- Ra ngoài nói đi! - Bà cụ kéo tôi ra khỏi phòng khám.
- Dạ? - Chắc chắn tôi đã gặp bà cụ ở đâu rồi, nhưng bà cụ tìm tôi có việc gì? Tôi đâu phải là bác sĩ?
- Xem ra cháu ít tuổi hơn bác sĩ Hoàng nhỉ? - Bà cụ nhìn tôi từ đầu đến
- Chắc là vậy ạ! - Thực ra tôi cũng chẳng biết Doctor Hoàng bao nhiêu tuổi, chắc là khoảng trên dưới ba mươi.
- Bác sĩ Hoàng trông rất được, bố cậu ta chắc cũng không tồi đâu nhỉ! - Bà cụ lại hỏi.
- Chuyện này… - Thế này bảo cháu trả lời kiểu gì? Cháu đã gặp bao giờ đâu? Nhưng mà cháu phải nói thật với bà, bà đừng mong tán tỉnh bố Doctor Hoàng! Mà cho dù bà có tán tỉnh được đi chăng nữa cũng đâu liên quan gì đến cháu? Cháu chịu, không giúp được gì đâu!
- Không sao, không phải ngại, những chuyện thế này bác gặp nhiều rồi. Chồng già vợ trẻ thực ra cũng chẳng làm sao, chủ yếu là ông ấy đối xử tốt với mình, chỉ có điều đàn bà mà không có con thì hơi đáng tiếc! - Bà cụ nói xong liền thở dài.
Đúng, cháu thừa nhận bà nói đúng, nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến cháu?
- Chồng cháu, ban đêm… vẫn ổn chứ? - Bà cụ ghé vào tai tôi thì thầm.
Cuối cùng tôi cũng nhớ ra bà cụ này là ai rồi, lần trước đến gây chuyện ở phòng khám của Doctor Hoàng đúng lúc anh ta khám bệnh cho bệnh nhân, người đó không ai khác chính là bà cụ này. Lúc đó tôi đã lấy danh nghĩa là mẹ Doctor Hoàng để lôi tuốt anh ta ra ngoài. Thế là bà cụ tưởng tôi là mẹ kế Doctor Hoàng thật. Tôi muốn khóc, nhưng cũng thấy buồn cười. Trên đời sao chuyện gì cũng có người tin là sao?
- Bác ạ, thực ra…
- Hầy, đúng là đáng tiếc, cô rất xứng đôi với bác sĩ, thế mà sao lại đi lấy bố người ta thế? Lại còn để cô đến giúp con trai làm việc, nhìn cô tủi thân kìa, mắt đỏ hết cả rồi! - Bà cụ lắc đầu tỏ vẻ đồng cảm, nghe thấy tiếng cô y tá gọi tên mình liền vỗ vỗ lưng tôi rồi đi vào phòng khám. Tôi nghẹn lời, cho tôi một cơ hội giải thích được không?
Bận rộn suốt cả ngày, đau lưng mỏi gối vô cùng. Doctor Hoàng đang thu dọn mặt bàn, hỏi tôi muốn đi đâu ăn cơm. Không phát tiền công cho tôi nên định lấy thức ăn bịt miệng tôi hả?
- Con trai! - Tôi gọiDoctor Hoàng.
Doctor Hoàng ngơ ngác nhìn tôi, không dám tin tôi đang nói chuyện với anh ta.
- Con trai à, mau qua đây mát xa cho mẹ đi! Sao mà bất hiếu thế cơ chứ? - Tôi nhìn cái mặt xanh mét của Doctor Hoàng mà không nhịn được cười.
Doctor Hoàng đi lại chỗ tôi, ngồi xuống bên cạnh, bóp vai cho tôi, miệng thì thầm:
- Cô vừa gọi tôi là gì?
- Con trai! Người ta tưởng anh là con trai của tôi đấy, còn bảo tôi là mẹ kế của anh, nói tôi với anh rất xứng đôi, sao tôi lại đi lấy bố anh nữa đấy! - Tôi thích thú để mặc Doctor Hoàng bóp vai cho mình, cảm giác thư thái hơn nhiều.
- Là ai thế? - Tôi không nhận ra giọng anh ta có gì bất thường.
- Anh không cần biết. Á, đau chết đi được! - Một cơn đau ập đến, tôi kéo tay anh xuống cắn một cái thật đau, lần này đến lượt anh ta hét lên.
- Sau này không được gọi tôi như vậy nữa! - Mặt Doctor Hoàng sa sầm.
- Khi nào không có người tôi sẽ gọi anh như vậy, khi có người lạ tôi sẽ gọi anh là Doctor Hoàng! - Tôi nhảy nhót phấn khích trước mặt Doctor Hoàng, tâm trạng cực kì vui vẻ. Đột nhiên người tôi bị ai đó kéo giật lại, cả thân hình tôi ngã vào người anh ta. Doctor Hoàng ôm lấy tôi, mặt anh ta từ từ ghé sát lại… anh ta… anh ta… không phải anh ta định hôn tôi đấy chứ? Ngay khi xác định anh ta đang định hôn mình, tôi lập tức ngoảnh đầu đi. Môi anh ta “đậu” ngay trên má tôi. Tôi ngồi dậy, ngại ngùng nhìn anh ta, đang định ngoác miệng ra chửi rủa thì anh ta tỉnh bơ như không có gì xảy ra.
- Sau này không được gọi tôi là con trai đâu đấy! - Doctor Hoàng cười tinh quái.