Giờ tôi chẳng hề cảm kích Lâm Diệu, không một chút nào. Bạn gái cũ của anh gây sự với tôi, thế mà anh để mặc cho cô ta bắt nạt tôi?
- Lâm Diệu, anh sợ cô ta không tha cho em hay là sợ em đối phó với cô ta? - Tôi cáu kỉnh hỏi.
- Em nói gì vậy? Anh đối xử với em thế nào em còn không biết à? Em còn nói như vậy nữa, phải đền tiền thì đừng đến tìm anh đấy! - Lâm Diệu cũng bực bội đáp.
Hừ, tôi cười nhạt, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy tiền của anh đi bồi thường cho người ta. Với tính khí của tôi thường ngày, gặp phải chuyện này chắc tôi đã một cước đá anh đi Tây Thiên thỉnh kinh rồi, nhưng giờ đang đụng độ tình địch, mặc dù trời yên bể lặng nhưng ai mà biết có sóng ngầm hay không? Lúc quan trọng này không thể để anh thất vọng về tôi được. Cho dù có phải đền tiền tôi cũng sẽ tự làm. Hai người đàn bà đánh nhau, không có chỗ cho đàn ông xen vào.
- Thôi được rồi, để em nghĩ đã, em về nhà đây! - Tôi lảng ra khỏi vòng tay Lâm Diệu, chỉnh lại quần áo. Lâm Diệu kéo tay tôi lại, bảo tôi không về có được không, nhưng tôi nói hôm nay không có tâm trạng nên bỏ về luôn.
Giờ tôi phải chuẩn bị kỹ càng. Đương nhiên đền tiền là trường hợp xấu nhất, nhưng vẫn phải tính đến. Tôi gọi điện cho Bầu Trời, bảo anh ta hãy cho tôi sức mạnh. Bầu Trời hỏi tôi định làm thế nào, tôi nói tôi muốn đi tìm tổng giám đốc của họ, không cho gặp tôi sẽ xông vào, không đàm phán được thì sau này chấm dứt làm ăn với họ. Bầu Trời nói được, những loại khách hàng thế này không thể hầu hạ được. Còn bảo tôi nếu đàm phán không được, công ty sẽ chi một nửa, một nửa tôi tự nghĩ cách, đó coi như là trừng phạt, cũng là để dễ ăn nói với các đồng nghiệp khác, có thể sau này sẽ nghĩ cách để hoàn trả lại cho tôi. Tôi rất cảm động, Mạc Lãnh, cậu đúng là không lấy nhầm người! Tôi nhắc Bầu Trời rằng nếu tôi đền tiền, nhất định phải nói với Lâm Diệu là tiền của công ty. Bầu Trời không hỏi han mà nhận lời ngay, chuyện riêng của nhân viên, ông chủ có quyền gì mà can thiệp quá sâu
Doctor Hoàng, giờ người duy nhất có thể cứu tôi chỉ còn lại anh thôi.
Tôi mặt dày đến phòng khám của Doctor Hoàng, ngồi chờ ở bên ngoài cho đến khi hết giờ làm rồi âm thầm đi vào phòng khám.
- Sao lại đến đây? Thuốc của mẹ cô chắc chưa uống hết mà! - Doctor Hoàng vừa nhìn thấy tôi đến đã ngạc nhiên, đặt bộ quần áo đang chuẩn bị thay xuống, kéo tôi hỏi. - Xảy ra chuyện rồi hả?
- Chuyện đó, chính là... Mười nghìn tệ lần trước, còn hiệu lực không? Sau đó, anh có thể cho tôi vay chút tiền không? Giờ đang cần gấp, sau này nhất định tôi sẽ trả! - Tôi muốn khóc, thật sự muốn khóc.
Doctor Hoàng có vẻ kinh ngạc thấy rõ, anh làm sao ngờ được một người đang yêu một người đàn ông có tiền như tôi lại đi hỏi vay anh tiền. Thật mất mặt!
- Xảy ra chuyện gì rồi? - Doctor Hoàng bảo tôi ngồi xuống ghế, kéo ghế lại gần tôi, hỏi.
