Ngày hôm sau, Lâm Diệu không đi làm, lại chơi trò mất tích, điện thoại của anh cũng rơi vào trạng thái không liên lạc được.
Tôi ủ rũ lẻn vào phòng sếp, hỏi:
- Có phải Lâm Diệu lại xin nghỉ không sếp?
- Hai người lại cãi nhau rồi hả? - Sếp nhìn tôi lắc đầu. - Lần này không xin nghỉ, tôi đang định đến chỗ Tổng giám đốc Ngũ hỏi xem sao đây!
- Cái gì, không xin nghỉ ạ? Anh ấy không gọi điện cho sếp sao? - Tôi sốt ruột hỏi.
- Không, gọi cho anh ta thì thấy tắt máy.
- Đột nhiên tôi nhớ lại câu nói của Lâm Diệu: “Em mà còn chọc tức anh thì anh sẽ biến mất mãi mãi!”. Toàn thân tôi lạnh toát, tôi tự trấn an mình rằng anh chỉ đang cần thời gian để bình tĩnh lại, tôi có thể đợi được.
Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, một tuần đã trôi qua, Lâm Diệu vẫn không thấy đi làm, máy vẫn tắt, tôi đến nhà anh tìm anh nhưng cũng không thấy, nhân viên quản lý nói anh đã biến mất cả tuần nay rồi. Lúc ấy tôi đã nghĩ sẽ không bao giờ có thể tìm thấy anh nữa. Lúc này tôi mới bắt đầu hoang mang. Tôi vốn cứ tưởng chỉ cần tôi quay lại, nói với anh một câu xin lỗi, làm nũng anh một chút thôi là anh sẽ tha thứ cho tôi ngay, sẽ lại ôm tôi vào lòng, yêu thương tôi vô hạn. Trước đây luôn là như vậy, tại sao giờ lại thay đổi? Nhìn chỗ ngồi bỏ trống của Lâm Diệu, tôi cười như mếu, lồng ngực đau như bị ai đó bóp nghẹt.
Hóa ra cho dù đạo pháp của tôi có cao đến mấy cũng vẫn chưa thành tinh được.
Nhìn đống đơn hàng trên bàn, tôi chỉ muốn xé tan tất cả, tôi hận Bầu Trời không cho tôi biết sớm, tôi hận Lâm Diệu tuyệt tình như vậy, tôi hận sếp suy đoán bừa bãi, càng hận bản thân mình vì đã xuống xe.
Ánh mắt các đồng nghiệp đồng loạt đổ dồn về phía tôi, trên mặt tôi lúc này cứ như viết rõ hai từ “Đồ ngu” vậy.
“Em có biết có bao nhiêu cô gái muốn bước chân vào cánh cổng này không?” Lời của Lâm Diệu cứ văng vẳng trong đầu tôi, dường như tôi có thể nhìn thấy cảnh tượng anh dẫn người con gái khác về nhà, sau đó quay lại nhìn tôi cười đắc thắng.
Sếp ơi, sao tôi có thể tha cho sếp được?
Vào văn phòng của sếp, tôi đập cửa đánh rầm một cái. Sếp ngây người nhìn tôi, không biết có chuyện gì xảy ra.
- Sếp, chuyện Lâm Diệu là con riêng có phải do sếp tự suy diễn ra không? - Tôi kéo cái ghế ra, thản nhiên ngồi xuống trước mặt sếp, tức tối hỏi.
- Có vấn đề gì không? Cậu ta thừa nhận rồi à? Chẳng trách mà mấy hôm nay không đi làm mà cũng chẳng thấy xin xỏ gì, tiền lương cũng chẳng cần nữa? - Sếp hỏi vẻ tiếc nuối.
- Sếp mau nói đi! - Tôi đập bàn, gắt lên, làm cho sếp giật bắn người, ngã lăn xuống ghế.
Bình tĩnh, tôi phải bình tĩnh! Không được, lúc này tôi không thể bình tĩnh được nữa!
- Cô uống nhầm thuốc gì hả? Cô có biết giờ cô đang nói chuyện với ai không? Cái con ranh này, không biết trên biết dưới gì hết! - Sếp vừa lồm cồm bò dậy vừa vuốt vuốt lại mấy sợi tóc trên đầu. Một lọn tóc hiếm hoi xòa xuống trước trán ông.
