“Không, trong khoảng thời gian ngắn nhất định ta phải ở nơi này.” Cẩm Dạ kiên định lắc đầu.
Sơ Tnh xoay người nói thầm:“Thật không hiểu tiểu thư cố chấp điều gì, đầu tiên là không nỡ để lại sòng bạc cùng ngân hàng tư nhân ở Dao Châu, chết cũng không chịu tới kinh thành, nay đến đây lại không muốn trở về.”
Cẩm Dạ nháy mắt mấy cái:“Là vì ta ở chỗ này gặp được người quen, cho nên lúc này luyến tiếc rời đi.”
Sơ Tình khó hiểu:“Người quen nào?”
Cẩm Dạ không nói, hơi hơi nghiêng đầu, ánh mắt vừa vặn chống lại người thanh niên từ bên ngoài đẩy cửa mà vào:“Ngươi nghe lén lâu như vậy, quả nhiên vẫn thiếu kiên nhẫn, là sợ ta nói ra danh hào chủ nhân nhà ngươi sao?”
Tâm tư bị người khác chọc thủng, trên mặt A Sở cũng không thấy khó xử, nghiêm mặt nói:“Đại tiểu thư, đã bôi thuốc chưa?” Nói xong không đợi đối phương trả lời, lại quay đầu nói:“Sơ Tình cô nương, có thể tránh đi một chút hay không.”
Sơ Tình chán nản:“Lại muốn ta đi ra, ta cũng không phải người ngoài!”
Cẩm Dạ nhu nhu mi tâm, mỗi lần hai người này gặp mặt đều đối đầu, một kẻ khí thế bức người một kẻ lấy lễ ứng đối, cuối cùng lại phải nhờ mình ra mặt –
“Sơ Tình, làm theo ý A Sở đi.” Nàng gửi đi một ánh mắt thật có lỗi, người kia khi đi qua A Sở, vẫn như cũ là ánh mắt như đao vạn năm không thay đổi, ý tứ cảnh cáo lạnh lẽo rõ ràng.
“Chủ nhân nhà ta đưa thuốc mỡ tới……”
Cẩm Dạ gật gật đầu:“Đã bôi rồi, thay ta cám ơn Tống đại nhân, làm khó ông ấy lo cho nước cho dân còn phải quan tâm tới nhân vật nhỏ bé không đáng kể như ta, thực làm ta áy náy không thôi.” Tạm dừng một lát, lại nói:“Đương nhiên, cũng muốn cảm tạ ngươi, cảm tạ ngươi mỗi lần đều trở về Tống phủ bẩm báo những khi ta có biến.”
A Sở sững sờ, bất đắc dĩ nói:“ Kỳ thực đại tiểu thư không cần châm chọc khiêu khích như thế, ta cũng không phải tiểu nhân lòng mang quỷ kế.”
Cẩm Dạ bỗng nhiên lớn tiếng:“Như vậy theo lời ngươi nói, ta nên ăn nói lễ độ với một người từ đầu tới đuôi đều đang giám thị mình sao? Có phải càng nên đốt hai cây nến, đàm thoại thâu đêm mới đúng hay không?”tại chỗ lặng im không nói.
Cẩm Dạ liếc hắn một cái, tự thấy mới vừa rồi có chút quá phận, hàm hồ nói:“Ta gần đây phiền lòng rất nhiều chuyện, nói chuyện hơi quá, với ai cũng như vậy.”
“Ta hiểu được.” A Sở hạ thấp người:“Mong đại tiểu thư tĩnh dưỡng, hai ngày sau là tiệc Trung thu, làm ơn một mình đến phó ước.”
Cẩm Dạ vuốt cằm, thẳng tắp nhìn chằm chằm cửa phòng một lần nữa được khép lại. Ngơ ngác sững sờ một hồi lâu, bỗng cảm thấy ngực buồn khó nhịn, lúc này mới xốc chăn lên xuống giường, bàn tay trắng nõn đẩy cửa sổ ra, bên ngoài là hoa viên, có bóng dáng quen thuộc thong thả bước đi trên con đường trải đầy đá cuội.
“Cha.” Nhẹ nhàng gọi một tiếng.
Tô Khởi Vượng đầu đầy mồ hôi chạy tới:“Con gái ngoan, tỉnh sớm như vậy?”
Cẩm Dạ nghiêng thân, cổ áo kéo cao, lúc này mới nhô đầu ra cửa sổ dịu dàng nói:“Cha đã có chuyện tìm con gái, vì sao không vào cửa?”
