- Hai người giỡn mặt với tớ hả? - Tiểu Phụng nổi cáu.
- Đâu, ai dám!
- Ngày mai dẫn người qua chỗ tớ, tớ phải kiểm hàng!
- OK, mai nhé!
Cúp điện thoại, thấy mặt Lâm Diệu sầm sì, đôi mắt trừng trừng nhìn tôi.
- Ái chà, mặt trời tối nay tròn thật đấy! - Tôi đánh trống lảng.
Lâm Diệu trợn mắt lườm tôi, vẻ mặt sầm sì, tôi biết anh vẫn để bụng chuyện này. Tôi không muốn nhìn thấy ánh mắt tổn thương của anh, nó khiến tôi đau lòng.
Đầu tôi chợt nóng lên, tôi chạy ra ban công, ngẩng mặt lên trời, hét thật to:
- Lâm Diệu, em yêu anh!
Ngoảnh đầu lại nhìn, thấy Lâm Diệu ngây ra, đờ đẫn nhìn tôi mất ba giây. Ba giây sau anh mới đứng dậy, ôm lấy tôi từ phía sau, thì thầm vào tai tôi:
- Anh cũng yêu em!
Một thứ gì đó ấm nóng đang chảy trong lòng tôi, một cảm giác ngọt ngào đến tuyệt diệu. Khoảnh khắc này đây, tôi sẵn sàng tan chảy vì anh.
- Lâm Diệu, em bảo này, cửa ải của bố mẹ em đã qua rồi, ngày mai còn phải qua cửa ải của bạn em nữa! Anh có thấy áp lực không? - Nằm bên cạnh anh, tôi thì thầm hỏi.
- Anh thì áp lực cái mẹ gì?
- Anh dám nói tục à? Bất lịch sự!
- Anh học của em đấy!
- Ha ha ha! - Tôi bật cười, hài lòng nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau dẫn Lâm Diệu đến gặp Tiểu Phụng, cô ấy liền ném tôi cho người khác, bảo là phải nói chuyện riêng với Lâm Diệu. Đến lúc tôi làm mặt xong và đi ra, Lâm Diệu đã chẳng biết chạy đi đằng nào rồi, đối tượng nói chuyện với Tiểu Phụng giờ là một người phụ nữ. Tôi thất kinh, Tiểu Phụng dám biến đổi giới tính cho Lâm Diệu à, tôi phải giết cả nhà cô!
- Người đâu rồi? - Tôi hỏi Tiểu Phụng.
- Đi vệ sinh rồi!
À, hóa ra là đi vệ sinh, thế mà tôi cứ tưởng...
- Thế nào, hàng có đạt chất lượng không? - Tôi hỏi Tiểu Phụng.
- Tương đối hài lòng, ha ha! - Mắt Tiểu Phụng sáng lên, “anh mỳ” nhà tôi khiến cho cô ấy thích thú lắm. Tôi thầm tự hào.
- Còn phải nói, hồi đầu suýt chút nữa thì tớ đẩy anh ấy cho người khác đấy!
- Oa, cậu có tinh thần hi sinh như vậy sao? Sao cậu không đẩy anh ấy cho tớ?
- Lúc đó anh ấy còn là người mới mà, hơn nữa chẳng phải tớ đã nói anh ấy có thân thế đặc biệt sao, ai dám nghĩ ngợi xa xôi. Thế mà cái cô Dương Lệ Lệ ở phòng tớ không sợ chết mà liều mạng theo đuổi, tớ còn định giúp cô ấy, chỉ có điều lại phản tác dụng. Tớ tuyệt đối không cố ý! Hôm qua lúc đi dạo phố tình cờ gặp Lệ Lệ, tớ thấy áy náy quá! Hài, mọi thứ cứ như chưa từng xảy ra vậy!
- Chỉ có điều Lâm Diệu cũng được đấy, theo đến tận công ty cậu để tán tỉnh, đường đường là một ông chủ lớn mà lại tán tỉnh một cô nhân viên theo dõi đơn hàng, anh ấy nói suốt ngày cậu đánh mắng anh ấy!
- Cậu thì biết cái gì, tớ đánh yêu mắng yêu đấy! - Tôi cười thầm. Anh chàng này, dám nói xấu tôi trước mặt người khác, về nhà nhất định sẽ biết tay tôi. Đột nhiên tôi phát hiện ra người phụ nữ ban nãy nói chuyện với Tiểu Phụng vẫn chưa đi, hình như cũng rất hứng thú với câu chuyện của chúng tôi.
- Tiểu Phụng, cậu xem người ta chờ lâu như vậy rồi, còn không mau tiếp khách trước đi!
- Tôi cười ái ngại, cảm thấy khuôn mặt này quen quen.
- Không sao, nghe hai người nói chuyện cũng rất thú vị. Chỉ có điều dường như mỗi lần tôi gặp cô ở đây, cô đều nói về đàn ông! - Người phụ nữ đó mỉm cười với tôi.
Tôi thừ người ra, mặc dù đây là sự thật nhưng đâu cần phải nói thẳng như vậy, dù gì chúng tôi cũng đâu có thân thiết? Tôi lục tung bộ nhớ của mình, cuối cùng cũng nhớ ra được người phụ nữ này là ai. Lần đầu tiên đến đây, tôi đã hết lời khoe khoang về Lâm Diệu, và người phụ nữ nằm ở giường bên cạnh giường tôi chính là người phụ nữ này. Tôi quay sang nhìn Tiểu Phụng, ra hiệu bảo cô ấy mau mau đuổi người đàn bà này đi.
- Cô còn cần gì không ạ? - Tiểu Phụng hỏi.
- Mấy sản phẩm làm đẹp ban nãy mà cô giới thiệu cho tôi nhưng vẫn chưa đưa cho tôi, tôi đang đợi đây! - Người phụ nữ ấy đáp.
Hóa ra là vậy, chẳng trách mà bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt bất mãn, hóa ra là tôi chen chân vào khiến bà ta khó chịu. Bà cần cái gì thì phải mở miệng, không mở miệng thì Chúa biết được bà cần cái gì.