n chứ. Hơn nữa, mất việc thể nào mẹ cũng cho tôi biết tay. Nghĩ vậy tôi liền nói sẽ đến công ty ngay.
Mạc Lãnh đã biết toàn bộ sự việc, thường xuyên đến công ty chơi với tôi, lo lắng chăm chút cho tôi. Tôi thấy có lỗi với Mạc Lãnh lắm, vừa đánh chồng người ta, giờ lại để người ta đến chăm sóc cho mình. Tôi bảo Mạc Lãnh: “Cậu đã sắp làm mẹ rồi, cả ngày theo tớ làm cái gì?”. Mạc Lãnh nói lo cho tôi, nhưng không nhắc gì đến chuyện của Lâm Diệu, chỉ ngày ngày đi làm với tôi, chỉ nói đã bảo Bầu Trời giới thiệu bạn trai cho tôi nhưng bị Bầu Trời mắng cho một trận. Chết mất, chẳng nhẽ tôi không thể không có bạn trai?
Nhắc đến chuyện này tôi mới nhớ ra chuyện anh họ tôi. Dạo này đầu óc như bị ma nhập, quên béng mất chuyện này. Nghĩ vậy tôi liền lấy máy của Mạc Lãnh gọi cho Lưu Hi Hoa.
- Mạc Lãnh à? - Nghe giọng Lưu Hi Hoa có vẻ ngạc nhiên và vui mừng.
- Lãnh cái đầu cậu, là tớ đây! Điện thoại tớ hỏng rồi, đành phải dùng số của Mạc Lãnh gọi cho cậu! - Đồ chết tiệt, chỉ thích có gái đẹp!
- Lâm Sảng à! - Đầu dây bên kia cười giả lả. - Có chuyện gì mà nóng nảy thế?
- Chuyện kia tớ đã nói với bên nhà anh họ tớ rồi, khi nào tiện thì hẹn nhau một buổi ra nói chuyện là được! - Lâm Diệu mất tích rồi nhưng điều đó không có nghĩa ngày tận thế đã đến, những chuyện cần phải làm thì vẫn phải làm.
- Ờ, lúc nào cũng được, cậu quyết định đi! - Lưu Hi Hoa vội vàng nói.
- Chỉ có điều, cậu đã gặp anh họ tớ rồi nhưng tớ vẫn chưa gặp em họ cậu, phải để tớ gặp mặt trước đã!
- OK, không thành vấn đề!
Hẹn thời gian, địa điểm xong, thế là tôi đã giúp anh họ qua cửa ải đầu tiên.
Đến quán trà, tôi nhìn thấy Lưu Hi Hoa ngồi một mình, em họ cậu ta vẫn chưa đến.
- Gì thế này, lại còn chơi trò bất ngờ nữa à? - Gần đây nhìn thấy ai tôi cũng chướng mắt, ra sức chỉ trích Lưu Hi Hoa làm việc chẳng ra làm sao, còn bắt tôi phải chờ đợi nữa. Tôi từ trước đến giờ đều để cho người ta phải đợi có phải đợi ai bao giờ. Lưu Hi Hoa cũng không buồn cãi lại, chỉ cười và rót cho tôi một ly trà hoa cúc. Chà, hoa cúc giúp hạ hỏa, tôi đúng là thất bại thê thảm, ai cũng nhìn thấy tôi bây giờ giống như một bó đuốc.
Lưu Hi Hoa lấy ra một cái điện thoại di động đưa cho tôi:
- Cậu xem cái này có hợp với cậu không. Cũng chẳng biết con gái thích dùng kiểu gì, thấy nó nhỏ nhắn xinh xắn nên chọn đại, chức năng cũng tàm tạm.
- Sao thế? Chuyện này vẫn chưa thành mà đã có quà tạ lễ rồi à? Mỗi một cái điện thoại mà định mua chuộc tớ sao? - Tôi thờ ơ nói. Cậu ta dám coi thường lòng tham của tôi ư?
