Cẩm Dạ cố nén xúc động đuổi theo đánh tiểu tử này tơi bời, tựa lưng vào ghế, cúi đầu đảo qua ngực bụng, vốn là món ngon ngửi thấy làm cho người ta rục rịch, nay ngửi thấy lại làm cho nàng không nhịn được muốn quay đầu đi.
“Tô tiểu thư, nghiệt tử còn trẻ không hiểu chuyện, mời cô không lấy làm phiền lòng.” Tống Chính Thanh mở miệng, đau đầu nhắm mắt lại.
Cẩm Dạ thật vất vả đẩy ra đôi tay đang chà đạp quần áo bản thân, cả giận:“Không còn cách nào, đổi lại là ta không chừng cũng sẽ hành động như vậy.” Nàng lễ phép cười cười với bọn nha hoàn: “Các ngươi không cần vội, tạm thời không thể lau sạch, sau khi về nhà ta gột rửa là được.” Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng nàng biết được, mảng thức ăn lớn như vậy chỉ sợ không thể khôi phục được dáng vẻ ban đầu, thật căm tức……
Tống Chính Thanh lại liếc cô gái sắc mặt không đổi trước người một cái, tán thưởng nói:“Tô tiểu thư độ lượng.” Sau đó đột nhiên gọi:“Đinh Nguyệt.”
Tống Đinh Nguyệt ngơ ngác:“Con đây.”
Tống Chính Thanh thản nhiên nói:“Con mang Tô tiểu thư vào phòng thay bộ quần áo khác đi.”
Cẩm Dạ kinh ngạc, chối từ nói:“Tống đại nhân, không cần phiền toái như thế, kỳ thật ta……”
“Một chút cũng không phiền toái.” Tống Chính Thanh ngắt lời nói:“Đừng để quần áo bẩn làm hỏng khẩu vị của Tô tiểu thư, ta thấy tiểu nữ cùng cô thân hình xấp xỉ, ủy khuất cô trước mặc quần áo của nàng.”
Đối phương cũng nói như vậy, mình từ chối nữa thì lại mang tội danh không tán thưởng. Cẩm Dạ chậm rãi đứng lên, mỉm cười nói:“Làm phiền Tống tiểu thư dẫn đường.”
Tống Đinh Nguyệt gật gật đầu, đi trước đẩy cửa ra.
Đêm Trung thu quả thực mạn diệu vô cùng, trăng sáng đầy trời, nhu hòa ấm áp.
Cẩm Dạ thưởng thức nửa khắc, thu hồi ánh mắt, nhìn Tống Đinh Nguyệt đi lại tao nhã trên hành lang gấp khúc đằng trước, nàng ta vẫn như cũ là quần áo phấn hồng, tóc dài dùng đoạn dây nhạt màu buộc lại, ngọt ngào lại mang theo một chút hơi thở phiêu dật, dưới ánh trăng chiếu rọi bóng dáng càng thướt tha.
Có điều tiểu mỹ nhân này hình như thay đệ đệ nàng ta cảm thấy tổn thương bởi bất công, dọc theo đường đi cũng chưa từng nói qua nửa câu nói. Ra nhà ăn, Cẩm Dạ tự nhiên cũng lười xã giao, người khác không hoà nhã, mình cũng không cần bị coi thường sán đến, dù sao người Tống gia trừ bỏ mẫu thân nàng, đều là một tính tình, nàng cũng không có hứng thú lấy lòng.
“Đến rồi.” Tống Đinh Nguyệt dừng lại, mặt không chút thay đổi nói: “Lát nữa đi vào cô chớ lộn xộn, ta đi lấy quần áo cho cô.”
Một phen nói này cực kì thất lễ, mặc dù tiếng nói ra lay động lòng người, nghe vào trong tai Cẩm Dạ, như trước khó có thể chịu được. Ánh mắt nàng lạnh lùng, bước qua cửa không nặng không nhẹ nói:“Tống tiểu thư không cần cố ý nhắc nhở ta, trong phòng cô cũng không phải đang ẩn dấu cái gì không thể bày ra trước mặt người khác.”
Thân mình Tống Đinh Nguyệt cứng đờ, không quay đầu lại đi vào nội thất.
