Tử Thất Thất nhìn gương mặt tức giận kia, ngay lập tức hốt hoảng nói: “ Em….Em cũng không muốn đồng ý đi nha”.
“Vậy vì sao không từ chối thẳng”. Mặc Tử Hàn bất mãn hỏi.
“Bởi vì…..Bời vì……Bởi vì”. Tử Thất Thất mở miệng ngập ngừng, không ngừng lặp lại hai chữ này, hoàn toàn không thể lấy lí do qua loa với anh.
“Bởi vì sao?”. Mặc Tử Hàn truy đến cùng.
“Ách…….”. Tử Thất Thất hoàn toàn không còn từ ngữ nói.
Cô muốn kể lại lời Hạ Thủy Ngưng vừa nói trong điện thoại cho anh sao? Cho dù có định nói, anh cũng sẽ không nghe đâu? Bởi vì căn bản anh không để chuyện của người khác vào trong mắt, nhưng mà cô không nghĩ sẽ nói dối để lừa gạt anh, cho nên……. Rốt cuộc thì làm thế nào mới tốt?
Mặc Tử Hàn nhìn gương mặt cô rối rắm, chân mày nhíu lại thật sâu, lạnh lùng mở miệng, nói: “Tại sao không nói? Vì sao không trả lời anh? Tóm lại là vì sao?”.
“Bởi vì…..”. Tiếng nói Tử Thất Thất lại kéo dài một lần nữa, đầu hơi rũ xuống, trong hốc mắt đôi mắt không ngừng loạn chuyển, liên tục hoang mang nghĩ đến biện pháp, đến cuối cùng, cô đột nhiên ngẩng đầu, dùng đôi mắt long lanh nước nhìn anh, miệng nhỏ hơi hơi cong lên, mày cũng hơi hơi nhăn lên, còn đôi tay chắp ở trước ngực, ngón tay giữa chống lên chiếc cằm, nũng nịu nói: “Làm ơn……..Chỉ một lần này…….Có được không?”.
Đột nhiên chứng kiến thấy bộ dạng cô làm nũng, hai mắt Mặc Tử Hàn ngay lập tức trợn to, trong lòng đột nhiên dao động.
Không ngờ……..Cô cư nhiên dùng chiêu mềm?
“Không được!”. Anh đè xuống trái tim đang dao động, lớn tiếng từ chối.
Chân mày Tử Thất Thất tăng thêm lực, đôi môi cũng cong cao hơn, giọng nói thay đổi bắt đầu làm nũng: “Anh đồng ý với em nhé……..Có được không?”. Cô nói xong, liền chìa tay trái của mình ra, cố ý lấy đầu ngón tay phải chỉ chỉ hắn, chậm rãi nhẹ nhàng đung đưa, nói tiếp: “Anh chỉ cần đồng ý với em lần này thôi…….Chỉ cần anh đồng ý với em lần này, em bảo đảm từ nay về sau tất cả mọi chuyện đều nghe theo anh, chờ chúng ta kết hôn, anh sẽ là chủ gia đình, anh nói phía đông em liền đi phía đông, anh nói em đi phía tây em liền đi phía tây, anh nói em đứng tuyệt đối em không dám ngồi, tóm lại chỉ cần là lời anh nói, bao gồm việc này………việc kia……. Tất cả em đều nghe theo anh, có được không?”.
Việc này? Việc kia?
Mặc Tử Hàn nghe được lời nói nhỏ nhẹ hành động nhõng nhẽo. Nghe cô nói câu này chính là câu rất mê người, trong lòng không khỏi bắt đầu ngưa ngứa, thật giống như một cây cỏ dại vô cùng động lòng, nhưng mà……
“Không được!”. Anh vẫn như cũ đè xuống kích thích của mình, lạnh lùng từ chối.
“Vì sao?”. Nét mặt Tử Thất Thất thất vọng, giống như là đứa trẻ nhỏ bị bắt nạt, vừa đáng yêu vừa đáng thương.
