Bảo bối. . . . . . Hôm nay cho em làm chủ . . . . . . !
Mặc Tử Hàn do dự mở miệng, hai mắt anh nhìn hai mắt cô không thể làm gì khác hơn là lúng túng nói "Thật sự anh không nhớ nổi, nếu như em nhất định muốn biết con số chính xác, anh sẽ để Hỏa Diễm chuẩn bị một phần tài liệu, thống kê số người !"
Chuẩn bị tài liệu? Thống kê số người?
Đây câu trả lời gì đây ?
Là đang tính sổ sao?
Chẳng lẽ Mặc Tử Hàn đổi nữ nhân đều muốn tính toán tích lũy sao?
"Đây đều là chuyện lúc trước rồi, anh bảo đảm, anh thề với em, từ nay về sau anh chỉ có một ngươi phụ nữ mà thôi!" Mặc Tử Hàn giơ tay phải của mình lên, làm ra bộ dáng thề thốt , hơn nữa gương mặt còn nghiêm túc, vô cùng chân thành.
"Ai tin anh chứ , tất cả đàn ông đều không nhờ vả được, cũng là tên đại lường gạt, đại sắc lang!" Tử Thất Thất tức giận chưa tiêu.
Vốn là đã đoán được anh sẽ có rất nhiều phụ nữ, tâm lý cũng đã chuẩn bị thật tốt, nhưng không nghĩ tới câu trả lời của anh lại như vậy, mà cô càng không nghĩ tới sức ghen của mình cư nhiên lớn như vậy, chỉ cần hơi tưởng tượng anh cùng phụ nữ khác quan hệ, cô liền tức đến nổi trận lôi đình!
"Bà xã, em phải tin tưởng anh, về sau anh tuyệt đối sẽ không đụng đến người phụ nữ khác, ngay cả nhìn anh cũng sẽ không nhìn họ, anh chỉ biết chuyên tâm đối với một mình em, nhất kiến chung tình. . . . . . Đời này chỉ yêu một mình em!" Mặc Tử Hàn lời ngon tiếng ngọt nói, bàn tay nhẹ nhàng kéo qua bả vai của cô.
"Ai là bà xã của anh chứ ? Tôi mới không phải!" Cô ấm ức nói, hất tay của anh ra.
"Bà xã. . . . . . Đừng giận! Ừ ?" Mặc Tử Hàn lần nữa đưa tay khoác lên bả vai của cô.
Tử Thất Thất trừng mắt liếc anh một cái.
"Anh hứa về sau sẽ không đụng vào những phụ nữ khác?" Cô chất vấn.
"Anh hứa!"
"Anh về sau chỉ thích một mình em?"
"Anh khẳng định!"
"Anh thề đời này chỉ chuyên tâm đối với một mình em, nhất kiến chung tình, cuồng dại, si mê, si tình, thâm sâu, ý sâu, sắc son. . . . . . Sao?"
"Anh thề, anh thề!" Mặc Tử Hàn tái diễn xác định, kiên định nhìn cô, cũng lần nữa giơ tay phải lên thề .
Tử Thất Thất đắc ý, khóe miệng cười trộm!
"Được rồi, vậy em tha thứ cho anh !" Cô bộ dạng đại nhân đại lượng .
Mặc Tử Hàn âm thầm than thở.
Phụ nữ thật sự là động vật rất kinh khủng , hơn nữa còn là loại ghen tột cùng kinh khủng, xem ra nếu như anh cùng phụ nữ khác phát sinh quan hệ không rõ ràng, thì người phụ nữ bá đạo này nhất định sẽ cho anh. . . . . . Rắc rắc rồi !
Ai! Thật kinh hãi! 0~
Sau này vẫn cẩn thận thì tốt hơn.
"Vậy em hỏi anh một vấn đề nữa !" Tử Thất Thất hỏi thành nghiện, tựa hồ đối với cuộc đời của anh cảm thấy hứng thú vô cùng.
