nhắn mang theo chấp nhất, quật cường nói nhỏ: “Mặc kệ! Dù sao ngươi là của ta.”
Dọa!
Từ trên gường Yến Huyền Tiêu sợ tới mức nhảy dựng lên, cả người đều tẩm ướt mồ hồ, thống khổ thở dốc, dưới thân trướng đau làm hắn thật là khó chịu.
Nhảy xuống giường, hắn nhanh chóng vọt tới gian nhà tắm, cầm lấy dũng (thùng) múc nước lạnh, hướng tới đỉnh đầu mà đổ xuống
Nhắm mắt lại, muốn nước lạnh giúp hắn tiêu (giải) nhiệt, nhưng khi nhắm lại mắt, hắn lại nghĩ tới giấc mơ ban nãy
Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn phiếm chút ửng hồng, thủy mâu nhu thuận, cái miệng nhỏ nhắn bật ra tiếng yêu kiều, thân thể tuyết trắng kề sát hắn
Mà hắn, thì lại ở trên người nàng tiến lên, xỏ xuyên qua nơi mềm mại kia, bàn tay to nhu (Xoa) nhẹ tuyết trắng no đủ, khinh đạn nhũ tiêm phấn nộn.
Theo của hắn tiến lên, yêu kiều mang theo tiếng khẽ nấc, đùi tuyết trắng kẹp càng chặt, nhu thấp thanh âm gọi tên của hắn. “Tiêu…… Còn muốn…… Lại dùng lực một chút a……”
Hổ thắt lưng càng động nhanh, hưởng thụ khoái cảm bao vây, há mồm hôn lấy cái miệng hồng nhuận nhỏ nhắn, quấn quấn quít lấy lưỡi thơm tho
Mà theo hắn qua lại tiến lên, hoa dịch ẩm ướt ngượng ngùng sái ra, làm cho hắn ra vào càng thư sướng (Thoải mái), tiểu huyệt ẩm ướt nóng ấm gắt gao hấp trụ hắn, làm cho hắn…
“Đáng chết!” Yến Huyền Tiêu thấp giọng rủa một tiếng, lại hướng đến trên đầu đổ xuống một thùng nước lạnh.
Hắn đã mấy tuổi rồi, còn mộng xuân, nổi lên phản ứng, nóng cả người, giống như tiểu tử lần đầu nếm thử tình dục?
Huống hồ, đối phương lại là nữ nhân kia……
Mùi hương thoang thoảng của nàng phẩng phất còn lưu lại ở trong mũi, làm cho hắn như thế nào cũng quên không được, chỉ có thể tắm nước lạnh, nhưng cũng vô dụng.
Như thế nào trong nhiều giấc mộng có thể mơ thấy nàng, nhưng lại là mộng xuân? Đường đường một đại nam nhân, thế nhưng không khống chế được tình dục, thật sự là mất mặt!
“Đáng chết!” Càng nghĩ càng giận, dục vọng trướng đau dưới bụng không biến mất, đau tới hắn đau hắn khó chịu, chỉ cần nhất nhắm mắt lại, liền nghĩ đến kia nữ nhân.
Nữ nhân kia đối với hắn hạ loại độc tình gì? (Nguyên văn là cổ, còn có thể gọi là độc cổ: nhưng ta thấy kỳ quá, và cũng muốn mọi người hiểu rõ hơn, nên thay đổi một chút)
Từ tối qua nhìn thấy nàng, hắn liền nghĩ đến nàng, liên tục nằm mơ đều thấy nàng, hại hắn hàng đêm chẳng ngủ ngon.
Mà ngày mai, chính là ngày vui của hai nhà.
Trước bữa ăn tối, lão nhân gia nhà hắn cảnh cáo hắn, nhất định phải gả, nếu hắn dám trốn, liền đánh gãy chân hắn. ( =)) Bác trai thật ngoan độc, bất quá ta thích, hắc hắc)
Hừ! Hắn mới không chịu uy hiếp, lại càng không để họ đắc ý, thuận theo tâm của họ.
Nam tử hán đại trượng phu, hắn cũng không tính dùng cách ‘trốn’, dẫu sau ngày mai, hắn tuyệt đối không lên kiệu, chết cũng không lên!
