫu thuật, thứ hai chính là cầu nguyện phẫu thuật sẽ thành công.
Mặc Tử Hàn hai mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói, "Còn có chuyện gì!"
"Thật ra tôi muốn nói, có thể hay không cho tôi thời gian một ngày, tôi muốn ở cạnh em gái. Hơn nữa tôi nghĩ, nếu như muốn làm phẫu thuật lớn như vậy, có thể phải chuẩn bị nhiều. Cho nên ngày mai, chỉ cần chú cho tôi một ngày là tốt rồi, sáng ngày mốt tám giờ tôi sẽ đến đi bệnh viện tìm chú, chỉ cần chú lưu lại địa chỉ, tôi nhất định sẽ đi tìm, tuyệt đối không nuốt lời, tuyệt đối không chạy trốn. . . . . . Có thể không?" Tuyết Minh vừa nhắc đến mấy muội muội, trên mặt thản nhiên trong nháy mắt biến mất, hơi có chút khẩn trương, hơi có chút bận tâm, còn hơi mà có chút không buông, cùng với hắn bình tĩnh chững chạc chính, hoàn toàn ngược lại.
"Được!" Mặc Tử Hàn lạnh giọng đáp ứng,
Hắn tin tưởng tên tiểu quỷ này sẽ không giở trò, bởi vì hi vọng của nó toàn bộ đều ở trên người hắn. Mà trên thế giới này, sẽ không có ai so với hắn Mặc Tử Hàn có thể trợ giúp hắn báo thù. Cho nên cho hắn thời gian một ngày, để hắn nhìn thế giới.
" Sáng sớm ngày mai ta sẽ phái mấy thuộc hạ ta tin tưởng nhất đến bảo vệ ngươi, ngươi dẫn em gái ngươi ra ngoài chơi một chút đi!" Hắn chợt mở miệng, sau đó lập tức xoay người, đem cửa phòng mở ra, đi ra khỏi phòng khách.
Tuyết Minh sững sờ đứng tại chỗ, hai mắt nhìn bóng người biến mất ở cửa phòng.
Hắn cuối cùng tại sao phải nói như vậy đây?
Chẳng lẽ hắn đã nhìn ra hắn suốt cả một năm không có đi ra căn biệt thự này rồi sao? Bởi vì sợ bị đuổi giết, bởi vì sợ bị người kia sát hại, bởi vì sợ bị hắn tìm được, cho nên suốt cả một năm hắn và muội muội ở nơi này, thậm chí ngay cả đi ra gian phòng, đều là cực ít.
"A. . . . . ." Hắn chợt nhẹ giọng cười một tiếng, chút vui vẻ, cũng có chút thương tâm.
Rốt cuộc có thể mang Tuyết Lê đi chơi một lần rồi, không biết sau này cô rời khỏi biệt thự, có tốt hay không? Có thể vui vẻ giông như trước kia, đáng yêu như vậy? Thật sự muốn xem nụ cười của cô một lần, nguyện vọng cuối cùng của hắn trước khi chết . . . . . Chính là hi vọng có thể nhìn cô cười vui vẻ.
"Đông, đông, đông!"
Cửa phòng chợt bị gõ vang, hắn vội vã thu hồi thương tâm biểu tình trên mặt, nở nụ cười thản nhiên thường ngày, đi tới cửa phòng, đem cửa phòng mở ra.
Vừa mới mở cửa, liền nhìn thấy Tuyết Lê đứng ở cửa phòng, trên mặt vẫn không có bất kỳ biểu lộ gì, hai mắt tự nhiên là ảm đạm không có ánh sáng, đờ đẫn không tập trung.
"Tuyết thiếu gia, tôi thấy Nhị thiếu gia đi ra khỏi phòng, cho nên liền đem Tuyết tiểu thư mang về, mặc dù cô không có phản ứng gì, nhưng là, tôi cảm thấy cô giống như rất muốn trở lại bên cạnh ngài, cho nên. . . . . ."
"Cám ơn bác, Tần quản gia, cám ơn bác chăm sóc thời gian dài như vậy, cám ơn bác, thật rất cám ơn bác!" Tuyết mi