Mặc Tử Hàn đâu còn có tâm tư nghĩ đến chuyện vừa rồi, hoảng hốt nắm chặt quả đấm, miễn cưỡng nói, "Được . . . . . . Em hỏi đi !"
Tử Thất Thất gương mặt tà ác, đem lấy mặt của chính mình chuyển sang anh, cười như không cười nói, "Em hỏi anh, người phụ nữ đầu tiên của anh tên gì!"
"Thế nào? Cũng sẽ không biết chứ?" Tử Thất Thất cau mày.
"Ha ha ha. . . . . ." Mặc Tử Hàn cười khan mấy tiếng, sau đó nói, "Bà xã ,em thật sự quá thông minh, quả thật em chính là người phụ nữ kiêu ngạo xinh đẹp cùng thông minh thường xuất hiện trong truyền thuyết !"
Tử Thất Thất nghiêm mặt nhìn anh, lạnh lùng nói, "Chuyện như vậy anh cũng có thể quên sao? Anh còn là người sao?"
"Không, anh không phải là người, anh là đàn ông !" Mặc Tử Hàn trêu ghẹo dụ dỗ cô.
Tử Thất Thất trong nháy mắt trượt ba đạo hắc tuyến!
(╯﹏╰|||)~
Chuyện cười rất lạnh , một chút cũng không buồn cười!
"Được rồi được rồi, em không hỏi, càng hỏi càng tức giận, đổi lại cho anh hỏi, anh hỏi đi!" Cô tức giận nói xong, nhưng trong đó có một nửa nguyên nhân là muốn điều chỉnh tâm tình khốn khổ vừa rồi của anh, cũng muốn cho anh cơ hội, để cho anh trực tiếp hỏi cô.
Mặc Tử Hàn khẽ kinh ngạc nhìn cô, trong nháy mắt hiểu ý những chuyện vừa rồi cô mới làm .
Khóe miệng không tự chủ khẽ nâng lên, có chút vui vẻ, cũng có chút khổ sở.
"Được. . . . . . Đến lượt anh hỏi!" Anh quyết định, sau đó trực tiếp mở miệng nói, "Em cùng Mặc Thâm Dạ biết nhau từ lúc nào ?"
Mặc Thâm Dạ?
Tử Thất Thất nghi ngờ.
Tại sao anh muốn hỏi như thế? Chẳng lẽ anh cho là cô cùng Mặc Thâm Dạ có cái gì sao?
"Nếu như biết anh ta, thì chính là ngày thứ hai em vừa vào nơi này ở, ngày đó anh ta đánh Hỏa Diễm ngất xỉu, dẫn em chạy đi, đây là thời điểm em chính thức biết anh ta, nhưng nếu như anh nói chúng em từ lúc nào đã gặp mặt, thì đó chính là ở nơi anh cử hành bữa tiệc thống nhất công ty, sau khi em chạy đi, lúc ở cửa chính cùng anh ta chạm mặt nhau, nhưng cũng chỉ là gặp mặt một lần, đây chính là lần đầu tiên chúng em gặp mặt!"
Cũng chỉ có như vậy?
Mặc Tử Hàn nghe cô cặn kẽ trả lời, trong lòng có chút kinh ngạc, có chút vui vẻ, cũng có chút hoài nghi!
Cô nói là sự thật sao? Không có gạt anh?
"Vậy anh hỏi em . . . . . ." Anh lại một lần nữa mở miệng, hai mắt thâm thúy chăm chú nhìn chằm chằm cặp mắt sáng của cô , một bên dò xét nội tâm của cô, một bên nói tiếp, "Em có biết bạn tốt của em Phương Lam, cô ấy quen biết với Mặc Thâm Dạ ?"
Tiểu Lam?
Tiểu Lam biết Mặc Thâm Dạ?
Tử Thất Thất kinh ngạc trừng lớn cặp mắt của mình.
"Bọn họ có quen biết hay không? Em không biết nha!" Cô phủ nhận trả lời.
