gấu áo anh nhẹ nhàng trôi dập dềnh, từ từ, sắc mặt anh trắng bệch như giấy, không sức lực, anh ngã về một bên, để cho cái chết mang đi sự tỉnh táo cuối cùng của anh… Sẽ hay không…
Dưới vòm trời giáo đường vĩ đại. Bài Wedding March du dương vang vọng khắp nơi, Âu Thần và Doãn Hạ Mạt đứng sánh vai nhau trước mặt đức cha, tựa như đắm chìm trong ánh sáng của Chúa, trông đúng là một cặp trai tài gái sắc. Đức cha mặc áo thụng dài trang nghiêm hỏi: “Âu Thần, con có đồng ý lấy cô Doãn Hạ Mạt làm vợ không? Chăm sóc, bảo vệ cô ấy, dù nghèo khó hay giàu sang, lúc bệnh hoạn hay khỏe mạnh, yêu thương trân trọng nhau, không bao giờ lìa xa, mãi mãi bên nhau?” Âu Thần nhìn hết sức chăm chú vào Doãn Hạ Mạt. “Con đồng ý lấy Doãn Hạ Mạt làm vợ. Chăm sóc, bảo vệ cô ấy, dù nghèo khó hay giàu sang, lúc bệnh hoạn hay khỏe mạnh, yêu thương trân trọng nhau, không bao giờ rời xa, cho đến khi cái chết chia lìa chúng con,” “Doãn Hạ Mạt, con có đồng ý…”
Bất chấp tất cả…
Không được, không thể để Hạ Mạt biết được! Tiếng nhạc chuông điện thoại đáng sợ vẫn đều đều, không ngừng reo, Trân Ân lo sợ đứng ngồi không yên, cô cảm thấy Phan Nam đã nhận ra có điều bất thường, ánh mắt nghi ngờ nhìn chiếc ví không ngừng văng vẳng phát ra tiếng nhạc chuông! “Trân Ân, điện thoại của cậu…” Phan Nam khó hiểu hỏi, không biết vì sao Trân Ân lại không bắt điện thoại, cũng không tắt máy, để mặc nó không ngừng reo như thế. “Không có.” Trân Ân hoảng loạn thét nhỏ, cô sợ hãi đưa tay vào ví, thậm chí không dám mở rộng miệng chiếc ví ra. Không thể để Phan Nam thấy được, nếu Phan Nam nhìn thấy trên điện thoại của Hạ Mạt hiển thị người gọi là “Lạc Hi” thì sẽ hỏng mất! Trân Ân lúng túng mò mẫm tìm chiếc điện thoại đang không ngừng reo, cuối cùng cũng mò thấy, cô dùng ngón tay ấn phím tắt!
Bất chấp tất cả… “Tút, tút, tút, tút…” Cái ống nghe chìm dưới mặt nước truyền lại âm thanh bị ngắt ngang, giống như sợi tơ cuối cùng cũng đã đứt lìa, không còn gì để bận tâm nữa, “nó” đã ra đi yên lặng… Chạy đến bên anh chứ…
“Con đồng ý.” Trong giáo đường, Doãn Hạ Mạt khe khẽ trả lời. Ngày mùa thu hôm đó, ánh nắng tươi đẹp rực rỡ khác thường, xuyên qua tấm kính đầy màu sắc được vẻ đủ kiểu tranh trong giáo đường, từng tia sáng rực rỡ như bay bay, xoay tròn. Hai hàng ánh nến lung linh ấm áp, dưới vòm trời giáo đường tráng lệ nguy nga, trong ánh mắt vui mừng của các quan khách… Âu Thần đăm đắm nhìn Hạ Mạt. Anh chậm rãi gỡ sợi ren lụa màu xanh cuốn trên cổ tay đã nhiều năm. Nhẹ nhàng nâng tay Hạ Mạt lên. Nhẹ nhàng… Quấn sợi ren lụa màu xanh đẹp đẽ ấy… Từng vòng từng vòng… Từng lớp từng lớp… Buộc trên ngón tay của cô… Sau đó… Kết thành hình con bướm xinh xắn… Ngón tay trắng ngần, dải ren lụa mềm mại nhẹ bay, tận đáy lòng Âu Thần như có một niềm xúc động trào dâng nóng hổi đến nghẹt thở, giống như hạnh phúc trên khắp thế giới đều hội tụ về nơi đây, Âu Thần cúi đầu xuống, in sâu trên ngón tay Hạ Mạt một nụ hôn…
“Lạc Hi…” “Lạc Hi…” Ngoài cửa lớn, tiếng kêu gào của Thẩm Tường và Khiết Ni càng lúc càng dồn dập, hôn lễ của Doãn Hạ Mạt thì đang diễn ra, mà các cô không sao liên lạc được với Lạc Hi! Cửa phòng hình như đã bị khóa trái, chìa khóa dự phòng của Khiết Ni cũng không mở được! Lúc các cô đã hết cách, phải mời bảo vệ khu nhà đến phá cửa, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm. “Lạc Hi…” Hai cô chần chừ bước tới cửa phòng tắm, cánh cửa he hé mở, nước từ trong tràn ra như được máu tươi nhuộm đỏ khiến ai thấy cũng kinh hồn bạt vía, thấp thoáng trong bồn tắm hoa cương đen có dáng người trắng bệch tựa như… Tựa như… Đã chết rồi… “Lạc Hi!!!” Tiếng thét gào thất thanh xé tan bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ. Nhưng ánh mặt trời… Vẫn rực rỡ bình yên như không có chuyện gì…
Trong tiếng hô hào nhiệt tình của các quan khách, bó hoa bách hợp và cúc trắng được tung cao lên bầu trời xanh, không một gợn mây…