Anh đột nhiên cúi người xuống, dùng tay uốn chân trái, để đầu gối chạm đất, còn chân phải quỳ xuống, anh nâng niu khuôn mặt của Tư Tồn lên, nhẹ nhàng vuốt nước mắt trên má cô: “Em còn đau nữa không?”
Tư Tồn nước mắt lã chã gật đầu. Mặc Trì quyết định ngồi an ủi cô một lúc. Anh gọi Tiểu Điền đến, thông báo cho cô lịch trình công việc của hôm nay, từ chối cuộc gặp gỡ xã giao vào buổi tối. Không có Lý Chí Phi và Trần Thấm, Tiểu Điền phải đảm đương thêm nhiều việc không thuộc phạm vi công việc của mình. Cũng may, cô gái chân chất này không ca thán một lời nào, cô luôn xử lí đâu vào đấy những công việc được Mặc Trì giao phó.
Mặc Trì gọi tài xế đưa anh và Tư Tồn đến khách sạn Tân Đô ở gần khu vực La Hồ, ở đó có nhà hàng Đơn Quế Hiên, với món trà và điểm tâm kiểu Quảng chính cống. Mặc Trì đã từng đưa Tư Tồn đến đó ăn một lần, cô rất thích. Sau khi đến đó, Mặc Trì gọi một núi thức ăn và ngồi nhìn Tư Tồn ăn. Thấy vết thương ở tay cô không có vấn đề gì lớn, thậm chí vẫn còn linh hoạt, Mặc Trì lúc đó ĩr*i thầm thỡ phào nhẹ nhõm. Đợi Tư Tồn ăn uống no nê, anh đưa cỗ tới tham quan một khu cao ốc vừa mới được khai thác xây dựng.
“Sao thế? Anh muốn mua nhà à?”, Tư Tồn nhìn vào mô hình nhà cửa được chế tác rất tinh xảo, không khỏi nghi vấn.
“ừ, em thích loại hình căn hộ như thế nào?”, Mặc Trì làm bộ lơ đễnh.
Tư Tồn hoàn toàn không nhìn vào chỗ mô hình kia. Cô quan sát Mặc Trì: “Anh nên mua một ngôi nhà ở Thẩm Quyến. Ông chủ lớn như anh, lại ở sơ sài như thế, thật thiệt thòi cho anh quá”.
Mặc Trì vẫn đang nghiên cứu mô hình: “Nếu ở tầng một thì sẽ có hoa viên đi kèm, còn ở tầng cao nhất sẽ có sân phơi, em thích loại nào hơn?”
“Ở tầng một đi, tiện lợi”, Tư Tồn nói.
Mặc Trì lắc đầu: “Không được, anh thấy ở tầng cao thì hơn, có sân phơi, ánh sáng đầy đủ, còn có thể trồng hoa, uống trà đọc sách. Diện tích tầm một trăm linh năm mét vuông được không em? Tuy nhỏ hơn nhà họ Mặc trước kia, nhưng cũng đủ sống. Đợi đến lúc sự nghiệp của anh phát đạt hơn, anh có thể mua biệt thự ven biển, em thích về thành phố X hay ở lại Thẩm Quyến?”
Tư Tồn nhìn anh hoàn toàn đang đắm chìm trong thế giới của mình, rồi vẫy tay gọi một cô nhân viên tư vấn ra. Anh nói nhỏ yêu cầu của mình, hi vọng có thể lập tức giao tiền đặt cọc. Tư Tồn ngăn anh lại: “Mặc Trì...”
Mặc Trì ngẩng đầu lên, nói rất khẽ: “Anh chỉ mong muốn có thể cho em một ngôi nhà ở Trung Hoa. Anh không yêu cầu em ở lại, nhưng mỗi khi em về, nơi đây sẽ có một căn nhà của riêng em”.
Cô nhân viên dẫn Mặc Trì đi làm thủ tục, kí hợp đồng sơ bộ, giao nộp tiền đặt cọc, giao hẹn trung tuần tháng sau sẽ nộp đủ toàn bộ số tiền còn lại. Lúc Mặc Trì làm tất cả những điều này, Tư Tồn đều trầm mặc không nói gì.
