“Tiểu thư, cái này như thế nào?” Sơ Tình nửa quỳ ở nhuyễn điếm, từ chiếc hòm gỗ sơn son bên cạnh lấy ra quần áo.
“Hình như…… quá nổi bật.” Cẩm Dạ lắc đầu, lại liếc mắt bộ quần áo bằng lụa mỏng màu hồng phấn trong tay Sơ Tình một cái, sáng rỡ xinh đẹp, cổ tay áo thêu chỉ bạc, làn váy có ba tầng, từng tầng tản ra, cực kì khác biệt. Nàng vươn tay vuốt vuốt hoa văn trên quần áo, nhẹ giọng nói:“Cất đi.”
Sơ Tình than thở:“Chưa từng thấy tiểu thư mặc lại.”
Cẩm Dạ bật cười:“Đây cũng không phải yến hội trong Tô phủ, ta sao có thể giọng khách lấn át giọng chủ, còn nữa, ta cũng không phải đặc biệt đến đó, trang điểm xinh đẹp như vậy làm gì.”
Lại nói tiếp đến bộ quần áo này, vốn là do cha nàng mua về khi đi nơi khác làm ăn, trình tự nhuộm màu cực kì phức tạp, từ đầu đến cuối nàng cảm thấy quá mức hoa mỹ, chỉ mặc một đêm năm nàng sinh nhật mười tám tuổi, sau đó cất vào đáy hòm, ít khi có thời điểm lấy ra.
“Dù sao xưa nay em không nói lại được tiểu thư.” Sơ Tình thở dài một hơi, tầm mắt dạo quanh một vòng qua năm sáu hòm gỗ trên mặt đất, sau một lúc lâu lại nhịn không được oán giận: “Qúa rườm rà thì người ngại bừa bãi quá phận, quá mộc mạc người lại cảm thấy tổn hại lễ nghi……”
“Được rồi được rồi.” Cẩm Dạ mỉm cười ngắt lời, chỉ chỉ một chiếc áo ngoài nguyệt sắc ở góc giá gỗ, bĩu môi nói:“Thôi, sẽ mặc bộ quần áo lần trước đi thọ yến Lưu Thái Thú.” Vì ăn mặc mà lãng phí nhiều thời gian, cố kỵ cái này lại cố kỵ cái kia, thật là lo sợ không đâu. Nàng đẩy ra hộp ngọc cạnh gương đồng trang điểm mạ vàng, lấy ra một cây trâm khắc hoa hải đường.
“Để em đi.” Sơ Tình từ trong tay nàng tiếp nhận cây trâm, vòng qua trước người, bàn tay trắng nõn dương lên, tinh tế sáp nó vào búi tóc Cẩm Dạ. Sau đó điều chỉnh vị trí cây trâm một phen mới thu tay về, lui hai bước, khẽ cười nói:“Bông hải đường này màu sắc cực kỳ nổi bật làn da tiểu thư, so sánh với quần áo phía dưới lại giản dị chút.”
“Thêm thắt lưng màu trắng nữa sẽ không quá nhạt.” Cẩm Dạ lơ đễnh cười cười, hướng ra phía ngoài nhìn nhìn, vừa lúc thấy chàng thanh niên khuôn mặt nhã nhặn đi nhanh về hướng các nàng, bỗng nhiên nổi lên tâm tư trêu ghẹo:“Sơ Tình, oan gia của em đến đây.”
“Tiểu thư!” Sơ Tình oán hận dậm chân, mặt cười cũng không chịu thua kém thêm hai đóa mây đỏ.
A Sở dừng lại trước cửa, ánh mắt bình thản:“Đại tiểu thư, xe ngựa đã chuẩn bị xong.”
Ngụ ý ước chừng thời gian không còn sớm.
Cẩm Dạ giơ hai tay, để nha hoàn thay mình cột chắc đai lưng, gật gật đầu với hắn nói: “Đi thôi .”
“Tiểu thư còn chưa nói cho em biết muốn đi đâu.” Sơ Tình không cam lòng nói:“Trước mắt những bí mật A Sở biết còn nhiều hơn em, rất không công bằng.”