- Không có chuyện đó đâu,chẳng phải cậu bảo điện thoại của cậu hỏng rồi sao, thế nên tớ mua cho cậu một cái dùng tạm. Nếu không thích chúng ta có thể đổi mà, không có điện thoại liên lạc bất tiện lắm! - Lưu Hi Hoa trở nên tâm lý từ khi nào thế nhỉ?
Đúng là có tiền có khác, không thích cái gì là đổi luôn, vợ không thích cũng có thể đổi chứ gì, tôi khinh bỉ nhìn cậu ta.
- Tớ không có tiền nên không tự mua được à? - Tôi không thèm nể mặt cậu ta.
Lưu Hi Hoa cũng không nài ép nữa, chỉ hỏi:
- Cậu… có chuyện gì à?
- Đúng vậy, có chuyện rồi, bị người ta đá rồi! - Tôi cũng chẳng muốn bịa chuyện để làm gì, đâu phải bị đá lần đầu, bị đá nhiều đến mức “thành danh” rồi ấy chứ. - Đàn ông các người đều bị mỡ lợn làm mờ đôi mắt rồi, không nhận ra ưu điểm của tôi!
- Đâu có, tớ vẫn nhận ra mà!
- Cậu nhận ra thì có tác dụng quái gì đâu, cậu sẽ lấy tớ chắc? - Tôi vừa định đưa tay ra gõ cho cậu ta một phát thì thấy cậu ta tròn mắt nhìn tôi chằm chằm, chẳng nhẽ tôi lại nói gì sai rồi?
- Cậu… cậu nói thật chứ?
- Sao, lấy tớ khiến cậu khó xử đến thế sao? - Tôi nổi đóa.
- Không, chỉ có điều tớ chưa từng nghĩ đến việc sẽ lấy cậu, ha ha!
Càng ngày tôi càng thất bại thê thảm, ngay cả Lưu Hi Hoa cũng có thế hù dọa được tôi.
- Em họ tớ đến rồi! - Tôi ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng tay cậu ta chỉ, nhìn thấy một người, một cô gái đang đi về phía chúng tôi, dáng người cao ráo, khoảng một mét bảy, một cảm giác sợ hãi lan tràn trong lòng tôi, chỉ có điều rất xứng với thân hình một mét tám của anh họ tôi, cho sáu mươi điểm; số đo ba vòng: không biết, nói chung khá thon thả, thân hình cũng không kém lắm, cộng thêm cho hai mươi điểm. Khuôn mặt… gần đây tôi cận thị nên nhìn không rõ lắm. Tổng điểm dành cho cô ta qua cái nhìn đầu tiên là: tám mươi điểm.
Cô ta vừa ngồi xuống bên cạnh Lưu Hi Hoa, lấy giấy ăn lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, lúc này tôi mới nhìn rõ mặt cô ta, nước da trắng ngần, mịn màng, chỉ có điều dung mạo cũng bình thường, mắt hơi nhỏ, nhưng được nước da bù lại, thôi chỉ trừ nửa điểm.
- Ngại quá, để anh chị chờ lâu! - Cô ta mỉm cười với chúng tôi. Cô ta vừa cười là trong tôi như sụp đổ, răng xỉn. Tính tôi ghét nhất là răng xỉn màu, trừ hẳn hai mươi điểm, vậy là tổng thành tích: năm chín điểm rưỡi. Không đạt tiêu chuẩn.
- Không sao đâu! - Ở trước mặt người lạ, tôi vẫn giữ được phong độ của mình, hơn nữa biết đâu trong tương lai không xa, cô ta sẽ trở thành chị dâu của tôi. Phải thể hiện cho tốt, tránh hậu họa về sau
- Em không để bụng chị đòi gặp em trước chứ? Đương nhiên đây không phải là ý muốn của anh họ chị, đây chỉ là ý của chị thôi. Chị muốn gặp em trước, nghe Lưu Hi Hoa nói em là người rất nhẹ nhàng, không hay nói chuyện, sợ đến lúc gặp mặt anh họ chị, em lại không dám nói nhiều nên giờ có vấn đề gì em cứ hỏi đi! - Tôi cảm thấy hơi ngại ngùng trước hành động của mình, thế nên đành phải bày ra chiêu này.
