“Nếu con gái ngươi không phải người phụ lòng, vì sao Nghiêm tướng phải hoài nghi nàng có…… ừm, người mới?” Trì Nguyệt Hằng muốn giúp đỡ, thử nói:“Hay là, gần đây lệnh thiên kim quả thật chọc giận hắn.”
Tô Khởi Vượng mờ mịt:“Này…… Cẩm Dạ vẫn luôn cùng ta ở Dao Châu, ngay cả việc hai người bọn họ tình đầu ý hợp khi nào ta cũng không rõ ràng, ngày thường nàng xuất môn cũng không nhiều, thật sự không nhìn ra được.”
Trì Nguyệt Hằng mỉm cười:“Nói như thế nào đây, chuyện này người ngoài cũng không nên nhúng tay, còn phải làm cho chính bọn họ xử lý, có điều Nghiêm tướng công vụ bận rộn, lệnh thiên kim muốn gặp mặt hắn một lần cũng không dễ dàng.” Dừng một chút, hắn phiền muộn: “Chỉ sợ một đoạn thời gian dài sau này cũng không thể gặp nhau.”
“Vì sao?” Tô Khởi Vượng truy vấn.
“Nghe nói hắn trọng thương, đêm nay đi dược trì chữa trị, sau đó phải ở nhà tĩnh dưỡng.” Trì Nguyệt Hằng giống như buồn rầu kéo dài ngữ điệu:“Lệnh thiên kim cũng không phải vương công quý tộc, phủ Tể tướng thủ vệ sâm nghiêm sợ là không vào được.” Hắn bước xuống cạm bẫy, lẳng lặng chờ đợi.
Nửa khắc, lời nói trong dự kiến vang lên –“Vậy dược trì kia ở chỗ nào?”
Trì Nguyệt Hằng giả vờ kinh ngạc:“Vạn lần không thể đâu, kia là dược trì hoàng gia, không phải hoàng tộc cùng trọng thần triều đình thì không thể, dân chúng tầm thường ngay cả cửa cũng không cho vào.”
Bị người nhìn thấu tâm tư, Tô Khởi Vượng nghẹn đỏ mặt, buồn bực nói:“Ta, ta cũng chỉ muốn vì Cẩm Dạ……”
“Ta hiểu được ta hiểu được!” Trì Nguyệt Hằng trịnh trọng gật đầu, thần bí nói:“Cũng đúng, nhìn ngươi sốt ruột vì con gái như vậy, ta liền giúp ngươi một phen, có điều, việc này không phải là việc nhỏ, đừng cao giọng tuyên dương.” Nói xong, hắn gọi thư đồng, nháy mắt mấy cái: “Thập Nguyệt, ngọc bài hai ngày trước khách nhân gởi lại ở chỗ chúng ta đâu?”
Thập Nguyệt khó xử:“Công tử, không hay lắm đâu.” Đây chính là vật tượng trưng thân phận Vương gia đó, có thể tùy tiện cho người khác mượn sao được!
“Lấy đến!” Ngữ khí nặng thêm.
“Vâng.” Thập Nguyệt bất đắc dĩ, giả vờ giả vịt đi một vòng ở sau nhà, lập tức đi tới bên cạnh Trì Nguyệt Hằng, thừa dịp Tô Khởi Vượng không chú ý từ trong tay chủ tử nhà mình tiếp nhận ngọc bài, lại lui vài bước, cung kính trình lên:“Ở chỗ này.”
Tô Khởi Vượng nhìn ngọc bội màu đỏ sậm, phía trên còn ấn hai chữ “Đại Trì” đại biểu huy chương hoàng gia, nửa là kinh ngạc nửa là cảm kích nói:“Vật quý trọng như vậy, có thể tùy tiện mượn sao? Có phiền tới ngươi…… hay không.”
Trì Nguyệt Hằng lơ đễnh:“Vị khách kia ra quan ngoại, chắc là một vị tướng quân, bởi vì thua sạch của cải mới lấy vật này đến mượn nợ vay tiền, nếu không thì tội lớn mất đầu này ai dám phạm. Ngươi cũng không cần kích động, việc này ngươi biết ta biết, đêm nay dùng xong ngày mai ngươi nhanh chóng đưa cho ta là được.”
“Ta……” Hai mắt Tô Khởi Vượng nước mắt lưng tròng.