Tôi kể lại câu chuyện mình đã kể cho Lâm Diệu nghe một lần nữa, chờ đợi đáp án của anh, có cho mượn tiền hay không?
- Chi phiếu thì không thành vấn đề, tiền cũng có thể cho cô mượn, chỉ có điều tôi muốn hỏi, tại sao cô không tìm bạn trai giúp đỡ? - Doctor Hoàng nghe tôi nói hết liền hỏi.
- Tôi có thể không trả lời không? - Tôi không muốn kể cho đối phương nghe chuyện giữa Lâm Diệu và Trần Thi Huy. - Chỉ có điều chuyện tôi hỏi vay anh tiền tuyệt đối không thể để cho anh ấy biết
- Được thôi! - Doctor Hoàng mỉm cười, chuẩn bị viết chi phiếu. - Đối phương là ai là to gan gớm, dám đắc tội với cả cô, tôi thấy lo thay cho họ đấy?
- Là công ty B, cái cô giám đốc thu mua kia cứ như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy, lần đầu tiên tôi gặp phải một đối thủ đáng sợ đến thế. Kể ra không phải là kẻ thù thì giới thiệu cô ta cho anh cũng được đấy! - Giới thiệu cho anh để cho Lâm Diệu bỏ cuộc hoàn toàn, cũng có thể là để cho cô ta từ bỏ hoàn toàn.
- Công ty B ư? - Doctor Hoàng dừng viết.
Ôi trời, đừng có nói với tôi là anh với cô ta cũng có quan hệ ám muội nhé!
- Anh quen à?
- Chi phiếu từ từ hãy chuẩn bị, tôi quen với tổng giám đốc công ty đó, ông ta bị viêm mũi phải nhờ tôi điều trị mới khỏi, biết đâu chừng tôi có thể giúp cô hẹn gặp mặt ông ta, đến lúc ấy cô thử thuyết phục ông ta xem sao! - Doctor Hoàng đứng dậy đi thay quần áo. - Giờ chúng ta đi ăn cơm, chỉ có điều bữa cơm này là do cô mời đấy!
- OK, thế nào cũng OK! Ân nhân à, anh chính là anh ruột của tôi đấy!
Bởi vì có đặc quyền của Bầu Trời ban cho, bởi vì có sự hỗ trợ của Doctor Hoàng, tôi oai phong tiến vào công ty B và đi thẳng lên phòng tổng giám đốc.
Doctor Hoàng nói vài câu với thư ký rồi đi vào văn phòng gặp Tổng giám đốc Ngụy.
- Tổng giám đốc Ngụy dạo này vẫn khỏe chứ? - Doctor Hoàng hỏi.
- Bác sĩ Hoàng thật có lòng. Giờ ít bác sĩ tận tâm được như anh lắm, đã chữa khỏi bệnh rồi còn đến “bảo hành” nữa à? Ha ha ha! - Tổng giám đốc Ngụy vừa nhìn thấy Doctor Hoàng đã vui ra mặt, sau đó nhìn thấy tôi, ông ta thoáng chút ngạc nhiên. - Cô đây là?
- Chào Tổng giám đốc Ngụy, tôi là nhân viên của Công ty Dật Thiên, tên là Lâm Sảng ạ. Bởi vì ngài không chịu gặp mặt nên tôi đành mạo muội nhờ bác sĩ Hoàng giúp đỡ! - Không đợi Doctor Hoàng mở lời, tôi đã lên tiếng.
- Bác sĩ Hoàng, hóa ra không phải là đến “bảo hành” à? - Tổng giám đốc Ngụy hết nhìn tôi rồi lại nhìn Doctor Hoàng, nụ cười trên môi chợt tắt ngấm.
Doctor Hoàng không nói gì, chỉ cười nhạt.
- Cô Lâm nếu đến đây vì chuyện của quý công ty không giao hàng đúng hẹn thì không cần nói gì thêm! - Tổng giám đốc Ngụy chặn ngay đường tiến của tôi. Không sao, hôm nay tôi đến đây là có sự chuẩn bị từ trước; kể cả có thua cuộc phải bồi thường cũng không thể thua ý chí.
