bị thương, họ đều đã già rồi, chưa chắc chịu nổi cú sốc này. Nếu Mặc Trì có thể khỏe mạnh lại, hà cớ gì phải khiến họ chịu cảnh thấp thỏm lo lắng? Nếu Mặc Trì không qua khỏi, thà đau một lần cũng được, lúc đó có báo tin cho ba mẹ vẫn chưa muộn.
Tịnh Nhiên nói qua loa rằng, anh trai mọi việc đều ổn cả, chỉ là công việc quá bận rộn, suốt ngày ra Bắc vào Nam công tác. Đặt điện thoại xuống, cô biết, cô phải trở về Bắc Kinh rồi.
Tư Tồn không ra sân bay tiễn cô, họ ôm tạm biệt nhau trước cửa phòng bệnh của Mặc Trì. Tư Tồn cố làm ra vẻ nhẹ nhõm nói: “Đợi anh ấy khỏe lại, bọn chị sẽ cùng tới Bắc Kinh thăm em. Em phải dạy nhóc nhà em gọi “bác gái” đấy”- Tịnh Nhiên rưng rưng nước mắt: “Chị dâu, chị thật sự không quay lại Mỹ nữa sao? Chị thật sự quyết định ở lại bên anh traị sao?”
Tư Tồn mỉm cười gật đầu, âu yếm nhìn về phía Mặc Trì: “Chị không muốn sống ngược lại với trái tim của mình nữa. Chị yêu Mặc Trì, anh ấy cũng yêu chị. Thế là đủ để chị ở lại rồi”.
Đột nhiên, Tịnh Nhiên nước mắt lã chã xông vào giường Mặc Trì, vừa khóc vừa gào: “Anh ơi, anh nghe thấy chưa? Chị dâu nói là chị yêu anh, không bao giờ rời xa anh nữa!”
Tư Tồn mỉm cười dìu cô em chồng đứng dậy, tiễn cô ra cửa với một nụ cười. Cô cười rực rỡ như vậy, khiến tất cả những ai biết chuyện của cô đều tin chắc, Mặc Trì sẽ tỉnh lại trong tiếng mời gọi của cô, rồi hai người sẽ lại được hạnh phúc bên nhau.
Ngày thứ mười, cô kế toán Tiểu Điền gửi tới một hộp sắt lớn. Tiểu Điền nói: “Thứ này được tìm thấy trong phòng nghỉ của Mặc tổng khi xử lí hiện trường hỏa hoạn. Cũng may là làm bằng sắt nên không hề hấn gì”.
Tư Tồn hoài nghi mở hộp sắt ra, bên trong hộp chất kín phong thư, nhiều hơn rất nhiều lần so với số thư của cô.
Vô số lá thư, dày có, mỏng có, có lá đựng trong giấy da bò, có lá đựng trong phong thư hàng không màu trắng. Phong thư làm bằng giấy da bò bên trên không có lấy một chữ, nhưng phong thư hàng không có ghi địa chỉ của Lý Thiệu Đường ở New York. Thư đã được gửi đi, nhưng bị trả lại. Bên trên có con dâ\'u bằng tiếng Anh: Không có người nhận. Năm đó, Tư Tồn vừa đến New York không được bao lâu thì đã chuyển tới Los Angeles. Người đưa thư không tìm thấy cô, liền đem trả lại toàn bộ thư từ.
Nước mắt cô lăn dài trên má. Mặc Trì chưa từng nói anh đã viết nhiều thư cho cô đến thế. Những lá thư đặt trong phong thư da bò, được anh viết sau ngày tới Thẩm Quyến, anh biết thư sẽ không đến được tay người cần nhận, nên đã từ bỏ việc gửi thư đi, chỉ coi đó như cách bày tỏ nỗi nhung nhớ với Tư Tồn. Chắc chắn anh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày Tư Tồn đọc được những lá thư này, do đó anh đã viết rất thẳng thắn.