Ngay từ đầu, hắn là nghĩ như vậy; Nhưng hiện tại, hắn có điểm do dự, nghĩ tới bộ dáng nhu nhược của nàng, khuôn mặt đỏ hồng khi ho, hốc mắt phiếm bọt nước, quật cường ra lệnh hắn đi đổ nước, kỳ quái là, hắn ngoan ngoãn nghe theo, rồi sau đó, dục hỏa trêu người liền dễ dàng khởi lên.
Hắn cũng không phải chưa từng chạm qua nữ nhân, dâm lãng khiêu khích hắn cỡ nào, hắn đều kiến thức (gặp) qua, nhưng cũng không xúc động như vậy, mà nàng, ngay cả khiêu khích cũng chưa từng khiêu khích hắn, thế mà hắn lại đối với nàng có phản ứng lớn.
Thật khủng bố! Cảm giác bị khống chế này rất khủng bố! Hơn nữa dục niệm cùng xông lên, làm cho hắn không thể suy nghĩ, quả thật muốn ăn nàng.
Gián tiếp, hắn lại thấy ở rể cũng không có gì to tác, chỉ cần có thể được đến nàng — mỹ lệ động lòng người
So sánh với hắn, như cái đại quê mùa, như thế nào cũng không xứng nàng, nhưng là, hắn lại có được nàng.
Nghĩ như vậy, chuyện ở rể cũng không quan hệ….
Không đúng! Hắn đang nghĩ cái gì?!
Trừng lớn mắt, Yến Huyền Tiêu bị ý nghĩ của chính mình dọa tỉnh.
Đáng chết! Hắn bị trúng tà sao? Nếu ở rể, khí khái nam tử của hắn liền đặt ở đâu? Như thế nào vừa thấy nữ nhân kia thì mọi ý chí kiên định đều gục ngã?
“Đáng chết! Ta là điên rồi sao?” Hắn sợ tới mức gầm nhẹ, mau chóng gục đầu xuống đại thủy hang (Người xưa thường xây cái bồn chứa nước, cái đó gọi là đại thủy hang, còn có thể gọi là lu, nhưng ta nghĩ lu nhỏ quá, nên…aiz, chơi lại vậy), muốn nước lạnh làm cho đầu óc tỉnh táo.
Hồi lâu, hắn mới nâng đầu lên, “Xôn xao” một tiếng, bọt nước cũng đi theo vẩy ra.
Lắc đầu, dùng tay lau mặt ướt đẫm, hắn quyết định đào tẩu.
Quản hắn mặt mũi hay không mặt mũi, hắn vẫn nên trốn thoát trước, hảo hảo hảo hảo làm cho chính mình bình tĩnh một chút, bằng không chỉ sợ ngày mai hắn thực tình nguyện lên kiệu hoa.
Tình cảnh kia…… Nghĩ đến liền khủng bố.
“Ta nhất định là bị kia họ ngu nữ nhân hạ độc tình!” Bằng không như thế nào vừa đụng tới nàng, hắn sẽ không còn là hắn?
Liền giống như năm năm trước, sau khi hắn đưa kẹo hồ lô cho nàng, suốt hơn một tháng, hắn luôn không tự chủ luôn nghĩ đến nàng.
Hơn một tháng kia, hắn vẫn không yên lòng, ngay cả luyện võ đều trở nên lười biếng, hại hắn bị lão nhân đánh cho thực thảm, cuối cùng đi áp mấy chuyến hàng, vì bận rộn trong những ngày đó, nên mớidần dần không thèm nghĩ đến nàng nàng.
Thật sự, rất khủng bố!
Yến Huyền Tiêu sợ run cả người, không thèm thay quần áo, nhân đêm canh bốn, thừa dịp mọi người đang ngủ, hắn vẫn là nên trốn đi!
Hắn phi thân lên tường, đang muốn nhảy xuống, sau lưng lại truyền đến một thanh âm hung tợn —
“Tử tiểu tử, Lão Tử chỉ biết ngươi muốn chạy trốn!”
Đáng chết, là xú lão đầu!
