đàn ông lớn lên đẹp mặt làm gì, để hắn không hiểu sao lòng dạ chạy chồm, thiếu chút nữa phải mềm lòng đáp ứng đối phương.
Nghiêm Tử Trạm cũng không nói, cứ như vậy đứng trên thềm đá, mắt đẹp dần dần trồi lên hàn ý.
Người phụ nữ bên cạnh cảm thấy không thích hợp, công tử mỹ mạo khí độ bất phàm này nhìn là biết lai lịch không nhỏ, bọn họ cự tuyệt ba bốn lần, người bình thường đều nên biết khó mà lui, nhưng hắn vẫn như cũ luôn luôn lại đây, ra giá lần trước cao hơn lần sau, có lẽ không đạt được mục đích thề không bỏ qua.
Nếu thực sự chọc giận đối phương, có thể không tốt, bọn họ là dân đen bé nhỏ không có quyền lại không có thế, lấy cái gì đấu với người ta.
Vì thế âm thầm cấu mu bàn tay trượng phu, ý bảo đối phương nói chút gì đó làm hòa.
Nhưng người đàn ông lại không cảm kích, tính bướng bỉnh nhanh chóng nổi lên, miệng vẫn ồn ào không ngừng, đại ý là chết cũng không bán, đối phương đừng si tâm vọng tưởng linh tinh.
Lời nói lải nhải vô lễ chui vào trong tai, Nghiêm Tử Trạm nhếch môi, vết nhăn trên mi tâm có dấu hiệu trở nên sâu sắc, trầm mặc một lát lạnh lùng để lại một câu:“Mỏi mắt mong chờ.” Xoay người liền rời đi, cẩm bào màu đen nhanh chóng cùng màn đêm hòa thành một thể.
“Phi!” Người đàn ông vuốt vuốt tóc, phiền chán nhổ một bãi nước bọt, bàn tay to túm lấy cánh cửa, định khép lại một lần nữa. Lúc này bỗng nhiên có một bàn tay ngọc ánh vào tầm mắt, đầu ngón tay nhẹ cong, lễ phép định gõ trên cánh cửa mấy tiếng.
Người đàn ông theo tiếng quay đầu, lại thấy có một cô gái thân hình mảnh khảnh đứng yên dưới mái hiên, tươi cười dịu dàng, khí độ tao nhã.
Hắn bất tri bất giác liền mềm giọng:“Cô nương, ngượng ngùng, hôm nay chúng ta đã đóng cửa, ngày mai mời tới sớm.”
Cô gái mỉm cười:“Không phải ta đến mua đồ, thật không dám giấu diếm, mới vừa rồi khi tiểu nữ đi ngang qua nghe đến nơi này truyền ra tranh chấp, nhất thời tò mò lại đây hỏi một chút bí phương kia rốt cuộc dùng để làm gì, nếu có chỗ nào đường đột mong hai vị không lấy làm phiền lòng.”
Chiếc đĩa nhỏ trước mặt có mấy khối điểm tâm, gạo nếp cuốn bọc đậu đỏ bên trong, tản ra khí nóng. Mùi vị đặc hữu nhanh chóng tỏa ra, trong không khí tràn ngập vị ngọt.
“Đây là…… cao đậu đỏ?” Thanh âm Cẩm Dạ không tự giác cất cao.
“Sao có thể là cao đậu đỏ?” Người đàn ông có chút hờn giận, ra vẻ thần bí vươn tay chỉa chỉa trên bàn:“Đây chính là cao như ý Bát Bảo độc truyền của nhà ta, tư vị tuyệt vời, bảo đảm cô ăn một khối liền không quên được.”
Cẩm Dạ cười khổ:“Cho nên mới vừa rồi bí phương kia chính là dùng để làm món điểm tâm này?”
Người phụ nữ bên cạnh đóng lồng hấp, cười ha ha nói:“Đúng vậy, cô nương, bằng không cô cho là cái gì?”
Cẩm Dạ cứng miệng, nàng từng lường trước qua mấy chục loại khả năng bí phương này là thứ gì, có thể là độc dược, có thể là phương thuốc chữa bách bệnh, nhưng mà…… cho dù như thế nào, cũng không nên là phương pháp làm điểm tâm chứ.
Nhớ lại dáng vẻ Nghiêm đại nhân kia ném ngàn vàng cầu bí phương, nàng càng thêm cảm thấy không thể tin được, chính mình hơn nửa đêm theo dõi hắn, quẹo qua xuyên qua bao nhiêu ngõ nhỏ, gần như đi vào nơi hẻo lánh nhất kinh thành, thiên tân vạn khổ lại đổi lấy một tình huống không thể tưởng tượng được như vậy?
Không có bí mật động trời nào có thể làm nhược điểm, nay đầu sỏ gây nên cũng đi không thấy bóng người, hy vọng của nàng tại một khắc này ầm ầm sụp đổ. Sớm biết như thế, nàng sẽ không nên cẩn thận đa nghi lần lữa kéo dài, trước đó có thể vụng trộm tìm kiếm cơ hội đánh hắn, tiện đà tra tấn thật đã một phen, nếu thời gian hạn hẹp không thể đánh tơi bời, ít nhất có thể làm cho hắn chịu chút da thịt khổ chẳng phải sao……
Nhưng hôm nay lại là dùng giỏ trúc múc nước, công dã tràng, không được tích sự gì.