Thậm chí, sau khi Tư Tồn đã quay lại, anh vẫn tiếp tục viết thư. Trong thư, anh bày tỏ nỗi nhớ, niềm vui bất ngờ trước sự trở về của cô, nhưng anh không dám tâm sự với cô những cảm xúc đó. Anh đã lo âu quá nhiều, sợ cô từ chối, anh không thể chịu nổi thêm một lần rời xa cô, sợ cô tiến thoái lưỡng nan, anh cũng không muốn cô phải đứng giữa những lựa chọn gian khó. Anh chỉ biết gửi tâm sự vào những lá thư, anh tin rằng cô sẽ không bao giờ đọc được.
Tư Tồn đọc những lá thư đó, mỗi lần đọc là một lần nước mắt tuôn rơi. Trong mỗi bức thư, Mặc Trì đều nói sẽ đợi cô, nhưng lúc này đây, hình như anh đã đợi mệt rồi, anh nằm yên ở đó, sức lực mỗi lúc một yếu đi, dù cô hô hoán thế nào, anh cũng không chịu đáp lại.
Tư Tồn sợ hãi, cô gào lên: “Mặc Trì, anh không thể nói mà không làm. Anh nói sẽ đợi em cả đời cơ mà, em vẫn đang ở đây, anh không được nói mà không giữ lời!”
“Anh không thể để em lại một mình được...”
Cô nói nặng lời quá, thấy trái tim lại nhói đau, cô nắm lấy tay anh, áp lên mặt mình, dịu dàng vỗ về: “Mặc Trì ngoan của em, bây giờ đổi lại, em sẽ chăm sóc anh cả đời nhé. Đây là điều em đã hứa với thư ký Lưu. Thật ra, em chẳng cần biết có thư ký Lưu hay không, em chỉ quan tâm mình anh mà thôi. Bởi vì, anh là người em yêu nhất. Nhưng anh phải tỉnh dậy cơ, để nghe em nói em yêu anh tới chừng nào”.
Cô kể lại những chuyện xấu hổ hồi họ còn trẻ. “Anh còn nhớ không, hồi đó em tham gia vũ hội, bị trường đình chỉ học. Chúng mình đi ăn trộm ngô bị người ta phát hiện, em còn phải quay lại cứu anh. Anh thấy chưa, từ bé anh đã ngốc hơn em, thế mà vẫn cứ chê em ngốc”. Tư Tồn nói rồi, hai mắt lại đỏ hoe: “Thế nhưng, nếu không có anh phụ đạo cho em, em chắc chắn không đỗ nổi đại học, chứ đừng nói là Đại học Colombia tận Mỹ. Nếu không nhờ anh, có khi bây giờ em đang rửa đĩa ở Mỹ cũng nên”.
Mặc Trì nằm trên giường vẫn không có phản ứng gì.
Tư Tồn đột nhiên giàn giụa nước mắt: “Anh không thể đối với em như vậy được! Anh đẩy em tới Mỹ, em đã bỏ qua cho anh rồi. Bây giờ trở về, em tìm mọi cách để lùi thời gian quay lại Mỹ, chỉ vì muốn ở bên cạnh anh. Anh không thể van nài em thêm một lần nữa sao? Năm xưa anh còn chưa cầu hôn em, bây giờ anh thử cầu xin em để em ở lại làm vợ anh, không được sao? Anh không thể cứ bất động mãi, không thèm để ý đến em như thế! Anh đang bắt nạt em đấy, biết không...”
Tư Tồn khóc đến nghẹn lời, cô nắm lấy bàn tay của Mặc Trì. Bàn tay đó chằng chịt máu bầm, nốt thâm. Ngày nào anh cũng phải truyền dịch, trên bàn tay không chỗ nào không có vết kim đâm, y tá đành phải châm kim lên chân phải duy nhất của anh. Nước mắt cô lã chã tuôn trào, những giọt lệ long lanh rơi xuống, thấm vào đầu ngón tay Mặc Trì.