Không cần biết ông là bạn như thế nào của bố mẹ tôi, không cần biết ông là sếp hay gì, cùng lắm thì tôi nghỉ việc! Tôi trợn mắt nhìn sếp khiến cho ông ta chột dạ. Lúc này tôi mới thấy ông ta lôi từ trong ngăn kéo ra, run run đưa ra trước mặt tôi.
Là lý lịch của Lâm Diệu, ngoài họ tên là thì chẳng điền cái gì hết. Tôi nhìn sếp, rốt cuộc là chuyện gì?
- Nhìn thấy chưa? Lúc giao phó người này cho tôi, Tổng giám đốc Ngũ đã dặn dò phải chiếu cố đặc biệt đến anh ta, nhưng tuyệt đối không được tiết lộ bất cứ cơ mật nào của công ty, không được phép làm khó anh ta trong công tác, cho dù anh ta có làm sai cũng coi như không nhìn thấy. Như thế chẳng phải quá rõ rồi hay sao: Không được biết quá nhiều, nhưng cũng không để cho anh ta chơi bời lêu lổng!
Sếp tỉ mỉ phân tích, bàn tay cũng không run nữa, mông cũng không đau nữa, hai mắt như phát sáng:
- Chỉ có điều gần đây anh ta tự dưng biến mất, tôi có hỏi Tổng giám đốc Ngũ chuyện này, tổng giám đốc bảo cứ mặc kệ. Đi cũng tốt, tôi cũng chẳng muốn phục vụ anh ta! Lúc hay tin Tổng giám đốc Ngũ muốn cô dẫn dắt Lâm Diệu, tôi cũng thấy lo lắng thay cô. Tôi luôn coi cô như con gái của mình, chỉ sợ cô đắc tội với người ta sẽ gây ra hoạ nên mới âm thầm nói cho biết chuyện này. Chỉ có điều mặc dù tính cách của cô nóng nảy nhưng Lâm Diệu lại nghe lời cô răm rắp, quả không hổ danh học trò tôi đào tạo ra! - Sếp đang mải mê tâng bốc bản thân, hoàn toàn không để ý đến sắc mặtcủa tôi.
- Là như vậy sao? - Tôi thật sự không dám tin rằng sếp căn cứ vào chuyện này để phán Lâm Diệu là con riêng. Một ông sếp ngờ nghệch như vậy cũng có thể lừa được tôi, đầu óc của tôi đúng là có vấn đề thật rồi! Tôi siết chặt cốc nước của sếp, thật muốn ném thẳng cái cốc vào mặt ông ta.
- Tôi nghĩ chuyện này chắc không sai đâu! - Sếp nói với vẻ chắc nịch, chậm rãi lấy cốc nước từ trong tay tôi, nhấp một ngụm.
Tôi ngao ngán nhìn sếp, mang lọ thuốc lấy từ chỗ Doctor Hoàng ra, đưa cho ông ta:
- Tặng cho sếp đây!
Sếp ngẩng đầu đọc hướng dẫn trên lọ thuốc, mặt tái xanh.
- Lâm Sảng! - Sếp nhảy dựng lên, mặt nổi đầy gân xanh.
- Nếu sếp không có vấn đề gì về đầu óc, đã chẳng tưởng con trai của Lâm Mộc Sâm là con riêng của Chủ tịch Ngũ.
- Lâm… Lâm… Mộc Sâm… - Sếp ngã ngửa ra ghế.
Tôi cười nhạt, kinh ngạc chứ gì? Cho dù có là con trai của Lâm Mộc Sâm cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sếp. Nhưng mà lại ảnh hưởng đến tôi. Chỉ có điều, kiểm điểm lại bản thân, tôi đã làm được cái gì chứ? Tôi lặng lẽ đi ra khỏi phòng sếp, chỗ ngồi trống ấy lại đập vào mắt khiến con tim tôi đau buốt.