“Cơ thể của em còn chưa hồi phục hoàn toàn, làm sao có thể đến tham dự bữa tiệc? Anh tuyệt đối sẽ không cho em đi, anh tuyệt đối không thể để em xảy ra chuyện gì, hơn nữa bọn họ đính hôn thì quan hệ gì đến em? Em nên cẩn thận suy nghĩ thử một lần xem, Bách Vân Sâm đã từng bán đứng anh, lần trước thiếu chút nữa chúng ta chết ở nước Anh, mà lần này đích thân con gái của hắn đến mời, nhỡ hắn lại có âm mưu gì thì phải làm sao đây? Tóm lại không nên đi……….Tuyệt đối không được!”. Mặc Tử Hàn nói kiên quyết, vẻ mặt nghiêm túc, mà còn vô cùng tức giận.
Tử Thất Thất nghe lời anh nói, trong lòng tự nhiên cảm thấy cảm động. Không thể ngờ được là anh lại suy nghĩ cho mình như vậy, đều cẩn thận suy nghĩ mọi việc như thế, thế nhưng cô lại tùy hứng như vậy, không hiểu anh như vậy, nhưng mà……..Cô thật sự không nên đi sao? Cô rất rối rắm, mà chuyện rối rắm duy nhất chính là việc Hạ Thủy Ngưng mai thai, cô hiểu được cái loại cảm giác chưa cưới đã làm mẹ, cô hiểu rất rõ, cô rất thấu hiểu, nhưng nếu cô thật sự có thể giúp đỡ bọn, như vậy ốm đau nho nhỏ trên người cô thì tính làm cái gì? Thậm chí có chút nguy hiểm cô cùng vui lòng trả giá. Nên làm thế nào mới phải đây? Có cách nào để vẹn cả đôi bên?
Thần thái trên gương mặt cô hoàn toàn biến mất, mất mát cau mày, mất mát cúi đầu, mất mát buông lỏng đầu ngón tay ở trên người anh, cả người đều trở nên u ám ảm đạm.
Mặc Tử Hàn nhìn bộ dạng cô đột nhiên thay đổi, giống như một đóa hoa xinh đẹp đang tươi chớp mắt héo úa, làm cho tức giận trong lòng người khác không khỏi rút xuống.
“Như vậy em vẫn muốn đi sao?”. Anh chợt mềm lòng mở miệng.
“………….” Tử Thất Thất im lặng không nói, cô không biết mình nên gật đầu, hay là lắc đầu.
“Anh đang hỏi em, tại sao không nói?”. Giọng nói Mặc Tử Hàn dịu dàng, hoàn toàn tháo bỏ tất cả tức giận, nhìn cô trìu mến.
“Thật ra thì…….”. Tử Thất Thất chậm rãi mở miệng, tiếng nói nho nhỏ, mà còn có chút không tình nguyện nói: “Không đi cũng được a…….Nhưng mà……..Ách……..Cũng không có gì đâu…Vậy thì không đi cũng tốt……Em không đi……….Không đi……….Không đi”. Cô nhai đi nhai lại ba chữ cuối cùng kia, giọng càng ngày càng nhỏ, cánh tay bắt đầu túm chăn trên đùi nắm lại, mà trên mặt, tràn đầy nét mặt mất mát treo ở trên mặt.
Mặc Tử Hàn nhìn bộ dạng lúc này của cô, vốn kiên định trong lòng trong chớp mắt nát tan, mà vừa nãy dao động ở trong lòng đột nhiên gia tăng.
Rốt cuộc nên nắm bắt cô gái này thế nào mới tốt đây? Nhìn dáng vẻ cô thất vọng, tim của anh liền mềm nhũn, nhìn dáng vẻ cô thương tâm, tim của anh liền đau đớn………..Nhưng khi nhìn dáng vẻ cô lúc vui vẻ, tim của anh liền vui mừng kích động không dứt, giống như cảm giác sau khi nhảy Bungee, trái tim nhảy lên bùm bùm dữ dội, mà tâm trạng cũng vô cùng sung sướng thoái mái, có một loại cảm giác hơn hẳn người khác……..