Mặc Tử Hàn nhìn chằm chằm từng cử động của cô, từng chi tiết trên mặt, cũng không có nhìn ra cô là đang làm bộ, cũng không có nhìn ra cô đang nói láo, chẳng lẽ hành động của cô cao siêu đến như vậy sao? Cao siêu đến nỗi có thể lừa gạt được hai mắt của anh?
"Em thật không biết?" Anh nghi hoặc hỏi .
"Anh không tin tưởng em sao ?" Tử Thất Thất đột nhiên hỏi ngược lại.
Tử Thất Thất nhìn vẻ mặt anh rối rắm, biết trong lòng anh nghi ngờ. Chợt cô hơi nhếch miệng, nhàn nhạt cười nói "Hay là như vậy đi, em dùng mạng sống của Thiên Tân để thề, nếu như vừa rồi em có câu nào gạt anh, thì hãy để cho bệnh của Thiên Tân lập tức phát tác, lập tức rời khỏi thế giới này!"
"Không ——" Mặc Tử Hàn kinh ngạc, bàn tay che miệng của cô lại , nhưng lúc này đã trễ.
Tử Thất Thất lấy tay của anh ra, cười nói, "Không quan trọng, anh không cần phải lo lắng, em cũng không có nói láo, cho nên em không sợ!"
Mặc Tử Hàn nhìn ánh mắt chân thành của cô , trong lòng cực kỳ áy náy!
Cô đã lấy đứa con trai quý giá nhất của chính mình ra thề, anh còn có thể hoài nghi sao? Anh đã tin tưởng lời nói vừa rồi của cô, nhưng vào giờ phút này anh lại cảm thấy vô cùng hối hận, vô cùng tự trách , vô cùng tức giận. . . . . . Tại sao anh không lựa chọn tin tưởng cô? Tại sao anh lại hoài nghi cô chứ? Tại sao lại cho rằng cô sẽ lừa gạt anh đây?
Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!
Anh thật đáng chết!
"Thật xin lỗi. . . . . ." Anh nhẹ giọng nói xin lỗi, hai mắt hơi rũ xuống, anh không dám nhìn thẳng vào mắt của cô.
Thật sự quá ghê tởm!
Nghĩ đến việc vừa rồi mình đã làm, anh hận đưa lên quả đấm, hung hăng tự đánh mình mấy quyền.
Tử Thất Thất nhìn anh buông quả đấm xuống, khóe miệng không tự chủ cười rộng.
Chợt vươn đôi tay, áp tay vào hai gò má của anh để nâng đầu anh lên, sau đó nhìn hai mắt áy náy của anh, từ từ đến gần môi anh, chính mình hôn lên môi của anh.
Mặc Tử Hàn khiếp sợ cặp mắt trợn to .
Cô ấy thế mà lại chủ động hôn mình? Hơn nữa còn là khi mình không có uy hiếp ra lệnh cho cô ấy.
"Anh ngốc quá . . . . . ." Tử Thất Thất tựa như mắng yêu anh vậy, hơn nữa vào giờ phút này trong lòng lại cảm thấy anh lớn như vậy cũng chỉ là một người đàn ông vô cùng đáng yêu, cho nên cô cười nói với anh "Tại sao anh phải nói xin lỗi, mỗi người cũng sẽ có thời điểm hoài nghi người khác, tựa như em mới vừa nãy đây, vô cùng hoài nghi anh ở sau lưng em có hay không đi tìm người phụ nữ khác, cho nên tôi mới bắt anh thề a, mà sao anh lại thẳng thắn hỏi em, không ở sau lưng em điều tra, như vậy đã nói lên anh đối với em so với những người khác hoàn toàn không giống nhau, anh đã xem em như người nhà thân thiết nhất, cho nên để đáp trả sự thẳng thắn của anh, em cho anh phần thưởng đặc biệt nhất !" Cô nói xong, tiếp tục giữ mặt của anh, một lần nữa hôn lên môi của anh.
Mặc Tử Hàn nhận lấy nụ hôn của cô, trái tim chợt bùm bùm nhảy loạn, quả thật giống như là tình yêu đầu tiên của con trai mới trưởng thành, mặt cũng nung đỏ lên.