Tiếp theo đó là Bầu Trời, cho dù tôi có mất việc cũng không thể tha thứ cho anh được. Trong văn phòng không thấy ai, chắc là đang ở nhà với Mạc Lãnh. Đến nhà anh ta, chuyện này có hơi khó xử, với sức tôi e rằng không thể đối phó lại anh ta, hơn nữa anh ta còn có người làm nữa, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể bị bảo vệ lôi ra. Tôi phải tìm trợ thủ mới được!
Tôi nhấc điện thoại lên, gọi về nhà.
- Mẹ à, mẹ gọi cho con năm trăm anh em đến đây.
- … - Mẹ tôi im lặng không nói gì.
- Thật ngại quá, con gọi nhầm! - Lúc nhăn nhó khóc không thành tiếng, tôi biết đi đâu tìm trợ thủ đây? Đã thế tôi sẽ liều mạng với anh ta! Dưới con mắt kinh ngạc của sếp, tôi lảo đảo lao ra ngoài.
Xông đến nhà anh ta, hai ông bà già không có nhà, trời giúp tôi rồi. Nói chung là tôi vẫn có chút e dè và kính nể hai vợ chồng Chủ tịch Ngũ, nhìn tới nhìn lui, ngoài mấy cô giúp việc ra thì không thấy bảo vệ, trời lại giúp tôi rồi.
- Ngũ Dật Thiên đâu? - Tôi hỏi cô người làm.
- Ở trên lầu ạ. Cô…
Không để họ kịp nói hết, tôi liền xông lên phòng ngủ. Tôi phải cảm thấy may mắn vì hiện giờ Mạc Lãnh đang mang bầu, chứ nếu không lên đúng vào lúc hai vợ chồng họ đang hành sự thì… đúng là thảm kịch!
- Mạc Lãnh, cậu ra ngoài trước đi!
- Lâm Sảng, cậu…
- Không muốn nhìn thấy tớ đập ông xã cậu thì mau ra ngoài!
Mạc Lãnh nghe thấy tôi nói vậy, mặt mày biến sắc, nhất quyết không chịu đi, không đi chứ gì, vậy đừng trách tôi.
- Lâm Sảng, cô định làm phản à? - Lúc này Ngũ Dật thiên mới phản ứng lại, một mặt dỗ dành Mạc Lãnh, một mặt quát nạt tôi.
Anh còn dám quát tôi à? Hôm nay không đánh anh tôi là đồ lợn, tôi sẽ không mang họ Lâm. Tôi lao đến trước mặt anh ta, vung nắm đấm. Mũi anh ta cũng cứng quá chứ, khiến tay tôi đau muốn nứt ra đến nơi.
- Cô dám ra tay thật hả? Thật chẳng ra thể thống gì! - Ngũ Dật Thiên tức tới run lên, không dám đánh tôi ngay trước mặt Mạc Lãnh, hơn nữa đàn ông đánh đàn bà là điều tối kị, chỉ biết trợn mắt đứng nhìn.
- Anh là đồ điên, tại sao tôi không dám ra tay chứ? Anh nói xem rốt cuộc anh đã làm trò gì? Anh dẫn sói vào nhà, lại còn đi làm gian tế cho sói, anh định cho công ty phá sản à? Ai anh cũng dám cho vào công ty là sao? Anh có làm công ty này sụp cũng chẳng sao, tại sao anh còn lôi tôi vào cuộc? - Nói mãi nói mãi, không hiểu sao cảnh tượng này lại giống với cảnh tượng vợ bé tìm đến tận nhà đánh ghen ngược thế không ết.
Tôi cũng chẳng nghĩ được nhiều như thế, đuổi việc tôi chứ gì, dù sao tôi cũng chẳng muốn làm nữa.
- Lâm Sảng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? - Mạc Lãnh sợ đến phát khóc, kéo tay tôi hỏi.
- Cậu hỏi chồng cậu đi!
- Có phải vì Lâm Diệu không? - Ngũ Dật Thiên cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
Vừa nghe nhắc đến Lâm Diệu là toàn thân tôi cứng đờ, kiệt sức ngồi bệt xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy mặt, nước mắt trào ra qua những kẽ ngón tay nhưng âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng.