Cẩm Dạ chọc mũi của nàng một chút, tức giận nói:“Hóa ra em để ý như vậy, ta đã che giấu em điều gì chưa, chẳng qua việc này có chút mơ hồ, đợi đến ngày nào đó rõ ràng ta sẽ nói cho em nghe.”
Sơ Tình vẫn như cũ không hé răng.
A Sở lại thúc giục một tiếng:“Đại tiểu thư.”
“Ngươi gấp cái gì? Vội vàng đi đầu thai sao?” Có người tức giận.
Cẩm Dạ cười khổ, vội vàng dời bước đến giữa hai người hoà giải, vỗ bả vai nha hoàn dịu dàng nói:“Được rồi, Sơ Tình, ta biết đêm Trung thu đoàn viên ta bỏ lại em cùng cha là không đúng, có điều may mà cha dưới sự thuyết phục của em đã đi phủ Vương viên ngoại, nay cũng chỉ có thể làm phiền em một người giữ nhà, em yên tâm, ta sẽ bồi thường cho em.”
“Mang về cho em cao như ý Bát Bảo mà người nhắc tới được chứ? Nghe nói rất xốp rất ngon miệng.” Sơ Tình híp mắt, giống như suy nghĩ thấy tư vị kia.
Cẩm Dạ sững lại, không tự chủ nghĩ đến người đàn ông nào đó yêu ngọt như mạng, vị ngọt quá mức chán ngấy này rốt cuộc có cái gì đáng giá mê luyến …… Nàng cau mày, cứ việc không thể gật bừa với khẩu vị của đối phương, vẫn như cũ tốt tính nói:“Nếu thời gian còn sớm, sẽ thay em mang một ít trở về.” Nói xong khẽ nâng làn váy bước ra cửa.
“Đi sớm về sớm, cần phải chú ý một chút.” Sơ Tình lo lắng dặn dò, mấy ngày gần đây quả thực không bớt lo, nhất là đối với tiểu thư mà nói, miệng vết thương trên người luôn lớn nhỏ không ngừng, gần như không có một ngày là hoàn hảo không tổn hao gì, đợi đến ngày nào đó không xuống giường được, nhất định phải vào trong miếu bái thần.
Đêm Trung thu, ngụ ý đoàn viên. Vầng trăng chính giữa bầu trời đêm hình như cũng nhiễm tình người ấm áp, màu vàng nhợt nhạt, hòa lẫn với sao sáng quanh mình.
Trong Tống phủ hiếm khi thanh tĩnh, xin miễn tất cả những kẻ a dua tặng lễ, chỉ có một nhà già trẻ ngồi vây quanh chiếc bàn tròn lớn gỗ lim. Chính giữa là thủ phụ Tống Chính Thanh bất cẩu ngôn tiếu, hai bên trái phải ngồi chính thất Hà Uyển cùng tiểu thiếp Lãnh Hương Cần, bên cạnh nữa là một đôi trai gái của Tống đại nhân.
Tống Cảnh Hiền bắt tay vào thưởng thức chiếc đũa ngà voi, tiến đến bên tai tỷ tỷ nhẹ giọng oán giận:“Đã trễ thế này còn chưa ăn cơm, đệ sắp đói thảm .” Hắn trợn to mắt nhìn chằm chằm người hầu thỉnh thoảng qua lại bên người, hận không thể cho bọn họ bưng những món ngon tinh xảo tự động đưa đến bên miệng hắn, trước mắt thống khổ chỉ có thể nhìn không thể ăn thật quá mức tra tấn.
“An phận một chút.” Tống Đinh Nguyệt từ dưới bàn lặng lẽ vươn tay, véo hắn một cái, đồng thời lại nghiêng đầu trừng mắt nhìn, ý tứ cảnh cáo không cần nói cũng biết. Kỳ thật ngay cả chính nàng cũng có chút không kiềm chế được, rõ ràng đồ ăn đều đầy đủ vì sao phụ thân vẫn không hề có ý động đũa, ông ấy không động người khác cũng không thể động, vì thế bữa cơm đoàn viên này chẳng lẽ cứ ngồi sao?