Tới tận khi Mặc Trì đưa Tư Tồn về căn chung cư đang ở, cô vẫn im lặng. Tài xế dừng xe lại, Mặc Trì cùng Tư Tồn bước xuống, đứng trước cổng chung cư. Mặc Trì kéo tay Tư Tồn, đặt một chiếc hộp nhỏ nhắn vào tay cô. Tư Tồn mở lòng bàn tay ra, hóa ra là một hộp cao bạc hà. Mặc Trì nói: “Tối đến tắm rửa xong, em lau khô nước rồi bôi cao lên vết thương, nếu vẫn còn thấy đau, có thể đắp thêm đá lên trên”.
Tư Tồn ngẩng đầu lên nhìn anh, đúng lúc đó, một thân hình cao to đứng chắn trước hai người. “Moselle”, người đó nói.
Cruise đến rồi. Anh ta là khách quý của Trần Thấm và Lý Chí Phi, lần hợp tác đầu tiên của họ vô cùng thuận lợi, đúng lúc CCR đang nỗ lực khai thác thị trường Trung Hoa. Lần này, Cruise đến Thẩm Quyến, dám chắc là do nhận lời mời của Trần Thấm và Lý Chí Phi tới khảo sát hạng mục, chuẩn bị xây dựng công xưởng mới ở đây.
Quay về Trung Hoa đầu tư là di nguyện cuối cùng của Lý Thiệu Đường, Cruise đã từng thương lượng với Tư Tồn qua điện thoại, nhưng cô vẫn chần chừ chưa quyết định. Cruise thấy thế liần tự quay lại Trung Hoa. Một mặt để khảo sát hạng mục, mặt khác là đưa Tư Tồn về Mỹ.
Cruise đang đứng đó, dáng vẻ phong trần. Tư Tồn nói: “Chúng ta lên tầng, tôi sẽ pha cà phê mời hai người”.
Cruise không chút khách khí, chạy vụt lên trên như một cơn gió, còn Tư Tồn dìu Mặc Trì, hai người cùng chầm chậm leo lên tầng bốn. Đến cửa nhà, không thấy bóng dáng của Cruise đâu. Hai người nhìn nhau, bỗng nghe thấy tiếng Cruise vang lên: “Moselle, cô ở tầng mấy?”
Cả Mặc Trì và Tư Tồn không nhịn nổi cười. Cruise biết mình trở thành trò cười, liền lao xuống như một cơn gió, nói với vẻ không hề hấn gì: “Moselle, cô lại trêu tôi rồi”.
Tư Tồn mở cửa, nhường cho hai người đàn ông bước vào trước. Trong phòng bếp có bình cà phê kiểu xi phông, không giống với loại mà Tư Tồn quen dùng. Mặc Trì chạy lại giúp cô, Tư Tồn cười nói: “Mẫu đàn ông Trung Hoa điển hình như anh, lại biết dùng đồ Tây thành thạo cơ đấy”.
“Lúc anh đi mua, cô bán hàng đã dạy cách sử dụng rồi”.
Tư Tồn lườm anh một cái. Lần đầu tiên cô thấy anh bận rộn chuyện bếp núc trong nhà. Anh thành thạo dùng cồn đun sôi nước, nước bốc hơi lên rồi dần dần chảy ngược lại, hòa quyện với bột cà phê, mùi hương từ từ tỏa ra thơm phức căn bếp nhỏ.
Động tác của anh mang một vẻ đẹp cao nhã, Tư Tồn để Cruise một mình ngồi trong phòng khách, lặng người đứng nhìn anh. Trong giây lát, hai cốc cà phê thơm nồng đã được pha xong, Mặc Trì bảo Tư Tồn bưng ra phòng khách: “Ớ dưới gầm bàn có đường và sữa đấy em”.
“Anh không uống à?”, Tư Tồn thấy Mặc Trì đã rửa sạch bình cà phê.
“Anh không thích uống cà phê”.
Mặc Trì dùng một tấm vải màn màu trắng lau khô bình cà phê, thu dọn gọn gàng rồi tự pha cho mình một cốc trà nóng.
