o lửa, ban nãy ánh mắt của Trần Thi Huy cứ như muốn giết người vậy.
Mọi người trong công ty hay tin không phải bồi thường liền ồ lên hoan hô, ai nấy đều khen tôi giỏi giang, dũng cảm. Người vui nhất chính là sếp, vui như gả được con gái đi vậy, lại còn len lén gạt nước mắt chứ. Bầu Trời không khen ngợi mà chỉ nhắc nhở tôi sau này tuyệt đối không được phạm sai lầm như vậy nữa. Tôi đâu dám?
Đáng nhẽ ra tôi đang rất u uất vì ánh mắt giết người của Trần Thi Huy, nhưng nghe bọn họ tâng bốc, tôi lại bay lên tận chín tầng mây. Tôi định gọi điện cho Lâm Diệu báo cho anh tin vui nhưng vừa cầm điện thoại lên đã thấy Lâm Diệu đến. Anh chạy đến tận công ty tôi, có phải anh đã biết tin từ Bầu Trời nên đặc biệt đến đây chúc mừng tôi? Chỉ có điều, sao mặt anh lại sầm sì thế kia?
Tôi bị Lâm Diệu lôi ra khỏi ghế, đi thẳng vào phòng sếp. Sếp nhìn thấy chúng tôi, ngạc nhiên đến rơi cả kính.
- Ông ra ngoài một chút đi! - Lâm Diệu nói với sếp.
Sếp ngây người:
- Đây, đây là văn phòng của tôi mà!
Lâm Diệu không phải đến để chúc mừng tôi mà là đến để cãi nhau với tôi. Chuyện tôi với Doctor Hoàng cùng đến gặp Tổng giám đốc Ngụy đã bị tiết lộ rồi sao? Tôi đánh mắt ra hiệu với sếp, bảo ông ấy ra ngoài.
Sếp run rẩy đi ra ngoài cửa, lúc chuẩn bị đóng cửa còn nói với chúng tôi:
- Lâm Sảng, tí nữa nói nhỏ thôi kẻo ảnh hưởng đến mọi người nhé!
Nói rồi liền đóng cửa lại. Sếp tưởng bọn tôi sẽ làm gì chứ?
- Anh đã bảo là bồi thường rồi sao em còn không nghe? - Lâm Diệu oán trách.
Mọi cảm giác vui mừng phút chốc tan biến. Hóa ra tôi đi với ai cũng không quan trọng, quan trọng là tôi đến tìm ai. Lâm Diệu, tất cả những gì anh nói đều là giả phải không, cái kết luận tôi đoán cuối cùng mới là thật.
- Em không muốn bồi thường, em không có tiền! - Tôi cố nhẫn nhịn. Lâm Diệu, cho dù anh lo lắng cho cô ta cũng được, giờ cô ta đã là bạn gái của Doctor Hoàng rồi, tôi sẽ khiến anh quên cô ta.
- Anh đã nói anh sẽ bỏ tiền cơ mà! - Lâm Diệu ghé sát vào mặt tôi, chóp mũi chạm vào trán tôi.
- Em không muốn dùng tiền của anh! Ít nhất lần này em không muốn phải dùng tiền của anh! - Tôi giải thích. Tôi không muốn lấy tiền của anh để bồi thường cho cô ta, tôi không sao thuyết phục được bản thân mình.
- Tại sao? - Lâm Diệu hỏi.
- Chẳng tại sao cả! Lâm Diệu tại sao chúng ta cứ phải cãi nhau vì chuyện này? - Thôi bỏ đi, cứ cãi nhau mãi tôi sẽ nói ra mất.
- Bởi vì em cứ khăng khăng cố chấp, em thậm chí còn đi cùng cái tên họ Hoàng kia, em tưởng hắn ta là người tốt à?
- Em sợ ngộ nhỡ không đàm phán được phải bồi thường, vì vậy mới đến mượn tiền anh ta. May thay anh ta quen với Tổng giám đốc Ngụy, chứ nếu không em đâu dễ dàng gặp được ông ta? - Tôi buột miệng khai ra.