Tô Khởi Vượng cười gượng:“Không có, ta nào có chuyện gì, chẳng qua là đúng dịp từ hoa viên đi qua phòng con thôi.”
Cẩm Dạ nhỏ giọng nói:“Thật không? Nhưng con thấy cha đi tới đi lui đã lâu, dáng vẻ như có đầy tâm sự.” Phụ thân vốn như một tờ giấy trắng, sao có khả năng dấu được tâm sự, cảm xúc đã sớm viết trên mặt.
“Kỳ thật cũng không có gì, hắc hắc.” Tô Khởi Vượng gãi gãi da đầu:“Ta về phòng trước, con ngủ tiếp đi, dậy sớm như vậy không tốt cho thân thể đâu.”
Cẩm Dạ cũng không ngăn cản, cười yếu ớt. Một tay chống má, gác lên cửa sổ, nhìn ông ấy đi ra phía trước bốn năm bước, sau đó bước chân càng lúc càng chậm, cuối cùng lại thùng thùng chạy trở về:“Con gái ngoan, cha quả thật có chuyện muốn hỏi con.”
“Cái gì thế nào?” Cẩm Dạ trợn to mắt, trong đầu có chút ý nghĩ dần dần trở nên rõ ràng, chẳng lẽ lần đó oan gia ngõ hẹp là cha nàng bày trò hay sao?
Tô Khởi Vượng không chịu nổi, nói thẳng:“Các con đã giảng hòa chưa?”
Cẩm Dạ cố gắng che giấu nội tâm mênh mông cuồn cuộn, thản nhiên nói: “Con không nhớ mình đã cãi nhau với ai.”
“Ai nha, con với cha còn có cái gì mà giấu diếm.” Vẻ mặt Tô Khởi Vượng là biểu tình ‘ta sớm đã biết’, “Nghiêm Tử Trạm kia, chẳng phải hắn bị thương nặng sao, con có nắm chặt thời cơ quan tâm hắn hay không? Hắn có cảm động hay không? Các con có……”
“Cha!” Cẩm Dạ không thể tin nói:“Cha từ chỗ nào nghe nói đến Nghiêm Tử Trạm?”
Tô Khởi Vượng nghi hoặc nói:“Vì sao con căng thẳng như vậy? Lúc trước ta tới hiệu cầm đồ kia đánh mất nhẫn ngọc nhưng lại tra ra manh mối, ngọc giám sư nơi đó nói cho ta biết phía trên có khắc tên, vừa vặn còn cho ta biết đêm đó Nghiêm Tử Trạm sẽ đi dược trì, ta liền…… Hắc hắc, muốn giúp các con một phen.”
Cẩm Dạ giờ phút này đã hoàn toàn lâm vào cảm xúc khiếp sợ cùng không biết nên khóc hay nên cười, suy nghĩ nửa ngày, kết quả là, đều do cha nàng có lòng tốt làm chuyện xấu. Nàng nhìn gương mặt tha thiết kia, cảm thấy vô lực khoát tay:“Cha, con mệt mỏi, con đi nghỉ ngơi .”
Tô Khởi Vượng cầm tay con gái:“Từ từ, con còn chưa nói cho ta biết đấy?”
Cẩm Dạ suy nghĩ nửa khắc, thật sự nói:“Cha, hắn có người mới, sẽ không tiếp tục có quan hệ gì với con, con chẳng qua là một cây cỏ dại trong vạn bụi hoa mà thôi, từ nay về sau, con không muốn nhắc tới kẻ bạc tình này nữa.”
Tóm lại, nhất định phải chặt đứt ý niệm trong đầu của ông ấy!
Tô Khởi Vượng giật mình, ánh mắt nhìn xuống đất, nửa khắc lại ngẩng đầu lên:“Con gái ngoan, con không cần quá đau lòng, có câu châm ngôn nói thế này, chẳng nơi nào là không có cỏ thơm…… con yên tâm, sau này cha chắc chắn sẽ tìm cho con một vị hôn phu tốt.”
Cẩm Dạ cười cười:“Con không đau lòng, con đã hoàn toàn quên hắn, mong rằng cha từ nay về sau cũng không cần nhắc tới tên người này.”
“Nhưng ta lại cảm thấy con rất khổ sở.” Tô Khởi Vượng chỉa chỉa mũi nàng, đau lòng nói: “Con không biết, trước mắt con còn chảy máu mũi.”