“Nếu như em nói là em muốn đi, anh cũng sẽ không phải là không ưng thuận với em!”. Anh đột nhiên mở miệng thỏa hiệp.
“Thật hả?”. Tử Thất Thất ngẩng đầu lên ngay lập tức, gương mặt mất mát nhanh chóng biến mất, đổi thành vẻ mặt phủ lên một tầng sung sướng.
Nhìn mặt cô rực rỡ hẳn lên, trong lòng Mặc Tử Hàn cũng chuyển biến đi theo hướng tốt.
“Ừ, là thật, nhưng mà……Em phải đồng ý với anh ba điều kiện!”. Vẻ mặt anh thật sự đưa ra ba điều kiện.
Ba điều kiện?
Chân mày Tử Thất Thất hơi nhíu lên?
Cô do dự nói: “Có thể nghe trước ba điều kiện được không?”.
“Thứ nhất: ba ngày sau em phải làm kiểm tra toàn diện, nếu như bác sĩ nói em có thể ra ngoài hơn hai tiếng, anh liền đồng ý với em!”.
“Được, không thành vấn đề!”. Tử Thất Thất thoải mái bằng lòng.
“Thứ hai: Nếu như xác định cơ thể của em có thể đi ra ngoài hơn hai giờ, đi dự lễ đính hôn đồng thời phải dẫn theo bác sĩ chủ trị Bạch Trú, để phòng ngừa bên ngoài!”.
“Không thành vấn đề, không thành vấn đề, no problem!”. Tử Thất Thất vui vẻ liền nói tiếng Anh khỏi miệng.
“Thứ ba: Ở bữa tiệc hôm ấy, em phải đi theo bên cạnh anh, anh nói cái gì em đều phải nghe lời anh, tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của anh, không cho phép em được tùy hứng, hiểu chưa?”.
“Vâng, chồng lớn, em tuyệt đối sẽ hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của cấp trên, anh yên tâm 120% đi!”. Vẻ mặt Tử Thất Thất vui vẻ, tay phải duỗi thẳng, lập tức hướng về phía anh chào theo kiểu quân đội, sau đó đột nhiên hưng phấn nâng người lên, hai đầu gối quỳ trên giường, ôm cổ của anh, hôn mạnh lên hai gò má anh.
“Mu------ah!”. Âm thanh nụ hôn vang lên rất trong trẻo.
Mặc Tử Hàn ngay lập tức sửng sốt, lần đầu tiên cảm thấy ba hồn bảy vía trong nháy mắt đều bay mất.
Cô vui vẻ lại có thể chủ động hôn anh? Hơn nữa còn gắng sức ôm anh?
Còn nữa vừa nãy cô mới nói gì?
Chồng lớn?
Anh sẽ không nghe nhầm chứ? Hơn nữa lúc trước ở trước mặt Bạch Trú chỉ giới thiệu anh là bạn trai thôi mà? Nhưng mà vừa mới………Cô cư nhiên……Lại gọi anh là……Chồng?
“Em……em…..vừa nãy em gọi anh cái gì hả?”. Anh bỗng nhiên hoàn hồn, lập tức chất vấn cô.
“Hả? Em nói với anh cái gì hả?”. Vẻ mặt Tử Thất Thất nghi hoặc, vừa nãy cô nói cái gì vậy? Quá xúc động, không có nhớ nha.
“Em vừa nói cái gì, bản thân cũng không nhớ hả?”. Mặc Tử Hàn đột nhiên tức giận.
“Ách…em nhớ ……..”. Tử Thất Thất nhìn bộ dạng tức giận của anh, cảm giác được thất thố hình như vô cùng nghiêm trọng, vì thế lập tức cau mày, nhớ lại lời cô vừa nói.
Không phải là cô đã đồng ý với anh, để cho anh yên tâm, mà trong đó có có câu nào đặc biệt khi nói nha, cô có nói cái gì sao? Cô giống như……..A……
Cô đột nhiên nhớ đến mình vừa mới xưng hô với anh, hai gò má giống như nhân vật trong phim hoạt hình, trong chớp mắt xuất hiện hai quả cà chua nho nhỏ màu đỏ tươi.