- Em đến tìm anh ta vay tiền ư? - Lâm Diệu lạnh lùng nhìn tôi, lập tức thả tay tôi ra rồi cười nhạt. - Xem ra quan hệ của hai người cũng không phải bình thường!
- Lâm Diệu, bản thân anh không trong sạch thì chớ có hắt bùn lên người em! Thế tại sao anh không nghĩ rằng bản thân vì không muốn em đối phó với Trần Thi Huy nên mới bảo em bồi thường! Đúng, anh có tiền, đối với những người có tiền của như anh, những chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì cứ giải quyết bằng tiền, nhưng em thì khác! - Điệu cười nhạt của Lâm Diệu khiến tôi chua xót, tôi chưa bao giờ thất vọng với anh như vậy.
- Em nhìn nhận về anh như vậy sao? – Lâm Diệu nhìn tôi, mặt không chút biểu cảm.
- Đúng! Giờ Trần Thi Huy đang tổn thương, anh có thể đến an ủi cô ta rồi đấy. Em có thể tiễn anh ra cửa, đồng thời đảm bảo sẽ không rơi một giọt nước mắt! - Đàn ông với đàn bà cãi nhau, những câu nói tuyệt tình thế nào cũng nói ra miệng được. Nhưng lời vừa ra đến miệng tôi đã thấy hối hận, nước mắt trào ra.
- Thế giờ có phải em sẽ quay đầu đến với tên họ Hoàng kia không? Giống như lúc đầu từ bên Trương Hạo đến bên anh? Sau đó lại hỏi anh ta: “Anh có thích em không?”. Em tưởng rằng anh ta sẽ trả lời em như anh đã trả lời: “Đúng, thích từ rất lâu rồi!”. Tôi thật không tin Lâm Diệu có thể nói ra được những điều như vậy.
Tôi còn chưa kịp mở miệng anh đã nói tiếp:
- Em nhầm rồi, em tưởng rằng cái tên họ Hoàng ấy thích em thật ư? Em có biết anh ta với Trần Thi Huy có quan hệ gì không?
Tôi vung tay tát vào mặt Lâm Diệu. Lần này không phải là gõ đầu mà là đánh vào mặt. Hóa ra anh ấy đã biết hết tất cả.
- Lâm Diệu, anh thực sự làm em quá thất vọng!
Tôi lao ra ngoài, bỏ lại Lâm Diệu đứng trơ ra vì bị đánh. Các đồng nghiệp đứng vây quanh cửa, nhìn thấy tôi ra liền vội vàng tản đi. Tôi không để mình rơi một giọt lệ, đi thẳng ra ngoài bắt một chiếc xe đến phòng khám của Doctor Hoàng. Lúc này chắc đã hết giờ làm. Tôi lấy điện thoại ra gọi cho anh ta, nói có chuyện cần nói với anh ta, hãy ở phòng khám đợi tôi. Không đợi Doctor Hoàng trả lời, tôi liền cúp máy.
Hóa ra tình cảm có sâu đậm đến đâu cũng chẳng thể thắng được người cũ. Tôi thắng được sự tự tôn nhưng lại thua tình cảm. Nhưng Lâm Diệu ơi, anh có thể lấy lại được không?
Cho dù thế nào thì với Doctor Hoàng, tôi cũng phải nói một tiếng cảm ơn và xin lỗi. Tình cảm của mình đã không thành rồi, không thể phá hoại tình cảm của anh ta với Trần Thi Huy được. Còn về sau này, tôi cười như mếu, còn có sau này không?
Đến phòng khám của Doctor Hoàng, vừa mới đẩy cửa bước vào đã nghe thấy có tiếng nói từ trong vọng ra.
- Hôm nay anh làm vậy là có ý gì hả? - Giọng nói của Trần Thi Huy, quả nhiên là đang cãi nhau.
- Thi Huy, em đừng giận! - Đồ ngốc, ngay cả giải thích cũng không biết, xem ra phải đến lượt tôi ra tay rồi!