Phần thưởng đặc biệt nhất ?
Rõ ràng không phải anh đã làm sai sao? Tại sao còn thưởng cho anh? Người phụ nữ này lại làm chuyện gì ngoài dự đoán của anh đây? Trong đầu cô rốt cuộc chứa những gì? Trên thân thể của cô rốt cuộc có gì đặc biệt? Tại sao. . . . . . Càng lúc càng làm anh thêm yêu cô ?
"Tốt lắm, hiểu lầm được giải tỏa, anh cũng không phải nói xin lỗi, chỉ là. . . . . . Mới vừa rồi nói Tiểu Lam cùng Mặc Thâm Dạ quen biết , đây rốt cuộc là chuyện gì ? Hơn nữa tại sao lúc nãy anh lại khẩn trương như vậy? Còn có. . . . . . Ưm. . . . . ."
Lời Tử Thất Thất còn chưa nói hết , Mặc Tử Hàn đột nhiên hôn lên môi của cô, ôm chặt lấy thân thể cô , cũng nghiêng người chuyển hướng giữa giường, tiếp theo lật người đè cô, bắt đầu giở trò.
"Ưm. . . . . .Mặc. . . . . . ưm. . . . . . Tử Hàn. . . . . . ưm. . . . . . . . . . . . mau . . . . . Buông ra. . . . . . ưm. . . . . ." Tử Thất Thất bị anh bá đạo hôn, căn bản là không có cách nào thuận lợi nói ra một câu nói.
"Không đủ. . . . . . Không đủ. . . . . ." Mặc Tử Hàn điên cuồng hôn, giống như khống chế hưng phấn mà nói , "Không đủ. . . . . . Không đủ. . . . . . Phần thưởng em cho không đủ. . . . . . Anh còn muốn. . . . . . Cho anh thêm . . . . . ."
Như vậy hôn mãnh liệt giống như ma túy một dạng , một khi dính vào, sẽ lập tức nghiện.
Muốn nụ hôn của cô, muốn cô dịu dàng, ngọt ngào lại chủ động hôn. . . . . . Loại cảm giác đó là quá mức tuyệt vời, làm cho tế bào toàn thân của anh trong nháy mắt bành trướng, làm cho anh như lâm vào điên cuồng muốn chiếm lấy cô.
"Đợi chút, Mặc Tử Hàn, anh chờ một chút. . . . . . Chờ một chút!" môi Tử Thất Thất trong nháy mắt buông thả, vội vàng hốt hoảng nói, sau đó dùng lực khước từ lồng ngục của anh.
Hơi thở Mặc Tử Hàn rối loạn, thật giống như Bạo Tẩu hùng sư, bàn tay lung tung cởi y phục trên người cô, vội vàng đem thân thể phủ lên, còn lại hai cơ thể trần đang kích thích .
"Tử Thất Thất . . . . . Tử Thất Thất . . . . . ." Anh hốt hoảng kêu tên của cô, đè nén xúc động của mình , chống thân thể của mình nhìn cô nói " Có thể hôn lại một cái không ? Anh muốn em lại chủ động hôn anh. . . . . . Thêm một cái!"
Tử Thất Thất nhìn hai mắt mong đợi của anh, nhìn ánh mắt khẩn cầu của anh, khóe miệng không khỏi mỉm cười, đôi tay từ từ vòng quanh cổ anh, sau đó khẽ dùng sức đè đầu của anh, đem môi anh dán vào môi của mình, mà môi của cô hơi mở ra, nhẹ nhàng ngậm múi môi dưới của anh, nhả ra nuốt môi anh vào.
Mặc Tử Hàn cũng vụng về phối hợp với cô, nhẹ nhàng ngậm môi trên của cô, giống như đang thưởng thức một món điểm tâm ngọt rất ngon, từng nhịp từng nhịp đóng mở, sau đó từ từ sâu hơn, từ từ xâm nhập, tiếp theo ôm thân