Đợi đến khi người đi nhà trống, trong phòng chỉ còn ba người, Cẩm Dạ mới tìm về chút thần trí, quay đầu vỗ tay cô gái bên người: “Đừng hoảng hốt.”
“Em sợ hắn gây bất lợi cho tiểu thư.” Sơ Tình đỏ mắt: “Đều tại em.”
Diêu Thủ Nghĩa nhức đầu, xen mồm nói: “Lão nô cả gan hỏi một câu, vì sao dáng vẻ thiếu phu nhân cùng Sơ Tình cô nương đều giống như có thật nhiều tâm sự?”
Cẩm Dạ hữu khí vô lực phất tay: “Không đề cập tới cũng thế.” Lòng của nàng, không còn một chút ánh sáng, tuy nói ngày này sớm muộn gì cũng phải đến, nhưng ông trời không khỏi quá mức hà khắc, còn chưa qua được mấy ngày bình an đã khiến cho nàng vào địa ngục, thời gian sau này tất phải đấu đến mức cá chết lưới rách ……
Cũng thế, là hoàng đế chỉ hôn, hắn cũng không dám quá mức quang minh chính đại động tới nàng, hoặc là, Tống Chính Thanh miễn cưỡng coi như một chỗ dựa, ai chết còn chưa nhất định, tướng phủ như chiến trường. Vừa nghĩ tới đó, ánh mắt Cẩm Dạ lại trở nên sáng ngời: “Diêu quản gia, trong tướng phủ có gia quy gì không, ta mới đến, không quen thuộc cho lắm, còn phải làm phiền ông.”
Diêu Thủ Nghĩa nhếch cằm: “Gia quy đều trình trên từ đường tổ tông, chẳng qua ban ngày lão phu nhân niệm kinh ở đó, cho nên không tiện quấy rầy, đợi đến chạng vạng ta sẽ mang thiếu phu nhân đi qua.”
Cẩm Dạ giật mình, lão phu nhân, Nghiêm gia này còn có lão phu nhân? Nàng châm chước một lát, lại nói: “Là…… là mẫu thân của phu quân ta sao?”
Diêu Thủ Nghĩa cười nói: “Tất nhiên.”
“Nhưng ngày hôm qua khi tiểu thư bái đường thành thân ghế trên cao đường không thấy có bóng dáng ai mà.” Sơ Tình xen mồm: “Chẳng lẽ ngay cả ngày vui của con mình bà ấy cũng không nguyện ý lộ diện sao?”
“Một lời khó nói hết……” Diêu Thủ Nghĩa xấu hổ, ấp úng nói không nên lời một nguyên cớ, thật lâu sau mới thở dài: “Nói tóm lại, có một điều ta muốn nhắc nhở thiếu phu nhân, từ đường kia, ngày thường vẫn ít đi thì hơn, lão phu nhân từ nhỏ thích yên tĩnh, cực chán ghét bị người khác quấy rầy.”
Cẩm Dạ gật đầu, nhẹ giọng nói: “Nhưng theo đạo nghĩa, chẳng phải buổi sáng hôm nay ta vẫn nên đến chỗ bà ấy kính trà sao? Ta thân là con dâu, nếu ngay cả việc nhỏ ấy cũng không làm được chỉ sợ sẽ trở thành đề tài bàn tán cho người khác.
“Thiếu phu nhân lo lắng không phải không có lý, nhưng mà…… lão nô thật sự không dám mạo muội đi quấy rầy,ngay cả thiếu gia một năm cũng sẽ không đến từ đường vài lần.” Diêu Thủ Nghĩa khó xử sờ sờ cái trán, “Nếu không ta phái người đi thông báo một tiếng trước, nếu bà ấy không đồng ý chúng ta đi vào, việc này sẽ từ bỏ, thiếu phu nhân cũng không tất đặt ở trong lòng, như vậy được không?“
“Làm theo ý của Diêu quản gia đi.” Cẩm Dạ mím môi, sau đó nói: “Như vậy trước hết phiền ông dẫn đường .”
Cởi áo hỉ ra, thay quần áo màu tím nhạt, Cẩm Dạ không bôi son phấn tóc mây búi một nửa, thản nhiên đi theo phía sau Diêu Thủ Nghĩa, người này cước bộ chần chờ, đi hai bước lại muốn dừng một hồi lâu, thỉnh thoảng còn lắc đầu thở dài, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
“Diêu quản gia, ông rất khó xử?” Nàng thực tại có chút hoang mang, lão phu nhân tướng phủ thực sự đáng sợ như vậy sao, huống chi, người muốn phụng trà là nàng, cho dù lo lắng cũng không nên đến phiên ông ấy mới phải.
“Thiếu phu nhân, người không biết.” Diêu Thủ Nghĩa ở chỗ góc hành lang gấp khúc dậm chân, thật lòng nói: “Lão nô từng đi qua Vân Tâm cư mấy mươi lần, nhìn thấy mặt lão phu nhân duy chỉ có mấy lần ít ỏi, phần lớn thời điểm đều bị nha hoàn bên người của bà ngăn cản bên ngoài, hơn nữa…… lão phu nhân làm người nghiêm cẩn thích tĩnh, phàm là có hạ nhân làm bẩn bất cứ thứ gì bên trong, đều phải chịu một chút đòn hiểm.”
Cẩm Dạ táp lưỡi:“Chẳng phải Nghiêm Tử Trạm cũng vậy sao?”
Diêu Thủ Nghĩa kỳ quái liếc nhìn nàng một cái.