Yến Huyền Tiêu thấp rủa một tiếng, trở người lại, né đi một chưởng đánh úp tới của cha mình “ “Xú lão đầu, ngươi muốn giết ta sao?” Xuống tay như vậy có phải quá trọng?! (Trọng = nặng)
“Thằng nhóc, còn lão nương nhà ngươi nữa” Phía sau truyền đến tiếng rống của sư tử Hà Đông.
Không nghĩ tới ngay cả mẫu thân cũng góp một tay, Yến Huyền Tiêu cả kinh, nhưng không còn kịp rồi, huyệt đạo sau lưng đã bị điểm, hắn không thể động đậy được.
“Đáng chết! Nương, mau cởi bỏ huyệt đạo!” Hắn rống giận, trừng mắt hai lão nhân gia.
“Cởi bỏ huyệt đạo, cho ngươi chạy trốn sao?” Yến phu nhân hừ lạnh, nhìn con mình cả người ướt đẫm
“Bất quá, ngươi hơn nửa đêm không ngủ được, từ trong phòng lao tới hướng thủy hang, là sao?”
Nàng cùng phu quân mình giám thị cả đêm ở trước phòng con mình, chỉ sợ hắn chạy trốn, không nghĩ tới nhìn hắn lao ra cửa, tưởng hắn sẽ trốn, nào ngờ, là nhắm tới hướng nhà tắm mà đi, sau đó liều mình tắm nước lạnh, một bên thì thào tự nói? Gặp quỷ sao?
Mặt tục tằng ửng đỏ, một nửa là lửa giận, một nửa là quẫn khốn 0, hắn xấu hổ phiền não rống to: “Quản nhiều như vậy làm sao? Mau thả ta ra!”
“Tử tiểu tử, ngươi dám đối với ngươi nương rống!” Yến lão gia tức giận gõ con đầu. “Dù sao, ngươi ngoan ngoãn đứng tại đây, ngày mai ngoan ngoãn lên kiệu hoa!” (o(∩_∩)o)
“Nghĩ cũng đừng nghĩ, các ngươi hai cái xú lão…… Ngô!” Á huyệt bị điểm.
“Ân, như vậy sẽ tốt hơn.” Yến lão gia ngoáy ngoáy lỗ tai. “Đi! Phu nhân, canh giữ một đêm, cũng mệt rồi, chúng ta đi ngủ một chút, ngày mai mới có tinh thần làm việc vui.”
Nói xong, ôm nương tử lưu loát rời đi.
Để lại Yến Huyền Tiêu tức giận trừng mắt bọn họ, ở trong lòng căm giận mắng.
Trời vừa sáng, pháo đỏ thi nhau nổ, người trong thành liền vây quanh xem, đối với việc ở rể sớm thấy.
Bát quái thư tứ (tấm giấy; như tờ tạp chí lá cải) ba ngày không ngừng phát đi, sớm đem chuyện xung hỉ truyền cho cả toàn thành biết.
“Oa, Yến Huyền Tiêu kia cũng thật có phúc khí, có thể thú đến Ngu gia cô nương, chậc chậc, tài sản của Ngu gia so bì với Hạ gia không hơn không kém” 0
“Đúng a! Tuy là ở rể, nhưng cũng không biết có bao nhiêu nam nhân cực kỳ hâm mộ”
“Hừ, cái loại này thô lỗ nam nhân, như thế nào xứng đôi Ngu tiểu thư?”
Người dân vây quanh nói nhỏ, mà chú rể không tự chủ bị ép buộc thay hỷ phục, khuôn mặt bình tĩnh, nhưng là người bị trói chặt, đưa lên kiệu hoa
“Oa, chú rể bị trói nha!”
“Sắc mặt hảo khó coi……”
“Hừ, người trong phúc không biết phúc, Ngu tiểu thư gả cho loại đại quê mùa này, thật sự là ủy khuất nàng!”
Bên tai truyền tới tiếng mải mai của mọi người, sắc mặt Yến Huyền Tiêu càng trầm, nhưng huyệt câm chưa giải, chỉ có thể ngửa mặt lên trời rít gào.