Nghiêm Tử Trạm suy nghĩ, rốt cuộc mình gặp qua nữ tử trước mắt này lúc nào.
Tư sắc bình thường, ngũ quan thiện cảm, duy nhất coi như ưu điểm là khí chất vượt qua tiểu thư khuê các tầm thường rất nhiều, tao nhã lạnh nhạt, tự phụ trang trọng. Có điều dù vậy, hắn như trước không tiếp thu mình sẽ nhàn rỗi đem ánh mắt liếc trên người nàng, giờ phút này bỗng nhiên có hưng trí chẳng qua là vì cảm giác quen thuộc khó hiểu kia.
Hắn từng thấy có người ở trước mặt mình kinh sợ, cũng từng thấy có người run sợ trong lòng, lại chưa từng thấy có người ẩn nhẫn kinh hoảng như vậy, thậm chí sau một lúc lâu qua đi còn toát ra hơi hơi kinh ngạc cùng mừng thầm, cho dù biểu tình nhỏ bất thường này giây lát lướt qua, hắn cũng chưa từng xem nhẹ.
Ngoắc gọi ẩn vệ:“Tích Kì, ngươi thấy nàng như thế nào?”
Người đàn ông chỗ âm u gắt gao nhìn chằm chằm cô gái nổi bật khiêu vũ trong yến hội, thấp giọng nói:“Thuộc hạ cho rằng cô ta cũng sắp ra tay, còn mong đại nhân nên cẩn thận.”
Nghiêm Tử Trạm khẽ nhăn mi tâm:“Ta không hỏi cô ta, ta hỏi nàng.” Ánh mắt có chút giống như vô tâm lại lần nữa bay tới cô gái bàn đối diện, thấy nàng khôi phục bộ dáng bình tĩnh không gợn sóng, thậm chí còn thái độ khác thường mỉm cười phẩm rượu, làm sao còn tìm thấy nửa phần vô thố.
Tích Kì theo ánh mắt đối phương vọng qua, đầu tiên là sợ sệt một lát, tiện đà lại trở nên tự nhiên, hắn nhớ tới thần thái nàng đau khổ cầu xin ở hậu viện, nhưng thần thái đáng thương hèn mọn như vậy khó có thể liên hệ cùng khuôn mặt thản nhiên cười yếu ớt trước mắt.
Khuôn mặt giống nhau như đúc, ý vị hoàn toàn bất đồng.
Hắn đột nhiên ý thức được hình như mình bị đùa giỡn –
“Ta cùng cha ta ở góc đường mở quán đậu phụ, ta thề…… ta thề sẽ không nói ra ngoài, van cầu ngươi không cần.”
Góc đường mở quán sao có thể chạy đến nơi đây, nhất thời mềm lòng để thiếu nữ bỏ chạy nhanh chóng biến thành tiểu thư nhà quan cao cao tại thượng.
“Tích Kì?”
Hắn nắm chặt nắm tay, cố gắng ẩn nhẫn lửa giận nói:“Thuộc hạ không rõ đại nhân yêu cầu ý gì?”
Nghiêm Tử Trạm híp mắt, ngón tay dài chậm rãi thưởng thức ly rượu, thản nhiên nói:“Ngươi đối nữ nhân này có thể có ấn tượng?”
Tích Kì trù trừ, hắn đi theo thiếu niên Tể tướng này bên người hơn mười năm, sớm hiểu được đối phương có rất nhiều cổ quái cùng khuyết điểm không muốn người biết, tỷ như không uống rượu, tỷ như ham mê đồ ngọt, lại tỷ như…… lúc chứng bệnh đau đầu nghiêm trọng là lúc không thể nhớ người gặp mặt lần đầu.
Hắn có thể toàn bộ báo cáo tất cả, khi nhìn đến cách đó không xa cô gái tha thiết gắp thức ăn cho người đàn ông trung niên, suy nghĩ một lát cuối cùng lựa chọn giấu diếm:“Thuộc hạ…chưa từng gặp nàng.”
Nghiêm Tử Trạm không nói, môi bạc dần dần dương lên độ cong mê hoặc.
