Cẩm Dạ ngày thường luôn dùng một đôi mắt liếc biểu đạt phẫn nộ, đôi mắt của nàng hơi tròn, cũng không có nhiều tính xâm lược, hiển nhiên không thể so với ánh mắt có thể làm cho người ta trí tử của Nghiêm Tử Trạm như trong truyền thuyết.
Vì thế sáng sớm trừng mắt với nhau, cuối cùng nàng bại trận.
Cẩm Dạ không đứng dậy nổi, chỉ có thể oán hận nhìn Nghiêm Tử Trạm phủi phủi y bào, rồi sau đó vẻ mặt kiêu căng xuống giường, chân dài bước đến, mắt thấy sẽ đạp lên người nàng……
“Phu quân đại nhân, chàng như vậy sẽ đạp vào ta.” Không nhẹ không nặng nhắc nhở.
Nghiêm Tử Trạm nhìn không chớp mắt, coi lời nói của đối phương là gió thoảng bên tai, một cước bước lên làn váy hoa mỹ trùng điệp kia, sau đó ngồi xuống cạnh bàn, trên bàn vẫn hỗn độn, dưa và trái cây điểm tâm loạn lạc, duy độc bầu rượu là ngoại lệ, đoan đoan chính chính đứng bên cạnh cây nến.
Cẩm Dạ nhìn một góc hỉ phục của mình, tức giận đến trợn mắt há hốc mồm, quay đầu đi chỗ khác không hé răng.
Nghiêm Tử Trạm hừ lạnh: “Ta thật không biết dã nha đầu quán bánh ngọt có tửu lượng tốt như vậy.” Giờ phút này thái dương hắn lại bắt đầu đau, không kéo tới rào rạt như bình thường, ngược lại có chút bệnh trạng như say rượu trong miệng người khác, lập tức lòng có hoài nghi, bất đắc dĩ trí nhớ mơ hồ, chỉ nhớ rõ đêm qua bị một đám ma men đẩy vào tân phòng, chuyện sau đó nghĩ như thế nào cũng không có ấn tượng.
Cẩm Dạ đột nhiên quay sang: “Chàng……”
“Giọng nói to tiếng của nàng đâu?” Nghiêm Tử Trạm đứng lên, hơi cúi đầu xuống, từ trên cao nhìn chằm chằm tiểu thê tử mới vào cửa một ngày, nàng tóc dài hỗn độn, hóa trang vô cùng thê thảm, phấn vàng trên mi mắt cùng son môi đỏ mọng ban đầu đều lem ra nơi khác, kết hợp với biểu tình ra vẻ trấn định, càng thêm buồn cười.
Cẩm Dạ cúi đầu xuống, tránh đi mắt hắn, buồn bực nói: “Ta có thể giải thích.”
Nghiêm Tử Trạm không nói, không biết là duyên cớ nào, hắn luôn có thể ở trên người nàng tìm được một loại cảm giác quen thuộc khó hiểu, cố tình lại không nhớ nổi từng ở nơi nào gặp qua khuôn mặt này, nhưng tư thái nàng cố ý cụp mắt cúi đầu lại khả nghi đòi mạng.
Cẩm Dạ hít vào một hơi dài: “Kỳ thật ta……”
“Không cần tốn võ mồm.” Nghiêm Tử Trạm không kiên nhẫn ngắt lời, nói từng chữ một: “Nàng yên tâm, tất cả tin tức có liên quan đến nàng ta sẽ lập tức phái người đi thăm dò, đến lúc đó lại tính nợ với nàng.”
“Nhưng mà chúng ta đã thành thân.” Cẩm Dạ ra vẻ ủy khuất, ngụ ý là hắn quá mức keo kiệt, tính toán chi li có thù tất báo.
Nghiêm Tử Trạm kéo kéo khóe miệng: “Thì tính sao, nàng là người nhà họ Tống.”
Cẩm Dạ cười mà không nói, thật lâu sau mới nói: “Ta không thích Tống gia.” Cũng không phải người nhà họ Tống, nàng họ Tô, cuộc đời này cũng không thay đổi.
