i tươi bảo: “Ninh Ninh, dạo phố với bạn xong rồi à? Đã muốn về chưa?” Trên vai Chu Hề còn khoác hai túi đồ với quần áo, là nhãn hiệu mà học sinh hay mặc, còn có một số đồ trang sức dùng trong dịp Tết, khá là nhiều đồ khiến cô cũng có vẻ mệt.
An Ninh thấy thế do dự có nên cầm đỡ hay không, cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng, cuối cùng chỉ “Ừm” một tiếng, may mà có Tường Vy bên cạnh đứng ra giải nguy, nói với người đang đứng trước mặt: “Dì à, chúng cháu còn phải đi vài chỗ nữa, chúng cháu đi trước nhé!”
“Bà ấy chính là mẹ kế của bà à?” Chưa đi được mấy bước, Tường Vy đã vội hỏi.
“Ừ!”
“Xem ra cũng chẳng đến nỗi nào.”
“Đúng thế không đến nỗi nào.”
Thực ra, tính cách của bà mẹ kế với mẹ cô đều có gì đó giống nhau, thậm chí có lúc còn thấy dịu dàng hơn, nhưng An Ninh quả thực không biết phải xử sự, giao lưu với bà ấy thế nào.
Phảng phất trong ký ức, cô còn nhớ lần đầu tiên gặp Chu Hề, bà là thư ký của ba, trong đầu cô vẫn còn nhớ chiếc váy dài màu tím, bước đi thanh thoát trong tà váy bay bay.
Nhưng cô thư ký xinh đẹp ấy đã từng nói với mẹ cô: “Người anh ấy yêu là tôi, sao chị không tác thành cho chúng tôi?”
Vì sao? Vì sao có người cảm thấy có thể dùng danh nghĩa của chữ “yêu” để chia lìa một gia đình? Sao có thể biến một người vợ tào khang luôn sánh bước trên đường đời với người đàn ông đó trở thành một tảng đá vướng chân, ngăn cản cái gọi là tình yêu cao cả đó? An Ninh không thể hiểu nổi, chỉ biết mẹ mình vì việc này mà sức khỏe ngày càng suy giảm, thậm chí xuất huyết dạ dày phải nhập viện, lúc ấy An Ninh chưa ý thức được việc đó nghiêm trọng thế nào, chỉ biết buồn rầu ở bên mẹ mình, không có ai khác, chỉ có cô.
Tỉnh dậy, mẹ nói với cô: “Mẹ làm giáo viên mười mấy năm, lúc gục xuống không phải vì “con tằm đến chết hãy còn vương tơ” mà lại vì “nhi nữ tình trường” tranh trước tranh sau, thật là xấu hổ!”
Mẹ đồng ý ly hôn. Cô được tòa phán để cô ở với ba. Cuộc hôn nhân chấm dứt, điều duy nhất khiến bà khóc là con gái không thuộc về mình.
Ngày hôm đó, ba cô nhờ người đưa cô về thành phố G, người đó rất giống Chu Hề, ngũ quan ưa nhìn, đôi mắt biết cười, tất cả toát lên vẻ phong thái đại gia tự nhiên thiên thành. Cô lúc ấy cũng không biết sao nữa, tự dưng thấy ghét cay ghét đắng cái kiểu đạo mạo trang nghiêm đó... Cô khóc, quậy phá, không muốn rời xa nơi này, không muốn rời xa mẹ.
Những chuyện trước đây hồi tưởng lại có vẻ vụn vặt chi ly, tuy nhiên đó chẳng qua chỉ là chút cảm xúc không thoải mái, không làm sao gạt đi được.
Tường Vy thấy An Ninh mãi chẳng nói năng gì, kéo kéo cánh tay cô: “Meo Meo, em rể kìa!”
An Ninh nhìn quanh một lượt, làm gì có Từ Mạc Đình, không khỏi cau mày nói: “Sao bà lại hù tôi?”
Tường Vy nắc nẻ: “Sao thấy Từ Mạc Đình lại hóa ra “hù” bà?”
An Ninh mặt hầm hầm giận dỗí, nhung bao nhiêu tâm tư tiêu cực cũng đã biến đi hết lúc nào mà cô không hay biết.
