“Ta không cút.” Khoái ý không ngừng nảy sinh, mặc dù Cẩm Dạ ở phía sau hắn không thấy rõ biểu tình của đối phương, nhưng vừa nghĩ đến dung nhan trời sập cũng gặp biến không sợ hãi ngày đó giờ phút này vài phần dữ tợn, liền không khỏi ti bỉ đùa giỡn chút kỹ xảo, ngón tay thon dài đặt lên nút thòng lọng bên hông hắn, chậm rãi rút ra bên ngoài.
Nghiêm Tử Trạm lớn tiếng quát:“Ngươi làm cái gì!”
Cẩm Dạ gần như sắp cười ra tiếng, thật sự là quá thú vị, nàng khẩn cấp muốn nhìn trộm một chút biểu tình tức giận của hắn. Bàn tay trắng nõn quấn quít lấy đai lưng, nàng từng vòng một bịt kín ánh mắt hắn, nghiêng đầu nói:“Đại nhân không cần căng thẳng, tiểu nữ chẳng qua không muốn cho ngài nhìn thấy diện mạo, đề phòng ngài ngày sau trả thù, chẳng phải sao?”
Nghiêm Tử Trạm trầm mặc, một lát lại hồi phục trạng thái bình tĩnh, trầm giọng nói:“Ngươi không phải đồng bọn của bọn hắn.”
Cẩm Dạ cười cười, mở ra năm ngón tay lung lay trước mắt hắn, xác định không nhìn thấy sau mới đứng trước mặt hắn,“Ta vốn không phải bọn đạo chích cướp tài cướp sắc trên giang hồ, ta chỉ là một cô gái, chỉ muốn báo chút thù nhỏ lông gà vỏ tỏi thôi.”
Nghiêm Tử Trạm cười lạnh:“Không cần giả ngây giả dại, ngươi biết ta chỉ ai.”
Lần này Cẩm Dạ thật sự sửng sốt, đang muốn mở miệng cách đó không xa bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân vững vàng rất nhỏ, thân là người luyện võ, nàng tự nhiên nghe được có người võ nghệ trác tuyệt, nghiêng tai lắng nghe sau một lúc lâu, lại phát giác nhanh chóng nhiều ra bước chân của ba bốn người.
Tiếng nói chuyện với nhau trong đêm tối mặc dù cố ý đè thấp, nghe ra cũng phá lệ rõ ràng.
“Ngươi xác định cẩu quan kia ở chỗ này?”
“Nghe đám người kia hình dung, tám phần chính là Nghiêm Tử Trạm, không sai được.”
“Hừ, thủ hạ chó săn của hắn giết Bảo Hạnh, chúng ta nhất định phải nợ máu trả bằng máu, sưu!”
Cước bộ tản ra bốn phía.
Cẩm Dạ lẳng lặng nghe xong nửa khắc, liền hiểu được ý tứ câu nói vừa rồi của Nghiêm Tử Trạm, tám phần hắn nghĩ mình cũng là đồng bọn của đám người xuất hiện giờ phút này, lại nghĩ đến cái tên được nhắc đến trong miệng đối phương, Bảo Hạnh Bảo Hạnh…… chẳng phải là cô gái ám sát hắn trong yến hội sao?
Nàng càng nghĩ lại càng cảm thấy cổ quái, xem ra Tích Kì đã sớm giết Bảo Hạnh cùng người đàn ông đánh đàn, như vậy…… vì sao vừa rồi Tích Kì không đến cứu Nghiêm Tử Trạm khi bị bọn cướp quấn thân?
Chẳng lẽ –
Bước chân tiến đến dũng mãnh như thủy triều, tiện đà tiếng nói to rõ uy nghiêm vang vọng cuối hẻm:“Nghiêm tướng phân phó, dư đảng của thích khách lủi tới nơi này, nếu phát hiện khả nghi thì mang về hình bộ, kẻ chống cự giết không cần hỏi!”
Nghe được động tĩnh, ý cười môi Nghiêm Tử Trạm càng thêm rõ ràng, đó là tự tin khi bày mưu nghĩ kế, thỉnh thoảng lẫn vào chút chế ngạo đối với người khác.
Cẩm Dạ trừng to mắt, quả nhiên là cái bẫy, hắn cư nhiên lấy thân làm mồi! Người đàn ông này thật sự quỷ kế đa đoan đáng sợ…… Trước mắt đứng ra đã không kịp, cho dù nàng có phải đồng bọn của Bảo Hạnh hay không, đều bị coi thành dư đảng được hầu hạ bằng đại hình. Dùng sức che miệng tên đàn ông trước người, nàng chỉ hận lúc trước học nghệ không tinh, học được điểm huyệt lại chưa học điểm á huyệt như thế nào.
Hoảng hốt nhìn sang phía sau, phía sau là tường cao của một hộ gia đình, không tính là quá cao, nàng tin tưởng có thể nhảy lên, nhưng…… nếu thêm sức nặng của hắn nữa thì thật sự có chút quá sức. Dưới tình thế cấp bách nàng rốt cuộc bất chấp tất cả, cắn răng rút đai lưng ra, cuốn lấy thân cây trong sân, mũi chân nhấn một chút, mang theo hắn nhảy qua tường tiến vào.thế cấp bách nàng rốt cuộc bất chấp tất cả, cắn răng rút đai lưng ra, cuốn lấy thân cây trong sân, mũi chân nhấn một chút, mang theo hắn nhảy qua tường tiến vào.