- Tổng giám đốc Ngụy làm trong nghề này cũng đâu phải chỉ mới một hai năm. Quy tắc trò chơi của trong ngành không cần tôi lặp lại ngài cũng hiểu rõ! - Tôi dừng lại một chút, nhìn Doctor Hoàng. - Giúp tôi rót cốc nước được không?
Doctor Hoàng đứng dậy đi lấy nước.
Mặt Tổng giám đốc Ngụy chợt biến sắc, lập tức nói:
- Khoan đã, khoan đã! Đã đến đây thì đều là khách!
Ông ta gọi cho thư ký bảo mang nước vào. Doctor Hoàng liền ngồi xuống.
- Tôi không dám nói sản phẩm của công ty tôi là tốt nhất, chỉ có điều chúng tôi đã hợp tác với quý công ty từ lâu, nghĩ ra cũng thấy chúng ta làm ăn rất hợp nhau. Đương nhiên, không kịp giao hàng là lỗi của chúng tôi đầu tiên, quý công ty đòi bồi thường cũng không phải là vô cớ gây chuyện. Chỉ có điều Tổng giám đốc Ngũ của chúng tôi không thể hiểu nổi, kể từ khi thành lập công ty đến giờ, đây là lần đầu tiên gặp chuyện bồi thường thiệt hại trong khi khách hàng chẳng mảy may tổn thất lấy một xu. Vì vậy hôm nay tôi đến đây là muốn hỏi, liệu có nhất định phải bồi thường không? - Tôi nhìn thẳng vào mặt Tổng giám đốc Ngụy, rõ ràng ông ta đã bị tôi trấn áp.
- Cần, nhất định phải bồi thường! Đây là quy định, một khi làm trái quy định, sau này làm sao hợp tác? - Tổng giám đốc Ngụy nói.
- OK! - Tôi cười. - Vậy thì cứ làm thế đi thưa Tổng giám đốc Ngụy! Sau khi về công ty tôi sẽ thông báo cho phòng tài vụ chuyển tiền vào tài khoản của quý công ty. Xin lỗi đã làm phiền! Còn về chuyện hợp tác sau này, tôi nghĩ ngài không cần phải lo lắng nữa, thiết bị của công ty tôi chắc không xứng với sản phẩm của công ty ngài đâu ạ!
Tổng giám đốc Ngụy vẫn ngồi im như thóc.
- Còn nữa, tôi tin rằng chỉ chưa đến ngày mai, tất cả những người trong ngành chúng tôi sẽ biết chuyện công ty tôi phải bồi thường, tiếng xấu thường đồn xa mà! Cứ coi như tôi nhắc nhở các ngài, chọn lựa bên cung ứng đương nhiên rất quan trọng, nhưng lựa chọn khách hàng cũng quan trọng không kém. Hơi một tí là bắt khách hàng bồi thường, tôi đoán chẳng ai dám làm ăn với các ngài nữa đâu ạ!
Cô thư ký bê nước vào, tôi chậm rãi nhấp một ngụm, lặng lẽ quan sát vẻ mặt của Tổng giám đốc Ngụy.
- Cô Lâm nói vậy thành ra là lỗi của công ty chúng tôi rồi! - Ông ta chuyển sang bộ mặt cười.
- Đâu có, tôi tuyệt đối không có ý này! Sai đương nhiên là do chúng tôi, vì vậy tôi đến đây là để xin lỗi, hi vọng có thể nhận được sự thông cảm của quý công ty! - Tôi cũng nở nụ cười. - Vì chuyện này, trong công ty tôi suýt chút nữa thì nổ ra bạo động, vừa kiểm điểm vừa phạt tiền. Tổng giám đốc Ngũ còn nói, nếu như tôi không thể thuyết phục được Tổng giám đốc Ngụy tha thứ, sau này không cần đi làm nữa. Thực ra nghỉ việc đối với tôi cũng không phải chuyện gì đáng sợ, nhưng nghĩ sau này không thể tiếp nhận đơn hàng của quý công ty nữa, tôi thấy như sắp đến ngày tàn của thế giới vậy!