Cruise khách sáo, hàn huyên với Mặc Trì theo đúng kiểu Trung Hoa: “Ông Mặc, gần đây sức khỏe ông tốt chứ.7”
Mặc Trì trầm giọng nói: “Sức khỏe tôi rất tốt, cảm ơn ông đã quan tâm”.
Cruise giông như trút được hòn đá nặng trong lòng, hào hứng nói: “Vậy Moseìle có thể cùng tôi về Mỹ rồi!”
“Cruise!”, Tư Tồn không vui quát lên.
Cruise nôn nóng, do vốn tiếng Trung không đủ dùng, anh ta lại chuyển sang dùng tiếng Anh, nói một tràng dài với Tư Tồn: “Mo selle, lẽ nào cô không muốn quay lại Mỹ sao? ơ đó có sản nghiệp của gia tộc cô, cô đã hy sinh Tất nhiều vì nó. Lúc vừa mới bị đẩy lên vị trí CEO, tất cả mọi người đều phản đối cô, nhưng cô không hề từ bỏ; ngay cả lúc cô bận rộn học hành nhất, ban ngày đi học, buổi tối về công ty chủ trì hội nghị, rồi lại thức đêm để hoàn thành bài tập, cô không từ bỏ; năm ngoái, loạt sản phẩm xuất đi Nhật gặp vấn đề, cô còn bị người ta kiện lên tòa án, cô vẫn không từ bỏ. Moselle, cô sẽ không vì ông Mặc Trì mà từ bỏ sự nghiệp ở Mỹ chứ? Tang lễ của ba cô vừa kết thúc, cô liền đòi quay lại Trung Hoa, có phải vì ông ta không?”
Tốc độ nói của Cruise mỗi lúc một nhanh, Tư Tồn đột nhiên ngắt lời anh ta: “Cruise đừng nói nữa”. Cô biết khả năng nghe nói tiếng Anh của Mặc Trì rất tốt, những gì Cruise nói anh đều nghe hiểu.
Quả nhiên, trong mắt Mặc Trì hiện lên vẻ đau khổ. Anh tránh đi, không dám nhìn trực diện Tư Tồn. Anh không biết một mình Tư Tồn ở Mỹ phải chịu bao nhiêu khổ sở, lúc cô cần anh, chưa một lần anh ở bên cạnh cô. Bây giờ, anh không biết phải yêu thương bao nhiêu mới đủ để bù đắp cho cô.
Cruise ngừng một lát, đột nhiên nói tiếp: “Moselle, cô đừng quên mình là CEO, cô phải có trách nhiệm với chức vị của mình, cô đã hai tháng liền không tham dự bất kì cuộc họp cổ đông nào rồi. Nếu tiếp tục thế này, cô chắc chắn sẽ bị Hội đồng quản trị miễn chức”.
“Đủ rồi, Cruise!” Tư Tồn thêm một lần nữa ngắt lời người đàn ông Mỹ nói năng lỗ mãng này: “Không ai nói là không về Mỹ cùng anh. Anh không phải đến đây để khảo sát hạng mục sao? Bao giờ anh khảo sát xong, tôi sẽ theo anh về Mỹ. Còn bây giờ, xin mời anh ngậm miệng lại”.
“Ơ...” Cruise không ngờ rằng Tư Tồn sẽ nhanh chóng đồng ý quay về Mỹ cùng mình như vậy. Anh ta nghĩ ngợi một lúc, thây mình đã nói quá nhiều, uống một hơi hết cốc cà phê, đứng dậy nói: “Vậy thì tôi xin cáo từ”.
Cruise đi rồi, một lúc ỉâu sau Mặc Trì vẫn không hề nói gì với Tư Tồn. Trà của anh đã nguội hết cả, Tư Tồn liền đi pha cho anh một cốc mới.
“Người Trung Hoa nào sống ở Mỹ cũng phải đốì diện với những rắc rốì như vậv. Mặc Trì, không sao đâu”.
Ánh mắt Mặc Trì khẽ động, anh nhìn Tư Tồn, khuôn mặt cô trắng ngần, ánh mắt toát ra vẻ kiên định mà trước kia anh chưa từng thấy Mặc Trì không kiềm chế nổi cảm xúc, anh nâng khuôn mặt bé nhỏ của cô lên, chăm chú nhìn cô, sau đó, nghiêng đầu nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi cô. Tư Tồn chỉ thoáng run nhẹ trong giây lát rồi bắt đầu đón nhận nụ hôn của anh. Anh không nỡ hôn quá sâu, chỉ nhẹ nhàng hít hà mùi hương của cô, hai bờ môi chạm vào nhau, nồng nhiệt, không ngừng nghỉ.
