ã quên mất chuyện này, những lời của con trai nói càng làm cho cô trở nên khẩn trương hơn.
"Tiểu tử thúi, con biết cái gì, không cho phép nói lung tung!" Tử Thất Thất gõ đầu cậu một cái, oán trách nhìn chằm chằm cậu.
Mặc Thiên Tân dẫu môi, nói, "Con có gì không hiểu, có nhiều chuyện con còn hiểu rõ hơn mẹ. . . . . ." Cậu khinh thường.
"Tiểu tử thúi!" Tử Thất Thất lại một lần nữa đưa tay, gõ đầu của cậu một cái.
Mặc Thiên Tân buồn bực, mặt điềm đạm đáng yêu mà nói, "Ba, ba xem, sáu năm qua con bị mẹ ngược đãi như vậy, ba nói con có thể sống bình yên sao? ô. . . . . ." Cậu bắt đầu khóc lóc gào to, "Con không biết, ba, ba nhất định phải thay con báo thù, hôm nay ba nhất định phải hành hạ mẹ thật tốt, để cho mẹ ba ngày không xuống được giường, như vậy. . . . . . Như vậy. . . . . . Như vậy con mới có thể tiêu tan ấm ức 6 năm qua!"
Cái gì?
Tử Thất Thất nghe thấy con nói như vậy thật không thể tin nổi.
Ba ngày ba đêm? Không xuống nổi giường ?
Tiểu tử thúi này, nó là cố ý muốn hành hạ chết cô sao? Hơn nữa tại sao nó lại muốn ba nó tích cực như vậy ? Nó không phải đứng về phía cô sao? Thế nào trong nháy mắt liền phản quốc rồi ?
"Con hãy yên tâm đi!" Mặc Tử Hàn hai mắt thâm thúy nhìn về phía cô, nói, "Ba nhất định sẽ dạy dỗ mẹ con thật tốt, trừng phạt mẹ con để báo thù thay con!"
"Ba đây chính là ba nói đó nhé, quân tử nhất ngôn. . . . . ."
"Tứ Mã Nan Truy!"
Hai cha con anh rất ăn ý, ngay cả nụ cười tà ác trên mặt cũng giống nhau như đúc .
Tử Thất Thất nhìn gương mặt của Mặc Tử Hàn, tâm trạng lo lắng bất an, nhưng là hai mắt vẫn quật cường nhìn chằm chằm anh, sau đó nhắm mắt, mạnh miệng nói, "Chuyện cười? Ai sợ ai a, em sẽ cho anh biết công phu của em lợi hại như thế nào, hừ. . . . . . Hừ hừ. . . . . . Hừm hừ. . . . . ."
Gương mặt cô phách lối, hoàn toàn khinh thường, nhưng trong lòng thì lập tức hối hận với những gì mình đã nói ra.
Điên rồi, điên rồi!
Cô rốt cuộc là đang nói bậy cái gì vậy ? Trời ơi. . . . . . Cái bệnh cũ này lúc nào thì có thể thay đổi đây?
Cô không thể sống được mất. . . . . .
. . . . . .
Mười phút sau
Chiếc xe Bentley đã đậu trước cửa của nhà họ Mặc, cửa chính đã sớm rộng mở cho xe đi vào, không lâu sau chiếc xe dừng lại trước cửa chính xa hoa của căn biệt thự thứ ba.
Chiếc xe dừng lại làm cho trái tim Tử Thất Thất trong nháy mắt nhảy loạn lên, phách lối trên mặt cũng hoàn toàn biến mất.
"Mẹ, đến nhà, chúng ta xuống xe đi!" Mặc Thiên Tân cố ý vui vẻ nói, mở cửa xe ra.
Tử Thất Thất dùng sức nuốt xuống một ngụm nước miếng, đột nhiên hít một hơi. Cũng không phải là lần đầu tiên, tại sao cô lại khẩn trương như vậy đây? Tại sao so với lúc trước lại hốt hoảng như vậy? Đáng chết, trái tim không nên nhảy loạn, thân thể không cần run rẩy, không sợ, không có gì phải sợ!
Ô. . . . . . (T﹏T)~
Vào giờ phút này cô thật rất muốn khóc.
"Xuống xe đi, phu nhân của anh!" Mặc Tử Hàn đứng ở bên cạnh cửa xe, hướng về phía cô vươn tay phải ra.
Hai mắt Tử Thất Thất nhìn gương mặt tuấn mỹ của anh đang tươi cười, rồi lại nhìn bàn tay của anh, trong lòng không khỏi rung động, tay phải không tự chủ đưa ra, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay của anh. Khóe miệng Mặc Tử Hàn cong lên, đột nhiên bắt được tay của cô, sau đó nhẹ nhàng dùng sức lôi kéo, kéo cả người cô ra khỏi xe, ôm chặt cô vào ngực mình.
"A. . . . . ." Tử Thất Thất sợ hãi kêu.
"Phu nhân xinh đẹp của anh, tối nay chúng ta sẽ chính thức động phòng, em sẽ hoàn toàn thuộc về anh. . . . . ."