Cẩm Dạ nhìn quanh bốn phía, cực kì giống khuê phòng một cô gái, trừ bỏ so với người bình thường xa hoa một ít, cũng không có chỗ nào đặc biệt. Có điều góc sáng sủa có một chiếc ghế gỗ cao chân cực kỳ cổ quái, theo đạo lý chỉ dùng để đặt bồn hoa, nhưng phía trên lại trống không một vật. Nàng không khỏi dâng lòng hiếu kỳ, đi qua tinh tế đánh giá một phen.
“Đứng lại!” Giọng nữ hơi bén nhọn.
Cẩm Dạ quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Tống Đinh Nguyệt ôm quần áo đi ra, khuôn mặt tú lệ mất trấn định, gần như có thể nói là không có hình tượng hướng mình chạy tới.
“Cô đừng động vào cái đó! Đừng động……”
Cẩm Dạ đầu tiên là kinh ngạc, nửa khắc qua đi kinh hoảng nói:“Tống tiểu thư, chú ý dưới chân.” Đáng tiếc đã không kịp, Tống Đinh Nguyệt bị vấp, thân mình mất trọng tâm thét chói tai lao về hướng nàng.
Cẩm Dạ tránh né không kịp, cứ như vậy bị trở thành đệm thịt. Khi bị gục vì bảo đảm cân bằng nàng theo bản năng túm lấy chiếc ghế gỗ, mới phát hiện chiếc ghế kia cư nhiên bị cố định trên mặt đất, dưới tác dụng của lực bên ngoài, xoay vòng ra một phương hướng khác.
Ầm vang long –
Nguyên bản giá sách tinh xảo một phân thành hai, từ giữa tách ra hai bên.
Cẩm Dạ trợn mắt há hốc mồm, đã quên đẩy ra cô gái trên người, nghiêng đầu theo khe hở kia vọng vào, chỉ thấy bên trong sáng ngời, trên tường treo đầy bức họa, phía trên đều là một người. Mà bức họa lớn nhất triển khai ngay trước mắt nàng, người đàn ông trong họa áo trắng tóc đen, dài mi tinh mục, một gương mặt không thể quen thuộc hơn……
Nghiêm Tử Trạm?!
Không thể tưởng tượng được thiên kim thủ phụ đại nhân cư nhiên góp nhặt nhiều bức họa họ Nghiêm như vậy! Cẩm Dạ không thể nói gì, thật lâu mới hồi phục tinh thần lại:“Tống tiểu thư, cô……”
Tống Đinh Nguyệt đầy mặt xấu hổ, vội vàng đóng cửa lại, rồi sau đó vòng vo chiếc ghế kia, đợi đến khi giá sách trở lại chỗ cũ mới nhẹ giọng nói: “Xin cô không cần nói cho cha ta biết.”
Cẩm Dạ gật gật đầu:“Đây là việc riêng của Tống tiểu thư, ta sẽ không lắm miệng.” Nàng cúi gập thắt lưng, nhặt lên quần áo trên đất nói:“Ta nghĩ Tống đại nhân đang đợi chúng ta ăn cơm, ta đi trước thay quần áo.”
“Ừm.” Tống Đinh Nguyệt xoắn khăn tay, vẫn đang không yên, bí mật ẩn giấu trong lòng bị phát hiện, có thể nào không sợ hãi.
Nửa khắc trôi qua, hai người mang theo tâm sự khác nhau trở lại bàn cơm, Tống Chính Thanh hồ nghi nhìn thần sắc con gái không thích hợp, hỏi:“Đinh Nguyệt, làm sao vậy?”
Tống Đinh Nguyệt rầu rĩ nói:“Không có gì, chỉ là đói bụng.”
Cẩm Dạ loan môi:“Nghe Tống tiểu thư nói, ta cũng có chút đói bụng.”
Tống Chính Thanh thoải mái:“Mau dùng cơm đi, Tô tiểu thư không cần khách sáo, cứ coi như ở nhà mình.” Thái độ ông ta hòa ái thân thiết, còn gắp thức ăn cho Cẩm Dạ.
Ép buộc hơn nửa canh giờ, gia yến mới có thể bắt đầu.
“Làm người đứng đầu một nhà, ta trước kính mọi người đang ngồi một ly.” Tống Chính Thanh tự châm ly rượu cho mình, đang muốn uống vào, bên ngoài bỗng nhiên có người vội vàng báo lại –