Chồng lớn?
Trời ạ…Ai có thể giúp cô tìm cái hang? Lúc này cô muốn biến thành chuột chũi, đào cái hang, để mình chui vào, sau đó tự chôn mình.
Bạch Trú đi ngang qua nghe thấy những lời cô vừa nói, nhìn mặt cô đỏ rực.
“Ách….Em đâu có gọi anh cái gì, là anh nghe nhầm!”. Tử Thất Thất vội vàng ngồi lên trên giường, lúng túng cầm chăn đắp lại lên trên đùi mình một lần nữa.
Mặc Tử Hàn lập tức đến gần cô, người anh dính sát, hai mắt khẽ khóa chặt, vô cùng nghiêm trọng nói: “Anh nghe nhầm rồi à? Vậy em nói, anh nghe nhầm câu nào? Là từ nào..?”.
“Này……..Này….. làm sao em biết!”.
“Em không biết, vậy mà dám nói anh nghe nhầm?”.
“Ách…….Cái này……..Ách………..Cái đó…….”.
“Đừng cái này cái nọ, nói cũng đã nói rồi, em còn sợ cái gì? Nhanh lên một chút……kêu lại lần nữa!”. Mặc Tử Hàn vội vàng nói xong, cơ thể tiếp tục đến gần cô.
Tử Thất Thất tư tưởng bảo thủ nghiêng đi theo cơ thể anh, nhìn cặp mắt nóng bỏng kia, càng hại cô thẹn thùng nói không nên lời.
“Em không nói!”. Cô lập tức cự tuyệt.
“Nói mau, nhanh lên, nếu không ba hôm sau em đừng hòng đi dự tiệc đính hôn của Bách Hiên!”. Mặc Tử Hàn uy hiếp.
“Anh……..Anh….Sao anh có thể nói một đằng làm một nẻo? Anh vẫn còn là đàn ông sao?”.
“Anh mặc kệ cái gì nói một đằng làm một nẻo của em, nếu anh không phải là đàn ông, tối hôm qua em biết rõ nhất nhưng mà…………Nhanh lên, đừng lãng phí thời gian, nói với anh, nói lặp lại một lần nữa từ xưng hô em vừa nói với anh!”.
“……….” Tử Thất Thất hung hăng lườm anh, toàn bộ cơ thể đều nghiêng về một bên thành giường, sau cùng cặp mắt của cô trợn trừng, bướng bỉnh khép đôi môi của mình lại, nặng nề kêu lên một tiếng: “Hừ!”.
“Được, em không nói chứ gì!”. Mặc Tử Hàn chợt lấy điện thoại di động ra, vừa giả vờ bấm số điện thoại của Hạ Thủy Ngưng, vừa nói: “Ngay bây giờ anh sẽ nói với người phụ nữ kia, nói em không đi, ba ngày sau tuyệt đối em sẽ không xuất hiện!”.
“Không được, đợi đã nào……..!”. Tử Thất Thất vội vàng ngăn lại, bắt được tay của anh.
“Vậy thì em nói với anh!”.
“…………” Tử Thất Thất rầu rĩ nhìn chằm chằm anh.
“Nhanh lên một chút, sự kiên nhẫn của anh cực kỳ có hạn, chỉ có thể cho em thời gian 3 giây đồng hồ để cân nhắc!”. Mặc Tử Hàn nói xong, ngón tay cái liền đặt lên phím gọi, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, đếm ngược thời gian mà nói: “Ba……Hai……..”.
“Ch………”. Tử Thất Thất đỏ mặt chậm rãi mở miệng.
Mặc Tử Hàn dựng thẳng lỗ tai của mình lên, chờ cô nói chữ kế tiếp.
“Ch……..Ch……….Ch”. Tử Thất Thất nói chứ ‘ch’ không phải là đùa, từ đầu đến cuối chần chừ không nói ra ch