Đột nhiên, ngón tay anh bỗng động đậy, tuy rất nhẹ thôi, nhưng Tư Tồn có thể cảm nhận được rõ ràng. Từ lâu anh đã không dùng nạng, nhưng những vết chai trên tay anh như mọc rễ ở đó, không chịu tan đi. Cô thích nhất đôi bàn tay đầy vết chai của anh nhẹ nhàng ôn tồn xoa lên mặt cô, cảm giác rát rát đó chạy vào tận sâu trong tim. Tư Tồn nín thở. Phải rồi, đầu ngón tay Mặc Trì lại vừa vuốt qua mặt, chầm chậm giúp cô lau đi một giọt nước mắt. Tư Tồn sà đến bên Mặc Trì, mở to mắt nhìn anh: “Mặc Trì, anh nghe thấy em nói đúng không? Anh tỉnh rồi phải không?”
Rất lâu sau đó, Tư Tồn mới thấy mí mắt Mặc Trì khẽ động đậy. Anh hầu như không còn sức lực mở mắt ra, nhưng, anh thật sự đã tỉnh rồi!
Mặc Trì đã hôn mê hai mươi ngày nay, cuối cùng anh cũng tỉnh. Bác sĩ nói, đây đúng là một kì tích. Nhưng phổi của anh vẫn đang tổn thương, phải hết sức cẩn thận.
Sau khi tỉnh dậy, Mặc Trì ngủ không được tốt chút nào, tưởng như hai mươi ngày qua anh đã dùng hết thời gian được ngủ của mình. Anh mất ngủ cả ngày lẫn đêm, đã khôi phục lại ăn uống, nhưng người còn gầy mòn hơn trước.
Ống dẫn đồ ăn cào rách cổ họng của anh, anh vẫn chưa thể nói được gì. Hàng ngày Tư Tồn ngồi bên cạnh cầm tay, dịu dàng dỗ dành anh ngủ đi một lúc. Công nhân trong xưởng đều tới thăm anh, nhưng tất cả đều bị Tư Tồn chặn trước cửa phòng bệnh. Điều anh cần bây giờ là yên tĩnh, nghỉ ngơi, cô không muốn anh mệt mỏi thêm. Những người công nhân cũng hết sức thông cảm, chỉ dám đứng nhìn anh một lúc qua cửa sổ.
Vài ngày sau, Mặc Trì tiếp đón một vị khách không thể né tránh, đó là Lưu tổng của Công ty Viễn Dương, Hồng Kông.
Lúc đó, Tư Tồn đang ở văn phòng của bác sĩ, Lưu tổng tự nhiên đẩy cửa đi vào, ÔIĨ1 tới một bó hoa lớn, Mặc Trì đang thiu thiu ngủ thấy thế vội vã ngồi dậy. Anh nỗ lực những hai lần, nhưng đều không thành công. Lưu tổng vội đặt bó hoa lên bàn, đỡ anh nằm lại.
“Tôi biết lúc này người cậu không muốn gặp nhất là tôi”, Lưu tổng cười gượng.
Khuôn mặt tiều tụy của Mặc Trì cũng cố nặn ra một nụ cười, anh khẽ lắc đầu. Lưu tổng đến đây vì việc gì, đương nhiên anh đã rõ ràng đến tám chín phần.
Lưu tổng lấy ra một văn kiện: “Lô hàng lần này không được bàn giao theo đúng hợp đồng, phía Mỹ yêu cầu phạt gấp đôi giá trị hợp đồng. Người anh em, tôi muốn thương lượng với cậu một chút về vấn đề này”.
Thật ra, Lưu tổng đã nói rất khách khí, giữa Mặc Trì và anh ta đã có giao ước, nếu không giao hàng đúng hẹn, Mặc Trì phải nộp phạt số tiền gấp đôi giá trị hợp đồng. Tổng giá trị của lô hàng lần này là một trăm vạn tệ, phạt gấp đôi, tức là hai trăm vạn. Để sản xuất lô hàng này, Mặc Trì gần như đã dùng hết vốn để mua máy móc, nguyên liệu, cộng thêm hai đơn đặt hàng khác cùng thời điểm, anh tổng cộng phải nộp phạt gần ba trăm vạn.
Mặc Trì chưa bao giờ hỏi Tư Tồn tình hình công xưởng ra sao. Ngày đó, anh đã gục ngã tại hiện trường, anh biết rõ lửa lớn như vậy, không có ai thương vong đã là một kì tích, ngoài ra không một thiết bị máy móc nào còn nguyên vẹn. Anh bây giờ không một xu dính túi, lại còn gánh thêm khoản nợ ba trăm vạn. Mấy ngày sau khi hồi tỉnh, anh ngẫm nghĩ mãi hai vâ\'n đề, một trong số đó chính là phải làm thế nào với công xưởng của mình.