Nghiêm Tử Trạm nhếch mày, khẩu khí khó nén hèn mọn: “Sao nào, Tống Chính Thanh đưa nàng vào tướng phủ, nhưng nàng thật ra thông minh, nhanh như vậy đã biểu lộ lập trường.”
“Chàng cũng thật khó hầu hạ.” Cẩm Dạ nhỏ giọng nói thầm một câu, lúc đó cánh tay đã khôi phục tri giác, nàng đấm đấm chân, thử đứng lên, một tay chống mép giường, lòng bàn chân còn chưa đứng vững, một trận tê dại khó nhịn, trước khi ngã sấp xuống nàng còn tội nghiệp nhìn người nào đó liếc mắt một cái, bất đắc dĩ lòng này cứng rắn hơn sắt thép, thấy nàng gặp rủi ro ngay cả mắt cũng không nháy một cái, càng chớ luận đến việc giang tay giúp đỡ.
“Thiếu gia, thiếu phu nhân.” Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng tỳ nữ gọi khẽ.
Nghiêm Tử Trạm trầm giọng: “Vào đi.”
“Từ từ!” Cẩm Dạ vội vàng lên tiếng ngăn cản, lập tức không thể tin được quay đầu: “Chàng xác định muốn cho bọn họ tiến vào?” Dấu vết màu đỏ trên cổ hắn còn chưa biến mất, áo mở rộng, bả vai là kiệt tác nàng lưu lại, mà trước mắt mình cũng không hơn được chỗ nào, trường hợp như thế, sao có thể để người ngoài nhìn thấy.
Nghiêm Tử Trạm cười lạnh: “Trời lạnh, nàng chỉ cần ngồi tại chỗ, bọn họ không dám châm chọc.”
“……” Cẩm Dạ yên lặng quay đầu, đây là ngươi tự tìm, đừng trách ta không cảnh tỉnh ngươi.
Sau một lúc lâu, cửa phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra, đoàn người nối đuôi nhau mà vào, đầu tiên là Diêu Thủ Nghĩa, phía sau là hai tỳ nữ tay cầm dụng cụ rửa mặt.
Cẩm Dạ hơi hơi nhấc chân, đơn giản tựa vào mép giường.
“Thiếu phu nhân, sao người lại ngồi dưới đất……” Diêu Thủ Nghĩa sửng sốt, vươn tay định nâng nàng dậy.
“Lão Diêu.” Nghiêm Tử Trạm lạnh lạnh nói: “Nàng nói nàng thích cách bài trí trong phòng này, nhất là mặt sàn lát bằng đá hồng sầu, mặc kệ nàng cũng được.”
Cẩm Dạ cười đến cổ quái: “Ừm, nằm ở bên trên càng thoải mái.”
Diêu Thủ Nghĩa nhướng mày, thiếu phu nhân vừa qua khỏi cửa này sao lại có ham mê đó, trời đã chuyển lạnh, sẽ sinh bệnh. Nghĩ nghĩ, ông vẫn không dám ngỗ nghịch ý của chủ tử, đi tới bên người Nghiêm Tử Trạm: “Thiếu gia, lão nô thay người……” Ba chữ thay quần áo vì kinh ngạc mà nghẹn trong cổ họng.
Nghiêm Tử Trạm ấn huyệt thái dương, dựa vào lưng ghế bành, khẩu khí hờn giận: “Ông ngốc ở đó làm gì?”
Nét mặt già nua của Diêu Thủ Nghĩa đỏ bừng, nhớ tới câu nói lúc trước của thiếu phu nhân, lại nhìn trên người thiếu gia nhà mình lưu lại căn cứ chính xác, nghẹn nửa ngày bỗng nhiên toát ra một câu: “Thiếu gia vất vả .”
“Diêu quản gia, ta cũng rất vất vả.” Cẩm Dạ rõ ràng xé da mặt, người ta nói là đấu với trời, thắng bại sớm phân, mà đấu với chồng, có thể nói là vui vô cùng.