Nhị phu nhân Lãnh thị thấy đứa con bảo bối của mình nóng lòng như thế, suy nghĩ nửa khắc liền dựa vào bên người trượng phu, nhỏ giọng nói:“Lão gia, đồ ăn cũng sắp nguội.”
“Nguội có thể hâm nóng.” Tống Chính Thanh lời ít mà ý nhiều, phất tay bảo thị nữ châm một ly trà, uống trà đồng thời còn không quên ngẩng đầu liếc ra đại môn, dáng vẻ như đang đợi người nào.
Đại phu nhân Hà thị nhìn ra chút manh mối, hỏi:“Lão gia, đêm nay có khách quý muốn tới?”
Tống Cảnh Hiền xen mồm:“Đại nương, buổi tối hôm nay là mười lăm Trung thu, làm sao có thể tiếp đãi khách nhân, chỉ có người một nhà chúng ta ăn cơm thôi.” Nói xong hắn lại chuyển hướng phụ thân, thử nói:“Cha, thời gian bữa tối sắp trôi qua……”
“Con im miệng cho ta, ngồi im.” Tống Chính Thanh nhíu mày:“Còn dám nói nhiều thì trở về thư phòng chép gia pháp.”
“Con biết sai.” Tống Cảnh Hiền phẫn nộ nằm úp sấp trên bàn, ánh mắt ủy khuất hướng về Tống Đinh Nguyệt bên cạnh. Người đó trấn an cười cười với hắn, ý bảo an tâm một chút chớ loạn.
Một bàn người lại nhanh chóng rơi vào trầm mặc, trong đại sảnh vắng lặng không tiếng động.
Cũng không biết qua bao lâu, mới có giọng nữ dịu dàng ngọt ngào vang lên cạnh cửa: “Tống đại nhân, thật không phải, ta đến chậm, lúc xuất môn có một số việc chậm trễ, còn mong đại nhân thứ lỗi.”
Khoan thai đến chậm, cũng không phải ý của Cẩm Dạ.
Người ta nói làm việc tốt thường gian nan, đi được nửa đường ngựa kéo xe ngoài ý muốn trẹo chân, trên đường nhiều người, lại không tiện thi triển khinh công, nàng cùng A Sở chỉ có thể đi bộ mà đến, đợi đến Tống phủ, sắc trời đã tối muộn, đã sớm qua thời gian ước định.
Nàng biết lấy thân phận của mình, tùy tiện đến gia yến nhà người khác thật là có chút cổ quái, nhưng –ophản ứng của những người này có cần phấn khích như vậy không……
Tiểu công tử Tống gia lần trước cũng đã từng gặp, bộ dạng cùng bối cảnh đều xem như thượng thừa, bất đắc dĩ người này tự cho mình thanh cao hơi có chút khinh thường người khác, trước mắt một đôi mắt hoa đào dừng trên người nàng, không chút thu liễm đánh giá cao thấp, hành động làm càn này không hiểu sao khiến cho Cẩm Dạ có chút không vui. Về phần tỷ tỷ Tống Đinh Nguyệt, cũng như thế, chẳng qua trong mắt đẹp hơn một chút địch ý, Cẩm Dạ mỉm cười, nghĩ đến mấy ngày trước ở cửa thư phòng thái độ của mình cũng là như thế, có lẽ đúng là khi đó đã hoàn toàn kích thích đến cô gái đẹp như thiên tiên này, vì thế trước mắt ngược lại có thể thoải mái đáp trả nụ cười.
“Tô tiểu thư, mời ngồi.” Chánh chủ lên tiếng .
Cẩm Dạ rời tầm mắt khỏi đôi tỷ đệ, ngược lại phúc thân với Tống Chính Thanh: “Tạ ơn Tống đại nhân.” Nàng đi lại nhanh nhẹn tự nhiên, không chút hoang mang vòng qua mọi người, ngồi xuống chiếc ghế tử đàn trống rỗng.