Tích Kì sợ nhất thời sơ ý lộ ra dấu vết, vội vàng nói sang chuyện khác:“Đại nhân, cô gái dùng tên giả Bảo Hạnh kia ngài định xử trí như thế nào, chẳng lẽ ngài thật muốn để nàng ở phủ Thái Thú?”
“Vậy có cái gì không được, chúng ta nhìn xem, nàng muốn diễn trò hay như thế nào.” Nghiêm Tử Trạm liếc cô gái thân hình thướt tha một cái, nàng vừa mới dừng múa, đang mềm vòng eo, bàn tay trắng nõn cầm bình ngọc, bắt đầu thay từng quan viên ở đây châm rượu. Tráng hán kia nhắm mắt theo đuôi đi theo phía sau, hai tay ôm chặt đàn, thần thái câu nệ có chút cổ quái.
“Ta châm rượu cho tiểu thư.” Bảo Hạnh giờ phút này đã dỡ xuống khăn che mặt, khẽ cúi gương mặt tuyệt mỹ, giọng điệu mềm nhẹ gần như có thể vắt ra nước.
“Làm phiền.” Cẩm Dạ mỉm cười, nàng không phải đàn ông, đối mặt sắc đẹp như thế tự nhiên cũng sẽ không rối loạn tâm thần, vừa nhìn rượu ngon đầy chén, vừa tránh đi ánh mắt hỗn loạn thỉnh thoảng đưa đến.
“Bảo Hạnh trước uống một ly.” Cô gái bưng rượu lên, uống xuống.
Rượu ngon rơi vào yết hầu, động tác mị hoặc, ngược lại hơn vài phần vội vàng xao động như có lệ.
Cẩm Dạ kinh ngạc, mặc dù đồng dạng là nữ tử, cô nương Bảo Hạnh kia cũng không cần nóng lòng thoát thân như vậy đi, huống chi mình cũng là khách nhân buổi tiệc rượu này không phải sao?
Nghi hoặc, nàng liền không tự giác bắt đầu đánh giá đối phương, vừa nhìn lên lại thấy kỳ quái.
Thấy cổ tay Bảo Hạnh ẩn ẩn run run, một đôi mắt đẹp bay tới trên người Nghiêm Tử Trạm, Cẩm Dạ vốn tưởng rằng đó là tầm thường ái mộ chờ mong, nhưng khi tĩnh tâm nhìn, lại thấy không thích hợp.
Nào có người sẽ vì ái mộ mà vặn vẹo khuôn mặt, nhất là tráng hán phía sau theo sát nàng, nghiêm mặt, vốn ánh mắt chất phác vô thần giống như bị rót vào hận ý cùng khát vọng, hai loại cảm xúc cùng một chỗ, càng cảm thấy đáng sợ.
Cẩm Dạ là người trí tuệ ra sao, kể từ đó liền nhìn ra vấn đề, đợi đến khi toàn thân Bảo Hạnh hết sức căng thẳng nàng bất động thanh sắc tiến đến bên tai phụ thân nhỏ giọng mở miệng:“Cha, con có việc nói cho người.”
Tô Khởi Vượng xoay lại, thân thiết nói:“Chuyện gì?”
Cẩm Dạ nhấp mím môi:“ Lát nữa con bảo người đi thì người đi, trăm ngàn không cần lề mề.”
Tô Khởi Vượng khó hiểu:“Đi đâu? Mới vừa rồi thất lễ như vậy, Lưu Thái Thú đã rất không vui, chúng ta không cần chọc ông ta một lần nữa đi.”
Cẩm Dạ dùng sức túm tay phụ thân, nghiêm túc nói:“Con nói thật, cha cần phải chuẩn bị tốt.”
Tô Khởi Vượng sửng sốt, sau một lúc lâu gật đầu:“Được rồi, theo ý con.”
Rốt cục, cô gái đi về phía Tử Trạm,“Nghiêm tướng, thiếp rót cho ngài một ly.”