“Cô nương, cô không sao chứ?” Nhìn thấy nàng khó nén biểu tình mất mát, người đàn ông vốn muốn lên lầu đi ngủ lại quay lại, hắn nghĩ không rõ, vì sao cô gái thoạt nhìn nhỏ bé mềm mại nhu nhược trước mắt sau khi tiếp xúc với cao như ý Bát Bảo nhà bọn họ lại uể oải như thế, chẳng lẽ nhìn một cái đã biết tư vị không ngon?!
Người phụ nữ nhận thấy thần sắc trượng phu, liền cẩn thận lấy đĩa nhét vào trong tay Cẩm Dạ, nhẹ giọng nói:“Khó được đã muộn thế này còn có thể gặp được cô nương, nghĩ đến cũng coi như một loại duyên phận, không ngại nếm thử xem.”
Điểm tâm mềm mại mùi vị ngon vô cùng, còn mang theo mùi đậu đỏ nồng đậm. Thẳng thắn mà nói, mấy năm nay nàng cũng nếm qua không ít đồ ăn ngon đầu bếp nổi danh chế biến, miệng điêu hơn trước, mặc dù là điểm tâm, cũng có thể đơn giản bình phẩm vài lời tay nghề của sư phụ.
Mà cao như ý Bát Bảo này, cũng quả thật là thượng phẩm, nếu thực sự có chỗ không được hoàn mỹ, đó là thật sự…… quá mức ngọt. Một khối vào bụng, Cẩm Dạ nhịn không được nghĩ muốn uống chút nước,“Thật sự là ngượng ngùng, có thể xin ly trà chỗ ngài hay không?”
“Cô nương không cần khách khí, chờ một lát.” Người phụ nữ tránh ra căn phòng phía sau rót trà.
Người đàn ông trừng mắt, nóng vội nói:“Hương vị như thế nào?”
Cẩm Dạ dùng khăn lau miệng, thật sự nói:“Ăn ngon lắm, so với tửu lâu nổi danh kinh thành cũng không kém cỏi chút nào.”
Người đàn ông hưng phấn vỗ tay:“Ta đã nói rồi, mọi người ở đây không có mắt nhìn, không đến chỗ ta, ngược lại chạy tới mấy chỗ đắt tiền muốn chết.”
“Việc làm ăn không tốt còn không phải bởi vì tính tình ông.” Người phụ nữ bưng nước trà, tức giận trừng mắt nhìn trượng phu một cái,“Kính nhờ ông thu liễm một chút, luôn vì vài việc nhỏ cãi nhau với khách nhân, chính vì cậy, cả nhà ta sắp ăn không khí.”
“Hừ.” Người đàn ông không cho là đúng nhún vai, hèn mọn nói:“Lời đàn bà.”
Cẩm Dạ cười nghe hai vợ chồng này đấu võ mồm, chỉ cảm thấy ấm áp, nhớ tới từ sau khi mẹ nàng ra đi đã lâu không có cơ hội hưởng thụ loại không khí này, không khỏi có chút thương cảm. Cho đến khi liên tiếp uống xong hai chén nước, nàng mới đột nhiên ý thức được chậm trễ quá nhiều thời gian, nhanh chóng đứng dậy cáo biệt:“Thật có lỗi, mới vừa rồi quấy rầy hai vị đi ngủ . Trong nhà còn có cha già chờ, vậy ta cáo từ trước.”
“Ta tiễn cô nương đến đầu ngõ đi.” Người đàn ông do dự một lát, lại nói:“Không gạt cô, nơi xó xỉnh này vừa vào đêm sẽ rất loạn, nhất là mấy ngày nay, có một đám tặc, chuyên cướp người qua đường.”
“Thật sự?” Cẩm Dạ vui sướng, nàng đã lâu không động võ .
Người đàn ông nhân nhìn chằm chằm cặp mắt sáng trong suốt trước mặt, cổ quái nói:“Cô nương không sợ sao?”
Cẩm Dạ lắc đầu:“Ta thuê kiệu phu ngay cách đó không xa, đừng lo.” Nàng nói dối, cố ý không cho đối phương tiễn.
“Được rồi, cần phải cẩn thận một chút.”
Ra cửa, Cẩm Dạ liền cảm thấy từng trận gió mát, đêm mùa hạ nhiệt độ không khí đột nhiên hạ thấp, gió lại lớn, hôm nay nàng mặc quần áo mỏng manh, hoàn toàn không chắn được hàn ý.
Hai tay ôm cánh tay, nàng chậm rãi tiêu sái đi trong ngõ nhỏ, chờ đợi có thể gặp được thứ gì đó.
Đi ra mấy chục bước sau, thật đúng là thấy được cửa ngõ xúm lại một đám người, người người tay cầm đoản kiếm, thỉnh thoảng có tiếng kêu rầm rĩ truyền ra.
Cẩm Dạ vui vẻ trong lòng, đợi đến gần chút, liền có thể thấy rõ diện mạo những người đó, nàng tùy ý liếc mắt một cái, lại phát hiện khuôn mặt ngoài ý liệu, nháy mắt tựa như bị thi triển thuật định thân, nửa bước không thể nhúc nhích.