Tường Vy quàng eo Meo Meo: “Đi thôi, cùng tôi đến một nơi.”
“Còn gặp ai à?” An Ninh đau hết cả đầu: “Rốt cuộc bà hẹn mấy người?”
Tường Vy an ủi: “Yên tâm, người tiếp theo là con gái.”
Càng không yên tâm.
Tường Vy ra bãi gửi xe lấy xe, xe đạp của cô để giữa một đống ô tô, cảm thấy mọi người qua lại đều chú ý. Tường Vy vừa mở khóa xe vừa nói: “Meo Meo, bà có biết phòng bà có trộm không?”
An Ninh hồi hộp: “Bao giờ?”
“Hôm qua, Triều Dương bảo nửa đêm nửa hôm có người rờ rẫm vào phòng ăn trộm, kết quả là bị đánh cho nhập viện, haizz, bà nói thử xem tên trộm ấy cũng thật biết chọn chỗ quá đi, lão Thẩm có chứng chỉ vận động viên cấp hai cấp quốc gia chứ chẳng chơi!”
“... Ăn trộm cũng là một nghệ thuật”, vừa nói đến đó, An Ninh nhớ ra một chuyện: “Trường mình lên tiến sĩ, một giấy chứng nhận cấp quốc gia có thể thêm mười điểm phải không?”
“Bà nghe ai nói vậy? Làm gì có chuyện đó, lần trước Triều Dương đã đi hỏi giáo viên hướng dẫn, thêm điểm chỉ là chính sách cho đợt thi nghiên cứu sinh năm nay.”
An Ninh ngây người.
Tường Vy cau mày: “Chắc không phải có người muốn bán chứng nhận giả cho bà chứ?”
“Không phải vấn đề giả hay không giả...” mà là, sự lừa dối! Thất đức quá, thất đức quá. An Ninh nghiến chặt răng, Từ Mạc Đình... đúng là chẳng lương thiện gì.
Tường Vy vứt khóa vào trong giỏ xe, thấy mặt An Ninh nhăn nhó, hỏi: “Chắc không phải bà bị lừa rồi chứ?”
An Ninh nói với giọng đều đều: “Tôi muốn về thành phố X”.
Lúc ấy bên cạnh có chiếc chiếc ô tô đang hạ kính xe xuống: “Người đẹp, đi đâu đấy, tôi chở hai người đẹp đi nhé!”
Tường Vy soi xem chủ xe là ai, chiếc xe thế nào, rồi cười nhạt: “Cảm ơn! Không cần đâu, tôi có xe rồi.”
Ra đến ngoài, An Ninh cười bảo: “Chiếc Mec cũng được đấy chứ!”
“Không được, tôi đang đợi quả Aston Martin!”
Người Tường Vy muốn đưa An Ninh đi gặp là Phó đại tỷ, theo cách nói của Tường Vy thì chị cô bỏ nhà ra đi, muốn nhờ An Ninh khuyên bảo vài câu. “Bà già tôi ngày nào cũng hỏi bà ấy xem đã được tăng lương chưa. Bà chị dạo này áp lực cũng lớn, ầm ĩ một hồi, tạch một câu: “Làm gái gọi rồi, lương tăng theo ngày”, thế rồi đi luôn.”
An Ninh ngẩn tò te: “Tôi biết khuyên thế nào? Tôi với chị bà cũng chẳng quen thân.” Mới gặp nhau có một lần, làm thế e là hơi đường đột.
“Không sao, chị ý thích bà lắm!”
Có liên quan trực tiếp gì đến thích hay không thích sao?
Nhưng hôm đó cũng không gặp được chị Tường Vy như dự tính, Tường Vy chắc mẩm: “Bà ý đi giác hơi rồi, mấy hôm trước thấy lưng bả lốm đốm cứ như con bọ rùa bảy đốm ấy. Đúng rồi, hôm nào bọn mình cũng đi giác hơi đi, nghe đâu giúp thông khí hoạt huyết, cân bằng âm dương, cân bằng âm dương.”
“...” Cô muốn về thành phố X.
Thành phố X lúc này vẫn còn hơi lạnh, nhưng vẫn có mặt trời, cuối tuần Từ lão đại vẫn dắt theo mèo con đi tản bộ, người đi lại trên con đường rừng nho nhỏ thỉnh thoảng vẫn ngó nhìn chàng trai tuấn tú và con mèo đen đáng yêu đang lon ton dưới chân.