Thái độ Nghiêm Tử Trạm vẫn thanh thản như cũ, mi nhếch lên, ngoài cười nhưng trong không cười nói:“Nhưng đừng run tay làm rượu văng đến.”
Cô gái miễn cưỡng cười:“Nghiêm tướng ngài thích nói đùa.” Nói xong cúi gập thắt lưng, tóc đen từ sau vai lướt qua che lại khuôn mặt, thấy không rõ thần sắc cho lắm.
Nàng cố ý thả chậm động tác, chờ đợi thời cơ.
“Cẩu quan! Đến nộp mạng –” Tráng hán không kiềm chế được, từ khe hở trong đàn cổ rút ra đoản đao, mũi chân điểm một chút nhanh chóng tới gần.
Nghiêm Tử Trạm cũng không trốn, biểu tình như dự kiến bên trong, vẻ mặt tự nhiên hoàn toàn không giống bị vây trong lúc nguy cấp, ngồi chỗ cũ cười lạnh nhìn đao sắc đánh úp lại.
Trong đại sảnh rối loạn, Lưu Húc Nghĩa gấp đến độ giơ chân, thô cổ họng rống to, luống cuống tay chân chỉ huy gia đinh người hầu lao lên. Mà tân khách còn lại, nhất trí xanh mặt, bàng hoàng đứng ở chỗ ngồi, lá gan nhỏ hơn một chút không chịu được, bước cao bước thấp chạy ra ngoài cửa.
“Đánh lén mệnh quan triều đình, thật to gan.” Tích Kì rút trường kiếm ra, kịp thời ngăn trở thế công, đồng thời không quên điểm huyệt chế trụ Bảo Hạnh.
Nghiêm Tử Trạm lúc này mới đứng dậy, không chút hoang mang đi quá cô gái, giọng mỉa mai nói:“Đồng lõa của ngươi thật không giống ngươi nín nhịn như vậy.” Nói xong lại đi tới trước người Lưu Húc Nghĩa, cười khẽ:“Lưu Thái Thú cảm thấy như thế nào, đại lễ này có vừa lòng hay không?”
Lưu Húc Nghĩa cười so với khóc còn khó coi hơn, nơm nớp lo sợ nói:“Vừa lòng, vừa lòng.”
Nghiêm Tử Trạm trợn mi: “Chuyện ngươi vụng trộm bán quan cần phải cẩn thận một chút, chớ biến thành mọi người đều biết.” Nói xong cũng không chờ đối phương đáp lại, một mình đi ra cửa lớn.
Bên ngoài ánh trăng rải đầy trời, gió đêm thổi trúng mành kiệu khẽ nhúc nhích, cuối ngõ nhỏ cách phủ Thái Thú không xa, Cẩm Dạ trù trừ trước cửa kiệu, tâm tình phức tạp nói không nên lời.
Xa phu thấp giọng thúc giục:“Tiểu thư, bên ngoài gió lớn, mau lên kiệu đi. Lão gia đã đi trước rồi .”
Cẩm Dạ vuốt cằm, quay đầu liếc phủ Thái Thú một cái, đang muốn nâng bước lên, khóe mắt lại miết đến một bóng người màu đen.
Ánh trăng nhẹ nhàng hạ xuống trên người hắn, thiếu lệ khí cùng tàn nhẫn, sườn mặt kia trở nên xuất trần.
Cẩm Dạ quay đầu nhìn nửa khắc, đột nhiên buông làn váy, nhẹ giọng nói với kiệu phu:“Ta bỗng nhiên nhớ ra còn có chút việc, muộn chút lại trở về, ngươi thông báo cho cha ta một tiếng, để ông ấy chớ lo lắng.”
Tấm ván gỗ mỏng ghép lại cùng một chỗ, tạo thành mặt tiền cửa hàng đơn sơ, dưới cầu thang tùy ý đặt vài chiếc ghế trúc cùng bàn nhỏ, giờ phút này ngổn ngang, hơi có chút hỗn độn. Cửa gỗ khép kín, trong khe hở lộ ra bóng tối mỏng manh hôn ám nhá nhem, nhìn ra được chủ nhân bên trong vẫn chưa đi ngủ.