Doctor Hoàng ho vài tiếng nhưng bị tôi lừ mắt.
- Bác sĩ Hoàng, cô Lâm là bạn gái của anh à? - Tổng giám đốc Ngụy bị những lời lẽ của tôi lay động, cười cười hỏi Doctor Hoàng.
- Hả? Đúng vậy, không thông báo trước với ngài, thất lễ quá! - Doctor Hoàng kéo tay tôi đóng kịch. Tôi định kéo tay ra nhưng bị anh ta giữ chặt lấy.
- Thôi được rồi, cứ coi như tôi nể mặt bác sĩ Hoàng vậy. Căn bệnh cũ giày vò tôi bao nhiêu năm nay, nếu như không có bác sĩ Hoàng chắc tôi đã phải về hưu sớm rồi! Chuyện bồi thường thôi bỏ qua, sau này không được để xảy ra chuyện thế này nữa nhé! - Tổng giám đốc Ngụy nhấc điện thoại, dặn dò thư ký bảo Giám đốc Trần rút đơn kiện. Tôi vui như mở cờ trong bụng.
- Vâng vâng vâng, tuyệt đối không đâu ạ, sau này hàng của quý công ty nếu bị chậm một tiếng tôi sẽ bị rụng một sợi tóc ạ! - Tổng giám đốc Ngụy bị tôi chọc cho bật cười, đứng dậy bảo chúng tôi cùng đi ăn. Tôi thừ người, trên người tôi đâu có mang theo nhiều tiền.
- Không cần đâu Tổng giám đốc Ngụy, tôi hi vọng ngài không phải gặp tôi nhiều! - Doctor Hoàng từ chối. May quá, may quá!
- Hả? A ha ha, nói hay lắm, sau này tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa! Vậy thì không tiễn nữa nhé. Cô Lâm, cô thật là có con mắt chọn bạn trai đấy! - Tổng giám đốc Ngụy nhìn chúng tôi đầy ẩn ý. Tôi cười gượng gạo, thật là oan uổng quá!
Ra khỏi văn phòng của Tổng giám đốc Ngụy, tôi liền oán trách Doctor Hoàng, ban nãy sao không phủ nhận.
- Cô ngốc à, cô tưởng Tổng giám đốc Ngụy là đồ ngốc, để bị “tấm chân tình” của cô lay động thế sao? Tổng giám đốc Ngụy làm vậy là để tìm bệ xuống nước đấy, vì thế ông ta mới cố ý nói là nể mặt tôi tha cho cô lần này. Cô tưởng là cái mặt của tôi to lắm à? Nếu mà phủ nhận ông ấy xuống nước kiểu gì? - Doctor Hoàng giáo huấn tôi.
Thương trường đúng là đen tối, lòng người thật khó đoán. Nhưng điều càng khó đoán hơn: Trần Thi Huy đang đứng chờ đợi, ánh mắt oán hận hướng về phía Doctor Hoàng.
Không phải ánh mắt ấy nên hướng về phía tôi sao? Vở kịch đã thay đổi.
Lẽ nào không phải Lâm Diệu và Trần Thi Huy có quan hệ ám muội mà là tôi và Doctor Hoàng? Trần Thi Huy muốn đối phó với tôi không phải là vì Lâm Diệu mà là vì Doctor Hoàng? Tôi oan ức quá, tôi có thể giải thích không? Kéo bạn trai của người ta để đối phó với người ta, tôi đang tạo nghiệp chướng gì thế này?
Tôi định đi lên trước giải thích với Trần Thi Huy. Doctor khẽ liếc Trần Thi Huy rồi kéo tay tôi:
- Đi thôi!
Thế là tôi trở thành kẻ vô liêm sỉ nhất trần đời.
Doctor Hoàng đưa tôi về công ty, tôi định hỏi anh chuyện liên quan đến Trần Thi Huy nhưng lại sợ đổ thêm dầu và