“Cha, nàng là ai?” Tống Cảnh Hiền không kiềm chế được, đứng lên nói:“Bữa cơm đoàn viên của người nhà họ Tống chúng ta, bỗng dưng thêm một khách không mời mà đến, còn công khai ngồi giữa chúng ta như vậy, thích hợp sao?”
Có gì mà không thích hợp, nơi này vốn là nhà mẹ để của mẹ nàng.
Cẩm Dạ không tiếng động cười lạnh trong lòng, nhéo nhéo lòng bàn tay, đôi mày thanh tú hơi ninh.
Sắc mặt Tống Chính Thanh xanh mét, cũng không đáp lời, sau một lúc lâu mới phân phó cho bọn thị nữ phía sau:“Người đã đủ, mang đồ ăn lên đi.”
Không có được câu trả lời thuyết phục như đoán trước, Tống Cảnh Hiền tất nhiên không chịu bỏ qua, đại nương cùng nhị nương vì khiến cha vui vẻ không dám chất vấn thì có thể lý giải, tỷ tỷ xưa nay tâm tư nội liễm, trời sập xuống cũng không nháy mắt một cái, nhưng mà, nhưng mà đối với mình mà nói, loại tình huống vớ vẩn này tuyệt đối không có biện pháp dễ dàng tha thứ, hắn một tay chỉ vào Cẩm Dạ, há mồm nói:“Cha, con……”
“Con ngồi xuống cho ta!” Tống Chính Thanh đột nhiên vỗ bàn.
Không gian nháy mắt rơi vào trầm mặc, mọi người câm như hến.
“Cha, Cảnh Hiền chẳng qua chỉ là đứa trẻ, người đừng nóng giận, nếu Tô tiểu thư là khách của cha, như vậy đang ăn cơm cũng không nên chỉ trích nặng nề.” Tống Đinh Nguyệt đi ra hoà giải, nói xong lại dùng sức lôi kéo tay áo đệ đệ túm hắn xuống, cắn răng nhẹ giọng nói:“Ngồi xuống, mau ngồi xuống……”
Tống Cảnh Hiền nghẹn một bụng tức, ngày thường mặc dù cha đối hắn cực kì khắc nghiệt, nhưng chưa bao giờ trước mặt mọi người nói lời nói nặng, càng chớ nói đến việc làm khó mình như hôm nay. Hắn không phục, cô gái có dung mạo không xinh đẹp này dựa vào gì mà có thể được cha coi trọng tôn sùng để tâm như thế, còn có thể chẳng biết xấu hổ ngồi vào ghế trên trong bàn ăn như vậy.
Tính bướng bỉnh dâng lên, tám con ngựa cũng không kéo lại được, hắn cố chấp đứng tại chỗ, oán hận nói:“Con chỉ muốn biết lai lịch của nàng thôi, là khách quý, chẳng phải cha cũng nên giới thiệu một phen sao?”
“Vô liêm sỉ!” Tống Chính Thanh lớn tiếng:“Ta làm gì còn tùy vào nghiệt tử như ngươi chất vấn sao, bữa tối nay ngươi không cần tham dự, lập tức trở về phòng cho ta!”
Lãnh thị ngồi không yên, một tay túm cánh tay con, khuyên bảo nói:“Cảnh Hiền, đừng cãi nhau với cha nữa, về phòng trước, ngoan, nghe lời mẹ.”
Tống Cảnh Hiền liếc mắt Cẩm Dạ ngồi đối diện một cái, thấy người này từ đầu tới đuôi đều lộ vẻ đạm cười xem kịch vui, không khỏi nóng tính:“Về phòng thì về phòng, có người ngoài ở đây, con cũng không muốn ăn bữa gia yến hữu danh vô thực này.” Hắn cắn răng rời đi, khi trải qua bên người nàng, cố ý gạt bước chân, ác liệt làm đổ một đĩa đồ ăn.
Thịt bò hầm – món ngon trong truyền thuyết cứ như vậy không hề dấu hiệu đổ xuống áo trắng Cẩm D