Cẩm Dạ cười cười, lúc này mới sửa lại xưng hô:“Ta nói, điểm này của phu quân cũng tương tự như mẹ chàng, chẳng qua ta tò mò hỉ yến đêm qua sao lại chưa từng có ai nhắc tới lão phu nhân.”
Diêu Thủ Nghĩa nhíu mày:“Từ khi lão gia mất, phu nhân gần như chưa từng bước ra khỏi cửa, duy có hàng năm ba lần đi lên núi tĩnh dưỡng ba tháng, những ngày ở lại trong phủ cũng chỉ ngắn ngủi như vậy.”
Cẩm Dạ buông mắt, xem ra tướng phủ này thật sự ẩn dấu không ít chuyện xưa, một chủ nhân trẻ tuổi hỉ nộ vô thường, cộng thêm một lão bà yêu sạch sẽ thành bệnh, hơn nữa theo như nàng suy đoán, lão phu nhân này hình như cũng không thích Nghiêm Tử Trạm cho lắm, thử hỏi các bậc cha mẹ trong thiên hạ, có ai vắng mặt trong ngày vui của con đẻ……
“Thiếu phu nhân, Diệu cô đến đây.” Diêu Thủ Nghĩa bỗng nhiên né nhanh vào mé.
Diệu cô? Cẩm Dạ nhướng mày, quay đầu liền nhìn thấy bên kia có một bóng áo trắng bước nhanh mà đến, đợi khi đến gần một chút mới nhìn rõ dung mạo, chẳng qua vừa nhìn lên, Cẩm Dạ lại đui mù .
Nàng chưa bao giờ gặp được một cô gái…… đặc biệt như thế.
Thẳng thắn mà nói, bản thân Cẩm Dạ là một người cao gầy, nhưng Diệu cô này lại so với nàng cao hơn hẳn một nửa, trên dưới ba mươi tuổi, cái trán trơn bóng, tóc dài sau đầu búi thành một cục, màu da hơi tối, mắt sắc môi mỏng, là một diện mạo không có thiện cảm cho lắm, làm cho lòng người sinh ra e ngại.
Nửa khắc, ba người gặp nhau.
“Diêu quản gia.” Cô gáiphúc thân, thanh âm có chút khàn khàn.
Diêu Thủ Nghĩa hơi cười, thân thiện tiếp đón:“Diệu cô.” Nói xong, ông lại quay hướng Cẩm Dạ, giới thiệu với cô ta: “Đây là thiếu phu nhân, hôm qua mới vào cửa, đang vội tới dâng trà thỉnh an cho lão phu nhân.”
“Cô thành thân với thiếu gia?” Cô gái đột nhiên nhìn về phía người đối diện.
Cẩm Dạ mỉm cười: “Đúng vậy, buổi sáng hôm nay nên thỉnh an mẫu thân mới phải, Diệu cô có thể thay ta thông báo một tiếng hay không.”
“Không cần.” Rõ ràng lưu loát cự tuyệt, không thấy giải thích.
Cẩm Dạ kinh ngạc, được lắm một hạ nhân vô lễ.
Diêu Thủ Nghĩa cười làm lành:“Diệu cô, cô xem, nghĩ đến một mảnh lòng thành của thiếu phu nhân, làm phiền cô thông truyền một tiếng, nếu phu nhân không chịu, chúng ta sẽ không ở lâu.”
Cô ta bĩu môi:“Phu nhân không gặp người ngoài.”
Cẩm Dạ khẽ nhếch miệng, cảm thấy vớ vẩn, Diêu quản gia đã nói tới thân thế của nàng, Diệu cô còn quyết tuyệt xưng hô nàng là người ngoài như vậy, hóa ra trong mắt vị lão phu nhân này, con dâu cũng là người ngoài……
Thế thì thôi, cũng không cần phải dày mặt khẩn cầu, nàng tới nơi này, chẳng qua là vì đạo nghĩa, không muốn để người khác gièm pha, bất đắc dĩ đối phương không cần, vậy thì nàng cũng bớt lo, coi như trong tướng phủ này không có bà bà là được.
“Diêu quản gia, đi thôi.” Nàng thu hồi cánh tay đang đặt trên lan can, lạnh lùng quay đầu nói: “Quấy rầy, về sau sẽ không đến nưã.”
Diêu Thủ Nghĩa lắc đầu, sớm biết như thế, sẽ không mang thiếu phu nhân đến đây, hại nàng vô duyên vô cớ bị xấu hổ.
Cẩm Dạ tiêu sái xoay người, tay áo lam rộng thùng thình theo gió bay lên, không nhẹ không nặng đảo qua trên mặt Diệu cô, người đó cước bộ nhẹ nhàng, nhanh chóng tránh đi.
Biết võ?
Cẩm Dạ nhíu đôi mi thanh tú, chống lại ánh mắt cô gái, mới vừa rồi mình chỉ muốn hạ uy một chút, âm thầm tạo ra chút chưởng phong, theo đạo lý nếu là một cô gái bình thường phải sớm ngã xuống mới đúng, không ngờ lại phản ứng nhanh như vậy……
“Thiếu phu nhân, lão nô mang người đi hậu thất nơi đặt gia phả.” Diêu Thủ Nghĩa khom người, có chút áy náy.
“Từ từ đã.” Diệu cô mân môi, thật lâu sau lại mở miệng:“Thiếu phu nhân chờ, để ta đi xin chỉ thị của phu nhân một chút.”