“Vâng vâng, đều vất vả, đều vất vả.” Diêu Thủ Nghĩa mấy lần muốn đạp cửa mà chạy, chính mình một phen tuổi tác, thực không dám nghĩ tới những thứ gì đó sâu xa, vốn tưởng rằng thiếu gia chán ghét người khác đụng chạm, làm sao biết được đêm qua hắn cùng thiếu phu nhân lại dũng cảm như thế, thế nhưng còn trên đất……
“Lão Diêu, ông đỏ mặt làm gì.” Nghiêm Tử Trạm gõ mặt bàn, nghiêng đầu thô thô đảo mắt qua hai nha hoàn phía sau, hai người đều là vẻ mặt ngượng ngùng bộ dáng quẫn bách, trong đó một người giơ chậu đồng, thậm chí mặt sắp dấu đến đằng sau cái chậu kia.
Diêu Thủ Nghĩa nâng tay áo lên lau mồ hôi, chần trừ sau một trận mới thử nói: “Lát nữa ta thay thiếu gia bôi thuốc đi?”
Mặt Nghiêm Tử Trạm đột nhiên lạnh xuống: “Nếu ông có việc gì thì nói thẳng, chớ ấp a ấp úng.”
Diêu Thủ Nghĩa sững một trận, chỉa chỉa chỗ vai hắn nói: “Thiếu gia bị thương, chỗ này…… hình như bị người ta cắn một ngụm.” Ông càng nói càng nhẹ, hận không thể lấy cái hố chôn mình xuống.
Nghiêm Tử Trạm theo bản năng lấy tay sờ soạng lên vai trái, đầu ngón tay đụng tới trong một chớp mắt mới cảm thấy đau đớn, hắn nâng mắt chống lại cặp mắt vui sướng khi người gặp họa kia, lập tức hiểu được bảy tám phần, tối hôm qua hai người bọn họ ở chung một phòng, không phải nàng thì là ai?!
Ý cười bên môi Cẩm Dạ dần dần sâu sắc, cũng không để ý tới hắn, vươn tay gọi tỳ nữ: “Đỡ ta đứng lên.” Sau khi ngồi vào trên giường, nàng chậm rãi vuốt vuốt tóc dài, chậm rãi mở miệng: “Phu quân, hôm nay không vào triều sao? Chớ không phải là quá mệt mỏi, nếu không……”
Nghiêm Tử Trạm lớn tiếng: “Câm mồm!”
Cẩm Dạ lơ đễnh cười cười, ngược lại chuyển ánh mắt về hướng Diêu Thủ Nghĩa, mặt người này từ nãy đến giờ vẫn lúc xanh lúc trắng, chắc là hiểu lầm .
Quả nhiên, Diêu Thủ Nghĩa chần chờ nói: “Thiếu gia, lâm triều còn không đi sao?” Tân hôn yến, nếu người lưu lại cùng thê tử, cũng không có gì đáng trách.
“……” Nghiêm Tử Trạm không nói gì.
Cẩm Dạ thử động động tay chân, phát giác không lo ngại mới đứng lên, chậm rãi dịch bước tới bên người hắn, vừa mới để sát vào một chút, đối phương đã chán ghét quay đi. Nàng nhất thời lửa giận dấy lên trong lòng, một phen véo tay hắn, kiễng mũi chân nhanh chóng tiến đến bên tai hắn: “Trên người của ngươi cũng không chỉ có một dấu răng này.”
Nghiêm Tử Trạm buông mắt, nghe phương thức nói chuyện không chút che dấu ác ý của nàng, càng lúc càng cảm thấy cực kỳ giống cô gái nào đó trước sau giao phong ba lượt, nàng ta trong ấn tượng cũng to gan lớn mật không biết sống chết như vậy, lặp đi lặp lại nhiều lần xúc phạm điểm mấu chốt của hắn.
“Đưa khăn cho ta.” Tay dài duỗi ra.
“Vâng.” Nha hoàn ngoan ngoãn nhúng khăn, đưa tới trong tay chủ tử.