Bất ngờ, anh vòng tay qua cổ cô, những nụ hôn tới tấp như hạt mưa in trên má cô. Tư Tồn cũng vòng tay qua cổ anh, nước mắt như chuỗi ngọc trai bị đứt không ngừng tuôn rơi. Mặc Trì lần theo những giọt nước mắt đó, nhẹ nhàng đón lấy chúng trong miệng mình. Thế rồi, anh đã nếm thấy vị đắng nơi đầu lưỡi cô.
Mặc Trì tiếp tục hôn cô, dường như không hề có ý muốn buông cô ra. Nụ hôn của Mặc Trì ngọt và thanh giống như mùi vị của trái dâu, Tư Tồn lưu luyến mùi vị đó, cô bám chặt bờ vai của anh, tưởng như muốn hòa mình vào lồng ngực anh.
Không biết bao lâu sau, Mặc Trì mới buông Tư Tồn ra. Sắc mặt anh tái nhợt, còn mặt cô lại ửng đỏ. Anh vẫn không nỡ để cô ra đi, lại tiếp tục đặt một nụ hôn lên môi cô, rồi mới nhẹ nhàng nói: “Tư Tồn, em theo Cruise về Mỹ đi, đó mới là cuộc sống thuộc về em”.
Không đợi Tư Tồn trả lời, Mặc Trì vội quay lưng, đi về phía cửa. Anh đi rất nhanh, bước chân khập khễnh như muốn ngã ra tới nơi. Tư Tồn xông lên muốn giữ anh lại, nhưng anh đã tránh sang một bên, vụt ra khỏi cửa.
Liên tục một tuần, Mặc Trì không nhìn thấy Tư Tồn. Anh vùi đầu vào công việc không ngưng nghỉ lấy một giây phút, càng không muốn ai nhắc đến hai chữ “Tư Tồn”. Số gỗ sưa nhập từ Thái Lan sau hành trình dài đằng đẵng cuối cùng cũng đã về tới công xưởng. Phân xưởng đã cho ra lò sản phẩm mẫu đầu tiên. Mặc Trì xuống xưởng, đích thân cùng với những người công nhân già mài bóng, đánh véc ni. Sản phẩm mẫu được Lưu tổng khen ngợi. Tiếp theo đó, một loạt sản phẩm không ngừng được ra lò.
Buổi tối, lúc công nhân làm thêm giờ để kịp tiến độ, Mặc Trì cũng ở trong văn phòng bắt đầu xử lí các công việc hành chính, đến cô kế toán Tiểu Điền cũng phải cùng anh làm thêm giờ.
Đến ngày thứ bảy, Mặc Trì nhận được điện thoại của Cruise. Mấy ngày qua, Cruise cùng Tư Tồn đến khảo sát ở những công xưởng khác nhau, đàm phám việc hợp tác. Tư Chi Thanh cũng là một trong những địa điểm nằm trong kế hoạch khảo sát của họ. Thế là buổi chiều hôm đó, Mặc Trì cùng họ tới tham quan công xưởng đang trong giai đoạn bận rộn sản xuất. Cruise trình bày với Mặc Trì kế hoạch đầu tư của mình. Tư Chi Thanh là trạm khảo sát cuối cùng của họ ở Thẩm Quyến, vài ngày sau họ sẽ tới những nơi khác như Quảng Châu, Sán Đầu, Thượng Hải....
Tối hôm đó, Mặc Trì mời họ tới dùng bữa tại một khách sạn ở phía Đông công xưởng. Cruise có một tình yêu vô bờ bến với các món ăn, Tư Tồn cùng Mặc Trì ngồi một bên, không ăn được gì nhiều, mỗi món chỉ nếm qua một miếng rồi lại gác đũa. Mặc Trì chầm chậm nhấp một ngụm trà ô long, ba con người, ba tâm trạng khác nhau, không ai n