Khi tới nửa đêm, bốn phía một mảnh tĩnh lặng, ngẫu nhiên nghe được tiếng cú kêu, cũng bị cành lá rậm rạp dấu đi hơn phân nửa, vì trong bầu không khí như thế, trước mắt đột nhiên vang lên tiếng đập cửa mới có thể dị thường vang dội đột ngột, tự nhiên phá hủy chút yên tĩnh này.
Thật lâu sau, không thấy động tĩnh, có điều nguyên bản chút ánh sáng le lói bỗng dưng tắt ngấm.
“Ta biết có người ở.” Giọng nam thanh nhuận ẩn ẩn nghe ra cảm giác áp bách.
Theo đó xuất hiện đầu tiên là tiếng đàn ông mắng một chút, tiện đà một người phụ nữ dáng người mượt mà xuất hiện phía sau tấm ván cửa mỏng manh, nhô đầu ra cẩn thận xem xét, đợi sau khi thấy rõ người tới mới bất đắc dĩ thở dài:“Sao lại là ngươi, rốt cuộc ngươi còn muốn đến bao nhiêu lần……”
Nghiêm Tử Trạm phiết môi, lưu loát đưa qua một xấp ngân phiếu:“Lần này, năm trăm lượng.”
Người phụ nữ lắc đầu, cự tuyệt nói:“Vị công tử này, phu quân nhà ta trước đó vài ngày cũng đã cho ngươi câu trả lời thuyết phục, đây là bí phương tổ truyền, sẽ không giao cho người khác, đừng nói là năm trăm lượng bạc trắng, dù là năm vạn lượng, cũng không bán.”
“Cái gì?” Người phụ nữ kinh ngạc, còn tưởng rằng lỗ tai mình có vấn đề.
Ánh mắt Nghiêm Tử Trạm hơi lạnh:“Năm trăm lượng hoàng kim, trong tay ta chỉ là một phần tiền đặt cọc, đợi cho bí phương đưa đến quý phủ, ta sẽ thanh toán tiền còn thiếu.”
Mắt người phụ nữ choáng váng, trời ạ, năm trăm lượng hoàng kim, đó là hy vọng xa vời như thế nào, ngẫm lại liền cảm thấy không thể tin được. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới bí phương nhà chồng sẽ giá trị nhiều tiền như vậy, từ khi nàng gả vào, tính tình trượng phu trở nên táo bạo, mà vị trí cửa hàng lại cực kì hẻo lánh, việc làm ăn căn bản không coi là tốt, cuộc sống cũng chỉ vừa đủ mà thôi.
Nhưng mà –
Nếu nhận hoàng kim…… nếu nhận lấy……
Lòng tham nổi lên, cho dù thiên quân vạn mã cũng không ngăn được, người phụ nữ run run đưa tay ra, đang muốn nhận, sau lưng lại bị người khác vỗ thật mạnh một cái, nàng run lên, lập tức phản xạ định rút tay về.
Người đàn ông xanh mặt, thô thiển nói:“Ngươi làm cái gì!”
Người phụ nữ hoảng sợ, thần thái kích động, nhanh chóng giải thích:“Tướng công, vị công tử này, hắn, hắn nói bỏ ra năm trăm lượng hoàng kim mua bí phương kia.”
Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, lập tức chỉ vào mũi Nghiêm Tử Trạm nói:“Hôm nay lão tử nói cho tiểu tử thối nhà ngươi, đừng tưởng rằng có mấy đồng tiền dơ bẩn thì giỏi lắm, lão tử không bán, tức là không bán! Cho dù hoàng đế đến cầu lão tử cũng không thương lượng!”
“Thật không? Không có cách nào thương lượng?” Nghiêm Tử Trạm không giận ngược lại cười.
“Phải, đúng vậy, nói lại lần nữa, không có cửa đâu!” Người đàn ông nhìn chằm chằm khuôn mặt mỹ mạo không tỳ vết kia sau một lúc lâu, bỗng nhiên chột dạ dời ánh mắt, thực mụ nội nó tà môn, một người