Từ Mạc Đình ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh đường, chú mèo cũng ngoan, thấy thế nhảy lên cuộn tròn mình lại, liếm liếm lông trên lưng nó rồi “meo” một tiếng với chủ. Mạc Đình mỉm cười: “Mày cũng thật biết phối hợp với tao, không giống ai đó...” Vừa nói vừa vuốt ve anh bạn nhỏ. Đúng lúc chuông điện thoại kêu, Từ Mạc Đình nghe máy, đối phương bảo: “Lão đại, chơi bóng đi”, vẫn là lão tam đã thua tiền chơi bóng.
Người đang phơi nắng uể oải nói: “Không rảnh.”
“Làm gì mà không rảnh? Chị dâu thì không có ở đây.” Quả này không lấy lại tiền quyết không buông tha.
Từ Mạc Đình lim dim mắt, có cảm giác đánh trúng hồng tâm: “Cậu còn tiền không?”
Mẹ kiếp, sỉ nhục người khác! Lão tam cáu quá bèn tung tuyệt chiêu: “Tôi có một tấm ảnh của chị dâu.”
Từ Mạc Đình cười cười: “Ảnh của cô ấy, cần tôi có thể tự chụp.”
Lão tam cười cười: “Hi hi, ảnh trong tay tôi là ảnh chụp chị hồi năm thứ nhất, mười chín tuổi, mười chín tuổi đấy, lão đại chụp được không, chụp nổi không? Ha ha ha ha!”
Mạc Đình hừ một tiếng: “Muốn chết à?”
Chiều hôm ấy, trên đường về nhà, An Ninh nhận được một cú điện thoại của người lạ: “Chị dâu! Bao giờ thì chị về thêếêêê...?”
Không giống giọng Trương Tề. Ai thế nhỉ, nghe giọng quen quen.
An Ninh bước vào cửa, Chu Hề đã về nhà, đang lúi húi trong bếp làm cơm tôi, nghe thấy tiếng liền thò đầu ra: “Ninh Ninh, về rồi à?”
“Dạ, bà đâu ạ?”
Chu Hề cười, nói: “Đang ở trong phòng, cơm cũng sắp xong rồi, con gọi bà xuống ăn cơm nhé.”
Bà đeo cặp kính lão, đang xem kinh kịch. An Ninh bước đên ngồi xuống bên giường, bà kéo bàn tay cô cháu gái còn lạnh đưa vào trong chăn. “Cháu vẫn không thích người nhà họ Chu à?”
An Ninh lắc đầu chầm chậm: “Cũng không phải là không thích ạ!”
Bà vỗ vỗ lên vai cô, nói: “Không thích cũng không cần miễn cưỡng, suy cho cùng, có một số người trong cuộc đời cháu chỉ là khách qua đường. Haizz, mà mấy năm nữa bà cũng thực sự trở thành khách qua đường với cháu rồi.”
“Bà sống lâu muôn tuổi.”
Bà cười to: “Thế cho bà vay mấy lời tốt lành của cô cháu vàng cháu bạc vậy!”
Ăn cơm xong, An Ninh ngồi xem ti vi với bà và Chu Hề một lúc thì về phòng. Vừa mở máy tính ra đã thấy Mạc Đình online, đúng là chuyện ngàn năm khó gặp. An Ninh nghĩ một lúc rồi gửi cho anh biểu tượng mặt cười.
Từ Mạc Đình: “Webcam.”
An Ninh: “= =! Lên mạng cái đã web với chẳng cam, phù phiếm! Đúng là bi kịch.” Cô đánh máy còn nhanh hơn tốc độ suy nghĩ.
Rốt cuộc thì webcam cũng được bật lên, hai người ba, bốn ngày chưa gặp mặt, nhìn thấy anh, An Ninh phát hiện mình có cảm giác rất nhớ người đó. Ở nhà, Từ Mạc Đình ăn mặc rất thoải mái, đúng kiểu ở nhà, không phải áo nỉ thì là áo thun. Tướng mạo tính cách anh đều lạnh như băng, ăn mặc lại thích chất liệu ôn hòa, màu sắc cũng ôn hòa.