Trì Nguyệt Hằng vỗ vỗ vai hắn:“Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, lòng ta nhận.” Đem ngọc bài nhét vào trong lòng hắn, sau đó nói:“Nhớ kỹ, ra cửa Tây đi dọc theo đại lộ, nhìn thấy một lối rẽ thì rẽ trái, ra năm dặm chính là dược trì, Nghiêm tướng ước chừng sẽ tới vào bữa tối.”
Tô Khởi Vượng vuốt cằm:“Xin cho ta gọi ngươi một tiếng ân công, sau này nếu có thể thành chuyện tốt, ắt sẽ mời ngươi uống một ly rượu mừng.”
Trì Nguyệt Hằng cười khẽ:“Đó là đương nhiên, ngươi không mời ta ta cũng phải tới cửa đòi, sắc trời không còn sớm , ngươi nên nhanh chóng trở về chuẩn bị xe ngựa đi, cần phải đốc xúc lệnh thiên kim xuất môn, chớ để lãng phí thời cơ khó được này.”
“Được.” Tô Khởi Vượng khom người thở dài, sau đó xoay người rời đi.
Thấy đối phương đi xa, Thập Nguyệt nhìn người nào đó tươi cười đầy mặt, cuối cùng không nhịn được mở miệng nói:“Ngài tốn nhiều thời gian như vậy đi tới bước này, rốt cuộc vì cái gì?”
“Chơi vui a.” Hắn nhanh chóng nói tiếp:“Trong cung quá buồn tẻ, duy có bên ngoài mới có thể tìm chút việc vui, ngươi chưa từng thấy Tô Cẩm Dạ kia, mặt ngoài xem ra là một cô gái thanh tú dịu dàng đàng hoàng, nhưng vẫn làm cho ta nhìn với cặp mắt khác xưa, gặp đại nạn vẫn bình tĩnh, nói vậy lúc có thể báo thù rửa hận cũng sẽ không ra tay lưu tình .”
Thập Nguyệt giật mình:“Có phải ngày ấy ngài tốn công lục tìm khách là vì nàng? Vậy cô gái trong bức họa chính là Tô Cẩm Dạ trong miệng ngài?” Chính mình từng thấy cuộn tranh kia một lần, người bên trong có dung mạo bình thường, làm cho hắn giờ phút này mặc dù nhớ lại cũng không có quá nhiều hứng thú.
Trì Nguyệt Hằng gật gật đầu:“Đúng vậy.”
Thập Nguyệt có chút đăm chiêu cúi đầu, nhỏ giọng nói:“Nhưng tiểu nhân vẫn cảm thấy không ổn, Tô gia tiểu thư cố gắng báo thù, nhưng nếu Nghiêm tướng thực sự nóng giận, chỉ sợ mạng nhỏ khó bảo toàn.”
“Việc này ngươi sẽ không hiểu, ta từng tìm người điều tra Tô Cẩm Dạ, nha đầu kia hiển nhiên biết võ, mà tên Nghiêm Tử Trạm kia bình thường đi dược trì cũng chỉ mang một mình Tích Kì, đến lúc đó Tích Kì canh giữ bên ngoài, bên trong thế nào hắn cũng sẽ không biết.” Trong mắt Trì Nguyệt Hằng tràn đầy hứng thú.
“Vậy lỡ may hai người không gặp thì làm sao bây giờ, nam nữ vốn là phân ra hai dược trì.” Thập Nguyệt lải nhải phân tích nói:“ Tiểu nhân nghĩ vẫn có sơ hở.”
“Ngươi không thể ngậm miệng lại hay sao.” Trì Nguyệt Hằng đỡ trán, khẩu khí tức giận:“Chỉ cách hai tấm bình phong mà thôi, ngươi không cần tranh luận nữa, tâm tình muốn nhìn trò hay của bổn vương đều bị ngươi phá hủy!”
Thập Nguyệt bĩu môi, mắt to đầy ủy khuất.
Trì Nguyệt Hằng cũng không để ý đến hắn, đi tới nội thất gọi:“Người đâu, tìm một cao thủ đêm nay qua bên kia mai phục, bảo vệ Tô gia tiểu thư an toàn, đồng thời sau khi tình huống xảy ra nhanh chóng hồi phủ bẩm báo.”