- Anh họ, Lâm Diệu trước đây đối xử với em thế nào anh cũng biết, tại sao hôm nay còn hướng mũi nhọn vào em? - Trần Thi Huy nói.
Bàn tay đang định đẩy cửa chợt khựng lại trong không trung, đầu tôi như có một khối thuốc nổ nổ tung. Tôi dựa lưng vào tường để không ngã xuống đây. Anh họ, tiếng gọi anh họ của Trần Thi Huy khiến toàn thân tôi rụng rời.
- Lâm Diệu đối xử với em như thế nào là việc của Lâm Diệu, liên quan gì đến Lâm Sảng? Em mà động đến Lâm Sảng là anh không đồng ý đâu. Em làm vậy chẳng có lợi gì cho em cả! - Doctor Hoàng nói.
- Anh thích cô ta rồi chứ gì? - Trần Thi Huy nói.
- Không có chuyện đó đâu! Tóm lại sau này em đừng gây chuyện với cô ấy!
Tôi nên cảm ơn anh sao, Doctor Hoàng, anh luôn đối xử tốt với tôi, đều là vì có mục đích. Chỉ một ngày mà phải nhận bao nhiêu là cú sốc, tôi đột nhiên thấy khâm phục bản thân mình, một mình tôi lại có thể gây ra bao nhiêu sóng gió. Thế này là đề cao tôi quá, tôi sẽ tổn thọ mất!
- Không có thì tốt! Em đi trước đây! Không cần tiễn!
Tôi vội vàng núp ra phía sau, cho đến khi Trần Thi Huy ra khỏi cổng tôi mới cố gắng điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt, đợi khoảng mười phút sau mới đẩy cửa bước vào.
- Doctor Hoàng! - Tôi nước mắt nhạt nhòa, là tôi giả bộ đấy.
- Lâm Sảng, sao lại đến đây? - Cái gì mà sao tôi lại đến đây? Chẳng phải tôi đã gọi cho anh rồi sao?
- Tôi với Lâm Diệu cãi nhau rồi, Lâm Diệu hiểu nhầm quan hệ của hai ta, đòi chia tay với tôi! - Tôi kéo áo Doctor Hoàng, đau khổ nhìn anh.
- Cô có giải thích không? - Doctor Hoàng có vẻ căng thẳng. Giả bộ, giả bộ chứ gì, chúng tôi chia tay anh càng vui chứ sao?
- Tôi có, nhưng anh ấy không nghe, hóa ra anh ấy và cái cô họ Trần kia từng yêu nhau, chuyện lần này anh ấy rất giận. Tôi phải làm gì đây? - Tôi khóc như mưa, nước mắt nước mũi dây đầy vào áo anh ta.
- Nếu anh ta thực sự là người như vậy, anh ta không xứng đáng yêu cô, chia tay có khi chuyện tốt! - Lộ nguyên hình rồi đấy, tốt lắm!
- Doctor Hoàng, anh có thích tôi không? - Tôi đắm đuối nhìn anh ta.
- Hả? - Anh ta ngây ra. - Lâm Sảng, cô...
- Doctor Hoàng, anh có thích tôi không? - Tôi lại hỏi.
- Lâm Sảng, ban nãy cô đã nghe thấy hết rồi hả? - Doctor Hoàng nhận ra, mặt chợt biến sắc.
Tôi vung tay cho Doctor Hoàng một bạt tai.
- Tôi cứ tưởng trên đời có một thứ tình bạn trong sáng, không dính dáng gì đến tình cảm nam nữ, giống như anh đối với tôi vậy, nhưng thực ra đó chỉ là giả.
- Lâm Sảng, nghe tôi nói đã... - Doctor Hoàng giữ chặt lấy tay tôi, đề phòng tôi lại ra tay lần nữa.