- Dạ không ạ! - Cô ta đỏ mặt, bẽn lẽn lắc đầu. - Anh họ đã nói với em cả rồi ạ!
- Còn chưa giới thiệu mà, em họ tớ tên Bạch Hi Hi. Còn đây là bạn học của anh,
Chúng tôi mỉm cười với nhau như một lời chào hỏi. Lại nhìn thấy răng xỉn, cũng may là màu không sậm lắm, vẫn có thể chấp nhận được.
Sau đó chúng tôi nói chuyện phiếm về các đề tài khác. Cô ta đúng là ít nói, cũng chẳng mấy khi nói chen vào, chỉ lẳng lặng lắng nghe chúng tôi nói chuyện.
Tôi với Lưu Hi Hoa cứ như là người thân mấy chục năm không gặp lại, kể lể hết chuyện này đến chuyện khác, từ hồi còn đi học cho đến khi tốt nghiệp. Chúng tôi đều nuối tiếc vì hồi đó ít tiếp xúc, không biết đã mất đi bao nhiêu niềm vui. Đời người cứ phải đến lúc mất đi rồi mới thấy nuối tiếc, đây là một chân lý mãi mãi không bao giờ thay đổi. Khi tôi buồn bã vì trước đây đã không biết trân trọng Lâm Diệu, tôi chẳng thấy có chút gì ngần ngại, bởi tôi biết có rất nhiều người giống như tôi. Còn Lưu Hi Hoa nhất định không chịu nói đến chuyện tình cảm của mình, đương nhiên tôi là người tốt bụng nên cũng chẳng ép buộc anh ta làm gì.
Bạch Hi Hi đúng là một cô gái nhẹ nhàng và điềm tĩnh. Suốt cả buổi cô chỉ ngồi bên cạnh rót nước cho chúng tôi, nghe tôi kể chuyện, thỉnh thoảng mỉm cười, khi thì buồn thương, đúng là một khán giả trung thành, khiến cho một kẻ biểu diễn như tôi cảm thấy vô cùng tự hào. Đột nhiên thiện cảm dành cho cô ta tăng vọt, cộng thêm mười điểm. Tổng điểm cuối cùng là sáu mươi chín điểm rưỡi.
Lúc rời khỏi quán trà, tôi tiện tay cầm cái điện thoại đặt trên bàn của Lưu Hi Hoa, nhét vào trong túi, liếc mắt nhìn Lưu Hi Hoa thấy cậu ta đang lén cười, không nhịn được liền chửi thầm: “Đồ chết tiệt!”.
Sau khi lắp sim vào, người đầu tiên tôi gọi là Lâm Diệu, nhưng máy vẫn tắt. Lâm Diệu đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Tôi đã lấy được bức ảnh cũ của anh ở trong máy điện thoại, xóa số liên lạc của anh ra khỏi sim, sau đó lưu vào trong bộ nhớ của máy tính, cất cả ảnh và số điện thoại vào nơi bí mật nhất trong máy tính và đặt pass cho thư mục này. Tên thư mục là “Đã từng yêu anh đến như vậy”.
Tôi vẫn không thể giữ người đàn ông ấy lại, không thể cùng anh đi đến hết con đường, vì vậy tất cả những kí ức đẹp cứ để sau này từ từ tôi nhớ lại.
