"Muốn anh tin em cũng không khó, muốn anh không tức giận cũng không khó!" Anh bỗng cười tà nói, "Chỉ cần em hôn anh một cái là được!"
Lại là hôn?
Tử Thất Thất buồn bực.
Anh hình như rất thích hôn, hơn nữa còn thích có chút quá mức, nhưng mà, nếu một nụ hôn có thể giải quyết chuyện này, dường như cô cũng không có chịu thiệt, nhưng..... Khi môi cô gần đụng đến môi anh, Mặc Tử Hàn lại đột nhiên tránh về phía sau, sau đó được voi đòi tiên mở miệng:
"Lần này anh muốn nụ hôn tiêu chuẩn, em có hiểu cái gì gọi là tiêu chuẩn, cái gì gọi là hôn sâu hay không?"
Tiêu chuẩn? Hôn sâu?
Tử Thất Thất trừng mắt.
"Không thể nào!" Cô trực tiếp cự tuyệt.
Mặc Tử Hàn bất mãn nhíu mày, trở lại vẻ mặt tức giận vừa rồi, sau đó cố ý cầm tờ báo, nhìn tấm hình nói, "Em đã không đáp ứng, anh có phải nên tới tiệc đính hôn của hắn ta chơi đùa một chút không? Không bằng anh bảo thủ hạ đi tới chúc mừng bọn họ, tốt nhất toàn bộ đều mặc âu phục đen, cà vạt đen, sau đó....."
"Anh muốn làm gì? Anh điên rồi hả?" Chịu tang hả?
"Đúng vậy a, anh điên rồi, ai bảo em không đáp ứng hôn sâu tiêu chuẩn? Anh hiện tại rất tức giận, cho nên anh cũng không muốn hắn ta sống dễ chịu!" Mặc Tử Hàn giống như là một đứa trẻ, vừa ngang ngạnh, vừa bá đạo, nhưng lại hoàn toàn không nói lý giận cá chém thớt người khác.
"Anh..... Anh..... Anh bị bệnh thần kinh hả? Lời như vậy cũng nói?" Tử Thất Thất hung hăng trừng mắt anh.
Mặc Tử Hàn đắc ý nhìn cô, nói, "Anh chính là bệnh thần kinh, nếu muốn chữa khỏi bệnh của anh, phải đáp ứng yêu cầu của anh, bằng không bệnh tình của anh đột nhiên phát tác, thật sự sẽ trở thành một kẻ điên nha!"
Tử Thất Thất nhìn khuôn mặt kia, trong lòng thập phần bực bội.
Hôn sâu tiêu chuẩn?
Tiêu..... Tiêu chuẩn? Hôn..... Hôn sâu?
Nghĩ đến bốn chữ này, đầu của cô giống như trời long đất lở, mà vừa nghĩ tới hình ảnh kia, hai má cô liền như bị nung đỏ, đầu choáng váng như đang đi mây về gió.
Nên làm cái gì bây giờ?
Nếu cô không đáp ứng, anh không phải thật sự sẽ tới hôn lễ Bách Hiên gây rối chứ? Anh nói như thế nào cũng là một đại tổng giám đốc, có cần làm chuyện ngây thơ như vậy không? Nhưng mà..... Vốn cảm giác anh cũng không phải là đang nói đùa, mà là thật sự sẽ làm như vậy.
A a a a.....
Cô hiện tại thật sự muốn lớn tiếng hò hét, cô mới chính là người muốn điên đây.
"Bảo bối, em đã suy nghĩ kĩ chưa? Sự kiên nhẫn của anh rất có hạn, hơn nữa em bây giờ ngay cả hôn cũng không cho anh!" Giọng nói Mặc Tử Hàn giống như là một đứa bé không chiếm được kẹo, nhưng biểu tình trên mặt anh lại giống như một ác ma tà ác, đang đợi mỹ thực đưa tới cửa.
Tử Thất Thất âm thầm thở dài.
Quên đi, không phải là một nụ hôn tiêu chuẩn thôi sao, có..... có..... có..... có gì hơn người?
Liều mạng!
Đột nhiên vươn hai tay, không hề báo trước bưng lấy mặt của anh, sau đó mãnh liệt hít một hơi, nhắm hai mắt lại, dũng cảm tới gần môi của anh.
Khóe miệng Mặc Tử Hàn phác hoạ nụ cười vui vẻ, hai mắt nhìn chằm chằm môi cô chậm rãi đến gần, mà anh lại không nhúc nhích, rất có kiên nhẫn đợi nụ hôn của cô.
Rốt cục.....
Đôi môi Tử Thất Thất va chạm vào trên môi của anh, trong nháy mắt môi của cô trở nên cực nóng, bắt đầu kích động khẽ run, sau đó cô tựa đầu từ từ nghiêng đi, không yên vươn đầu lưỡi mình, nhẹ nhàng đụng vào khe hở ở giữa đôi môi anh, chậm rãi thăm dò vào, đưa đầu lưỡi mình luồn vào trong miệng anh, vụng về từng chút một dò xét, nhưng lại không cẩn thận va chạm vào đầu lưỡi bóng loáng của anh, cô kinh ngạc trừng lớn hai mắt, vừa vặn..... Cùng anh bốn mắt nhìn nhau.