- Lâm Sảng, cô có thể phủ nhận lòng tốt của tôi với cô sao? Chuyện cô là bạn gái của Lâm Diệu tôi mới biết hôm đi mua điện thoại thôi, trước đây những gì tôi làm đều là giả hay sao? Đương nhiên tôi không mong anh ta là bạn trai của cô, bởi vì một thiếu gia như anh ta không thể nào chung thủy với cô, tôi lo lắng cô sẽ lại có kết cục bi đát như em họ tôi, lại lo nếu như tình cảm của anh ta dành cho cô là thật, những lời tôi nói sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, vì vậy tôi luôn để ý đến hai người, luôn tỏ vẻ thân mật với cô trước mặt anh ta. Nếu như anh ta vì chuyện này mà dễ dàng chia tay với cô, vậy thì thứ tình cảm ấy có cần thiết phải tiếp tục không? Đó rốt cuộc là lý do hay cái cớ để chia tay? Lâm Sảng, tôi hi vọng cô hạnh phúc, bởi vì cô luôn làm tôi vui vẻ, tôi hi vọng có thể nhìn thấy cô vui vẻ. Lòng tốt của tôi dành cho cô là thật, không có mục đích gì! - Đầu óc rối bời, tôi không biết được đâu là thật, đâu là giả nữa.
- Em họ anh chắc chắn đã nói với anh lý do vì sao hai người họ chia tay rồi phải không? Chắc chắn cô ta đã nói với anh rằng cô ta đã được người khác tán tỉnh ra sao và bỏ rơi Lâm Diệu như thế nào, sau đó bị người ta đá rồi lại tìm đến Lâm Diệu, cuối cùng bị Lâm Diệu từ chối rồi chứ? Lâm Diệu đối xử với tôi thế nào tôi rõ hơn ai hết! - Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Doctor Hoàng, tôi bật cười. Em họ anh là cành vàng lá ngọc, bị công tử Lâm Diệu bỏ rơi, vì vậy anh mới giúp cô ta phá hoại tình cảm của Lâm Diệu chứ gì?
- Sao, kinh ngạc chứ gì? Giờ anh còn nghĩ rằng tôi chia tay với Lâm Diệu là một việc tốt lành nữa không? - Tôi cầm nguyên tập hồ sơ trên bàn, ném về phía anh ta.
- Lâm Sảng, tôi có thể giải thích! - Doctor Hoàng nói với vẻ áy náy.
- Anh còn giải thích gì nữa? Cả thế giới này đều phải cầu cạnh anh, anh có giúp được hết không? Bọn đàn ông các người đều là một lũ súc sinh, sau này đừng có để tôi nhìn thấy các người nữa, nếu không đừng trách tôi tàn nhẫn!
Tôi tức tối đá văng mấy cái ghế cạnh đó rồi mới hằn học bỏ đi.
Tôi khóc rấm rứt đi về nhà, về đến nhà chẳng buồn đếm xỉa đến bố mẹ, đi thẳng vào trong phòng ngủ và khóa cửa lại, sau đó thản nhiên khóc thật to. Số tôi sao mà khổ thế này? Ai ai cũng là người tốt, có mỗi mình tôi là người xấu. Cả thế giới này đang đùa giỡn với tôi, tôi đáng bị đùa giỡn như vậy sao? Tôi chẳng qua thường ngày có hơi phô trương một chút, tùy tiện một chút, tôi đắc tội với trời, đắc tội với đất rồi nên trời đất cứ phải trừng trị tôi như thế này sao?
Bố mẹ tôi ra sức gõ cửa ở bên ngoài:
- Con gái cưng à, con làm sao thế?
- Đừng gõ cửa nữa, đừng gọi con, cũng đừng lấy chìa khóa ra mở cửa, nếu không con sẽ nhảy từ trên này xuống đấy! - Tôi gào lên.
Bố mẹ tôi im bặt.
Không biết đã khóc lóc mất bao lâu, vì khóc mệt quá nên tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh lại, lại đến muộn mất. Thôi xin nghỉ, dù sao cũng chẳng có mặt mũi nào mà gặp ai. Cầm điện thoại lên, đang định gọi cho sếp nhưng máy hết tiền. Tôi tức đến phát khóc, đã đen thì đen tận mạng luôn!
Lên mạng, tôi vào chat với sếp, xin phép nghỉ. Sếp hỏi tôi muốn nghỉ đến bao giờ, tôi bảo đến khi n