“Người anh em, hai trăm vạn không phải con số nhỏ. Cậu biết đấy, anh cũng chỉ là ông chủ của một công ty mậu dịch tép riu”.
Mặc Trì gật đầu: “Tôi biết... khụ khụ... Tôi sẽ không để anh phải... khó xử”. Anh bắt đầu hô hấp khó khăn, ho lên từng hồi.
“Mặc Trì, anh có lỗi với cậu... Nếu anh không giao đơn hàng này cho cậu. cậu sẽ không thảm như bây giờ”. Hai mắt Lưu tổng đã bắt đầu hoe đỏ.
Mặc Trì lắc đầu. Ngực anh bắt đầu phập phồng dữ dội, không nói nổi thành tiếng.
Tư Tồn và bác sĩ cùng đến, nhìn thấy Lưu tổng, Tư Tồn không chút khách khí hỏi: “Anh là ai? Đến đây có việc gì?”
Mặc Trì nhấc tay lên gọi cô: “Tư Tồn...”
Tư Tồn vội chạy đến bên cạnh anh, kéo tay anh xuống. Cô phát hiện Mặc Trì nhợt nhạt hơn lúc trước, càng trở nên cảnh giác, hỏi Lưu tổng thêm một lần nữa: “Anh là ai?”
“Anh ấy là Lưu tổng... công ty Viễn Đông...”, Mặc Trì nói.
Cái tên này hình như Tư Tồn đã từng nghe ở đâu đó, mặt cô biến sắc: “Anh vừa nói gì với Mặc Trì?”
Lưu tổng ngại ngùng đứng dậy, cáo từ. Mặc Trì nói: “Cho tôi thời gian một tháng... tôi sẽ bồi... thường...”
Tư Tồn đặt tay lên ngực Mặc Trì, nhịp tim của anh đang đập loạn lên, hô hấp khó khăn, dường như đang nín nhịn một nỗi đau đớn cực lớn. Tư Tồn vội ấn chuông gọi y tá.
Y tá chau mày, cho Mặc Trì thở bình ô xi, trách móc Tư Tồn: “Bệnh nhân không thể chịu kích thích, nếu anh ta không thở được nữa, ai chịu trách nhiệm đây?”
Mặc Trì cố sức hô hấp, khó khăn nói: “Không phải tại cô ấy...” Tư Tồn nắm chặt tay anh, ngăn không cho anh nói tiếp. Sau khi được thở ô xi xong, nhịp thở của anh đã dần dần ổn định.
Tư Tồn nhỏ nhẹ nói: “Về sau bất kể là Lưu tổng hay Trương tổng, anh hãy giao cho em nói chuyện với họ. Bây giờ, điều quan trọng nhất là anh phải giữ gìn sức khỏe”.
Mặc Trì khẽ lắc đầu và cố nở ra một nụ cười: “Em tìm Tiểu Điền đến đây cho anh”.
Tiểu Điền vừa vào đến cửa đã sà xuống giường Mặc Trì khóc lóc: “Mặc tổng... ân nhân”. Tư Tồn vòng tay ra sau lưng đỡ cô dậy: “Đừng khóc nữa, Mặc tổng không muốn thấy em như thế này đâu”.
Tiểu Điền rơi nước mắt và quỳ xuống trước mặt Mặc Trì: “Tất cả đều tại em...”
Tư Tồn vội kéo cô dậy. Mặc Trì gắng gượng nhấc nửa người lên, sau đó anh trịnh trọng nói: “Tiểu Điền, tôi nhờ cô một việc... hãy hạch toán tài sản của công ty... khụ khụ...” Nhịp thở của anh mỗi lúc một gấp gáp.
Hai mắt cô sáng bừng lên. Đối với một kế toán mới vào nghề như cô, việc hạch toán tài sản của công ty gần như một nhiệm vụ bất khả thi, nhưng lúc này Mặc Trì chỉ có th