Nếu một mối tình không thể có kết thúc tốt đẹp, điều duy nhất có thể làm chỉ là cẩn thận thu dọn những mẩu tàn dư, đừng để nó làm tổn thương bản thân bởi vì nỗi đau đó là nỗi đau thấu xương. Lúc này tôi đã tha thứ cho Bầu Trời, tha thứ cho sếp, đồng thời cũng tha thứ cho Lâm Diệu. Tôi biết anh ấy tổn thương không nhẹ hơn tôi, anh từ bỏ người con gái đã làm anh tổn thương để đi tìm thuốc giải, cũng giống như trước đây tôi từng tiễn Trương Hạo ra đi và sà vào lòng Lâm Diệu, không có gì đáng xấu hổ cả, đó chẳng qua chỉ là hành động tự bảo vệ bản thân. Tự bảo vệ mình mà không gây tổn thương cho người khác thì đó chẳng qua cũng chỉ là một sự bất dắc dĩ. Lúc bảo vệ tình cảm của mình tôi đã vô tình làm tổn thương Lâm Diệu, còn Lâm Diệu cũng vì bảo vệ mình mà làm tổn thương cho tôi. Đây là cái duyên, không phải oán hận. Có dũng khí yêu thương cũng phải chuẩn bị tâm lý chịu đau đớn, tôi đã đau đớn đến ba lần rồi, tôi chỉ hi vọng sẽ không có lần thứ tư tiếp diễn, tôi thật sự không thể nào chịu đựng được nữa.
Qua Mạc Lãnh tôi biết Bầu Trời đang dò hỏi tin tức của Lâm Diệu khắp nơi, nói có thể anh ấy đã ra nước ngoài, nhưng cụ thể là đi đâu thì không biết, tôi cũng không muốn biết, bởi vì tôi chẳng thể làm gì, tôi không có khả năng và tự tin để bay qua đó tìm anh. Lâm Diệu luôn phải chịu đựng sự lừa dối của tôi, cố giấu giếm sự bất mãn trong lòng để bao dung tôi, yêu chiều tôi, nếu anh đã quyết tâm bỏ lại tôi, như vậy có nghĩa lòng anh đã nguội lạnh.
Nhận được quà sinh nhật của “Kẻ Trộm” gửi đến, là hai con thú nhồi bông Trường Giang Số Bảy, con to thì cao bằng nửa người tôi, con bé chỉ to hơn bàn tay tôi một chút. Tôi đặt con nhỏ lên đầu con to, một sự tương phản quá rõ ràng, tôi bật cười khanh khách, trong lòng vô cùng cảm kích người bạn phương xa, người bạn chưa từng gặp mặt này. Đột nhiên tôi lại nhớ đến cái nhẫn mà Lâm Diệu tặng cho tôi, lúc đó tôi đang mải mê chìm đắm trong hạnh phúc chờ lấy chồng nên không mấy để tâm, giờ nó lại trở thành món quà duy nhất mà Lâm Diệu tặng tôi (bộ quần áo không tính nhé, bởi vì mua bộ quần áo đó chẳng qua chỉ là để lấy lòng bố mẹ anh mà thôi), cũng có thể đây chính là món quà cuối cùng. Lấy chiếc nhẫn từ trong ngăn kéo bàn ra, tôi chăm chú ngắm nghía. Cái nhẫn được chế tác rất tinh xảo, hạt pha lê ở trên đó to như là thật, phát ra ánh sáng chói mắt, tôi ném cái nhẫn ra ngoài cửa sổ…
Tạm biệt nhé, người em yêu! Em đã không thật lòng với anh, không phải vì không đủ yêu anh mà bởi vì em quá yêu bản thân mình. Tha thứ cho em lúc đó đã không biết trân trọng tình yêu, tha thứ cho em đã ích kỉ và tùy tiện, bởi vì em cũng tha thứ cho anh rồi.
Kể từ hôm tình cờ gặp lại Tiểu Phụng ở thẩm mĩ viện, còn bị cô ấy dụ dỗ mua một cái thẻ làm đẹp, Tiểu Phụng liên tục gọi điện thoại bảo tôi dẫn Lâm Diệu đến cho cô xem mặt, lại bảo cái thẻ làm mặt của tôi không dùng là lãng phí lắm. Lần nào tôi cũng khéo léo từ chối. Ai chẳng biết trước sau gì chẳng phải ra mắt anh ấy, nhưng giờ tôi lấy đâu ra người mà ra mắt, chưa lâu trước còn khoe khoang trước mặt người ta, thế mà mới chớp mắt người đàn ông của tôi đã chạy mất rồi, mất mặt quá!