thể hơi gầy của cô, hai người từ từ đem vị trí đổi cho nhau , để cho cô nằm rạp trên người của anh, lại dùng tay của anh mở hai chân của cô ra, chính mình cưỡn hông của cô, dán chặt vật của mình .
Tử Thất Thất cảm nhận được vật cứng rắn phía dưới , đột nhiên hốt hoảng rời khỏi môi của anh nói "Anh muốn làm gì?"
Mặc Tử Hàn hơi thở rối loạn, nhưng hai mắt hắn lộ ra tia nhìn vô cùng tà ác, tà ác mỉm cười nói "Bảo bối, không bằng hôm nay chúng ta hãy thử một chút OOXX đi, do em chủ động!"
OOXX?
Nữ trên nam dưới?
Còn do cô chủ động?
"Không. . . . . . Em không cần!" Cô hốt hoảng cự tuyệt, muốn rời khỏi thân thể của anh.
Nhưng là Mặc Tử Hàn lại dùng hai tay của mình bắt được vòng eo mảnh khảnh của cô, để cho cô không cách nào nhúc nhích.
"Anh buông em ra!" Tử Thất Thất hốt hoảng hô to.
"Bảo bối, thật ra thì chuyện này cũng giống như bình thường, chỉ là vị trí thay đổi thôi!" Mặc Tử Hàn thủ thỉ thù thì, phía dưới hơi mè nheo, tìm vị trí chính xác.
"Em không muốn, em không muốn, tóm lại em không muốn! Anh mau buông em ra, để cho em đi xuống, anh đừng đụng em, anh . . . . . ." Tử Thất Thất chợt trợn to cặp mắt, cũng đồng thời hé miệng, sợ hãi kêu, "A ——"
Mặc Tử Hàn thật sâu tiến vào, cho đến chỗ sâu nhất.
"Khốn kiếp. . . . . . Đại khốn kiếp. . . . . . Cái người này . . . . . . A. . . . . . Tên lường gạt. . . . . ." Tử Thất Thất không ngừng mắng, xen lẫn tiếng kêu trong đó.
Nói là sẽ giống như trước kia, chỉ gạt người, rõ ràng không giống nhau !
Về sau cô tuyệt đối sẽ không tin tưởng anh nữa rồi, hơn nữa. . . . . . Cô sẽ không để cho anh được voi đòi tiên, tên khốn kiếp này là tên ngốc đại sắc lang.
"A. . . . . ."
Bên trong phòng âm thanh không ngừng, lần nữa trình diễn trò chơi hôm qua. . . . . .
※※※
Nhà khách
Phòng số 107
Phương Lam nhàn nhã ngồi ở trên giường, trong tay cầm một máy ipad model mới nhất, đang điều tra chút tin tức quan trọng, mà điện thoại đặt ở trên đầu giường phát ra nhạc chuông kỳ quái:
"Ai nha má ơi, lửa cháy đến nơi rồi, việc lớn không tốt rồi. . . . . . Ai nha má ơi, đại sự không ổn, mau tới đây nhìn một chút. . . . . ."
Nghe được âm thanh mình ghi âm, Phương Lam đột nhiên trợn to hai mắt, tranh thủ đem ipad trong tay ném lên giường, sau đó đưa cánh tay thon dài của mình ra, lấy điện thoại trên đầu giường ra, nhìn báo thức nhắc nhở của mình.
Trời ơi!
Hôm nay là mùng bảy tháng bảy?
Hỏng bét, thuốc của Thiên Tân sắp hết, cô phải đem thuốc đưa cho nó mới được, hơn nữa bắt đầu từ hôm nay thuốc nhóc ăn so với trước kia cũng không giống nhau, nói vậy cô mới chú ý tới, nhóc uống loại thuốc hiện tại, dược hiệu đã từ từ giảm bớt rồi.
"Đáng chết, đồ đầu heo Phương Lam đáng chết, sao lại đem chuyện quan trọng như vậy quên mất đây?" Cô dùng sức gõ cái đầu của mình một cái, nhíu thật chặt chân mày, bắt đầu lo lắng.
Không nghĩ tới thời gian trôi qua nhanh như vậy, cũng đã mùng bảy tháng bảy rồi, thêm hai tháng nữa chính là ngày sinh nhật của Thiên Tân, mà tất cả bác sĩ đều phán quyết Thiên Tân, nói nó nhất định không sống quá bảy tuổi, chính bản thân cô cũng rất rõ ràng, nếu như thân thể Thiên Tân không dùng thuốc giảm đau, thì nó đã sớm khó chịu đến nỗi không thể nghỉ ngơi và làm việc bình thường được rồi. Loại thuốc này mặc dù có thể làm cho bề ngoài nhóc giống như người bình thường, nhưng lại hoàn toàn không thể thay đổi sự suy yếu bên trong cơ thể của nó, mà bây giờ ngày giờ đã không còn nhiều lắm, nhưng cô lại còn ở nơi này nhàn nhã tự tại giết thời gian.
"Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!" Mỗi lần mắng là một lần cô hung hăng gõ lên đầu mình một cái.
Vô dụng! Vô dụng! Vô dụng!
Cư nhiên nghiên cứu nhiều năm như vậy, cũng không có nghiên cứu ra phương pháp có thể trị hết bệnh cho Thiên Tân, ngu ngốc như vậy, làm giáo sư như thế nào? Còn không phải là muốn trơ mắt nhìn Thiên Tân từ từ đi vào con đường chết?
"Ai. . . . . ." Cô thật sâu than thở, trên mặt ủ rũ chau mày.
Việc bây giờ cô có thể làm, cũng chỉ biết đưa thuốc cho nhóc, để cho nó giảm bớt thống khổ.
"Thiên Tân. . . . . . Mẹ Tiểu Lam thực xin lỗi con. . . . . . Tôi thật vô dụng. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ." tay nắm thật chặt điện thoại di động , sau đó ngã lên giường, dùng đệm chăn che đầu của mình, ở bên trong mơ hồ phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào .
. . . . . .
Tập đoàn King
Lầu cuối phòng làm việc của tổng giám đốc
Mặc Tử Hàn chăm chú nhìn văn kiện trên bàn, muốn nhanh chóng xử lý tốt những chuyện này, sau đó lập tức về nhà cùng Tử Thất Thất và Mặc Thiên Tân, nhưng những thứ văn kiện phiền lòng này không ngừng tăng lên, thư ký không ngừng đưa vào, để anh càng thêm phát bực.
Sớm biết như vậy cũng không cần thống nhất công ty làm gì, bận rộn thời gian dài như vậy, vẫn chưa có ổn định lại!
Điện thoại đặt ở trên bàn làm việc đột nhiên vang lên, anh phiền não đưa tay cầm lấy, hai mắt nhìn chằm chằm văn kiện không buồn liếc qua màn hình điện thoại, trực tiếp để lên tai của mình nghe:
"Alo?" Anh lạnh giọng.
"Chào ! Tổng giám đốc Mặc , còn nhận ra giọng vừa ngọt ngào vừa đáng yêu của tôi không ?"
Mặc Tử Hàn khiếp sợ trợn to hai mắt, lập tức thả văn kiện trong tay ra.