Cẩm Dạ lui bước, hồ nghi nhìn hắn, không biết trong hồ lô hắn bán thuốc gì, tiếp theo, người nọ đã đem khăn áp lên mặt mình, lau lung tung, động tác thô lỗ, hoàn toàn không biết thương hương tiếc ngọc. Nàng đau nước mắt sắp chảy ra, bất đắc dĩ có nhiều người ngoài, động võ cũng không hay lắm, chỉ có thể âm thầm túm lấy thắt lưng hắn, dùng sức véo lại.
[trong hồ lô bán thuốc gì: một câu thành ngữ của TQ ý chỉ không biết trong lòng người đó đang nghĩ gì, đang ẩn giấu cái gì ]
Bức tranh này trong mắt mọi người xung quanh, lại là một đôi vợ chồng son lưu luyến ân ái, người đàn ông rửa mặt cho vợ, người phụ nữ thuận theo tựa vào trong lòng trượng phu.
Diêu Thủ Nghĩa thổn thức không thôi, đêm qua sợ thiếu gia sau khi uống rượu tật xấu sàm sỡ người khác lung tung lại phát tác lần nữa, sợ ngày thứ hai tỉnh lại hắn giận dữ, còn đưa thuốc giải rượu lại đây, nay nghĩ đến thật là mình làm điều thừa …… hai người này, chỉ một đêm, cảm tình đã tốt như vậy, quả nhiên là ông trời tác hợp.
“Đủ chưa?” Cẩm Dạ tránh ra, làn da trên mặt đều bị hắn sát nóng rừng rực.
Nghiêm Tử Trạm bỏ ra chiếc khăn đã bị nhiễm đủ loại màu sắc, con ngươi đen tinh tế đánh giá nàng một trận, môi mỏng hiện lên nụ cười ý vị sâu xa: “Hình như ta từng gặp nàng ở nơi nào.”
Cẩm Dạ cố gắng giả vờ trấn định: “Có sao? Ta rất ít xuất môn, tất nhiên phu quân nhận sai người.”
Lúc này, ngoài phòng lại có một cô gái vội vàng chạy vào, vừa chạy vừa gọi: “Tiểu thư, tiểu thư.” Sau khi tiếp xúc đến ánh mắt của Diêu Thủ Nghĩa, mới tâm không cam lòng không nguyện sửa lại miệng: “Thiếu phu nhân.”
Lòng Cẩm Dạ chợt lạnh, theo bản năng lui về phía sau vài bước.
Nghiêm Tử Trạm lôi kéo ống tay áo nàng, dùng sức đem nàng ôm lại đây, tươi cười lạnh bạc: “Làm sao bây giờ, cho dù thanh âm của nàng cố ý bị che dấu, nhưng ta vẫn còn nhớ rõ tiếng nói của nha hoàn.” Như là thực vừa lòng với bộ dáng chịu đả kích lớn của nàng, hắn phá lệ vỗ vỗ đầu nàng: “Lần thứ năm gặp mặt, ta sẽ nhớ kỹ.”
Chân Cẩm Dạ mềm nhũn, suy sụp ngã xuống đất.
“Tiểu thư!” Sơ Tình vội vàng chạy lên, mới vừa rồi khi nàng vào cửa vì bên ngoài đứng ba bốn bóng dáng, vẫn chưa nhìn thấy Nghiêm Tử Trạm, mới có thể nhất thời sơ sẩy, nay tự biết phạm phải sai lầm lớn, lập tức trắng mặt, một tay che miệng một tay ảo não cầm vạt áo.
Nghiêm Tử Trạm tâm tình tốt, mỉm cười với mọi người: “Người đâu, cởi áo.”
Diêu Thủ Nghĩa vươn dài cổ, vừa thay quần áo cho hắn vừa hỏi: “Thiếu gia, đi lâm triều?”
Nghiêm Tử Trạm mỉm cười với cô gái còn đang ngồi yên một bên, ý chỉ: “Đi, tất nhiên phải đi, ta muốn cảm tạ Hoàng Thượng cùng Cửu Vương gia cho tốt, thay ta tìm được một thê tử hiền lương thục đức như vậy, thật sự là đốt đèn lồng cũng khó tìm.”
Cẩm Dạ đấm ngực, tức giận đến gần như cắn gãy một cái răng.