- Mạc Lãnh, em dẫn Lâm Sảng ra ngoài, sau này anh sẽ nói chuyện này cho em hay. Lâm Sảng, cô cũng đừng quá buồn, cô có đánh tôi cũng vô ích! Hồi đó là do Lâm Diệu nhất định không cho tôi nói, tôi dám sắp xếp anh ta vài làm ở công ty vì tôi biết chắc anh ta sẽ không gây tổn thất cho công ty, chúng tôi làm ăn rất quân tử, không bao giờ đánh mất chữ tín. Tôi cũng không vì chút tổn thất của công ty mà để cô, để bản thân tôi chịu thiệt thòi. Lâm Diệu là thật lòng với cô đấy! - Ngũ Dật Thiên đã bớt nóng, nhẹ nhàng khuyên nhủ tôi.
Thật lòng thì đã sao, thật lòng chẳng phải cũng bỏ đi rồi sao? Đáng chửi cũng chửi rồi, đáng đánh cũng đánh rồi, không đáng khóc cũng đã khóc rồi, giờ chỉ có thể lê lết tấm thân mệt mỏi này về nhà thôi.
Bố mẹ tôi mặt mày chẳng chút cảm xúc ngồi ở phòng khách. Có sát khí! Tôi nhẹ nhàng đóng cửa, định lén lút chuồn thẳng vào trong phòng
- Qua đây! - Mẹ tôi nói. Tôi bối rối không biết làm sao, đành cười giả lả.
- A ha ha, mẹ à, mẹ ăn cơm chưa thế, bố đang luyện khí công ạ? Trông mặt buồn cười quá! - Tôi giả vờ như không nhận ra không khí nặng nề xung quanh, cố tỏ ra hài hước.
- Chuyện năm trăm anh em là sao? - Mẹ tôi lạnh lùng hỏi.
- A ha ha, mẹ à, mẹ thấy đấy, mẹ chỉ đẻ có mỗi mình con, thỉnh thoảng cô đơn quá, con nghĩ mẹ nên sinh cho con một đứa em. Bố à, bố thấy sao? - Bố tôi không lên tiếng, chắc vẫn đang luyện khí công.
- Ừm, mẹ có thể sinh được năm trăm đứa không? - Mẹ tôi mặt không chút biểu cảm, tôi biết đây là điềm báo của một con sóng lớn.
Tôi quỳ phịch xuống trước mặt bố mẹ, chắp hai tay lại, nói:
- Bố, mẹ ơi con sai rồi! Con không nên bảo mẹ sinh năm trăm đứa cho con, đến nghĩ cũng không nên nghĩ ấy chứ!
- Lâm Sảng! - Sắc mặt của mẹ cuối cùng cũng có chút biến đổi. - Có phải con lại gây ra chuyện gì rồi không?
- Làm gì có ạ! Hôm nay con chỉ đấm cho tổng giám đốc một phát vì tội hà khắc với nhân viên, anh ta bỉ ổi vô liêm sỉ, con hi sinh thân mình để bảo vệ người khác, anh ta dám có vợ hai trong khi Mạc Lãnh đang có bầu… - Tôi đành phải nhẫn tâm thêu dệt tội danh, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Bầu Trời.
- Chồng Mạc Lãnh thật chẳng ra làm sao! - Mẹ tôi do dự nhìn tôi, vẻ nuối tiếc. - Lần trước nhìn thấy cậu ta ở đám cưới, trông bộ dạng cũng đàng hoàng lắm mà!
- Mạc Lãnh phải làm sao bây giờ? - Mẹ tôi lại hỏi.
- Hài, đương nhiên anh ta không chịu thừa nhận. Đợi điều tra rõ ràng mọi chuyện, con sẽ dạy cho anh ta một bài học!
- Thôi đứng dậy ăn cơm đi! Nếu con mà gây chuyện ở bên ngoài, mẹ quyết hông tha cho con đâu! - Cuối cùng mẹ cũng chịu bỏ qua.
Ngày hôm sau tôi không đi làm. Sếp rụt rè gọi điện hỏi có phải tôi xin nghỉ phép không? Hóa ra tôi vẫn chưa bị đuổi. Ngẫm nghĩ lại thấy, người yêu mất rồi, không thể mất nốt công việc được, tôi phải tự nuôi bản thâ