Ngày hôm sau, Nhật báo Quất Tự có số lượng phát hành rất lớn đã cho đăng một tấm ảnh khiến người ta phải giật mình kinh động!
Tuy rõ ràng là ảnh chụp lén và ánh sáng trong quán rượu cũng không rõ, nhưng vẫn có thể nhận rõ người trong hình là Lạc Hi và Thẩm Tường, hai ngôi sao bự thuộc hàng Thiên Vương, Thiên Hậu trong giới nghệ sĩ! Trong ảnh, hai người đang hôn nhau thắm thiết!!
Tấm ảnh được đăng, lập tức thu hút ánh mắt tò mò của mọi người! Thậm chí nó còn vượt tầm ảnh hưởng của việc Lạc Hi bỏ vai diễn trong Cờ chiến chuyển qua đóng Thiên hạ thịnh thế! Chẳng mấy chốc, tất cả các cơ quan truyền thông, báo chí và mọi người đều tập trung chú ý vào tin sốt dẻo trên.
Thẩm Tường thầm yêu Lạc Hi là một “bí mật” mà ai ai cũng biết, trước khi xuất hiện Doãn Hạ Mạt, Thẩm Tường vẫn là người tình của Lạc Hi trong những tin đồn. Mặc dù tin đồn về mối quan hệ giữa Lạc Hi và Thẩm Tường được lan truyền suốt một thời gian dài nhưng vẫn không có chứng cứ gì xác thực, hai người trước giờ cũng chưa công khai thừa nhận. Trong buổi họp báo của Doãn Hạ Mạt, Lạc Hi đã công khai trước công chúng tình yêu giữa anh và Hạ Mạt, một cuộc tình lãng mạn giống như chuyện tình cảm giữa nàng công chúa và chàng hoàng tử trong câu chuyện cổ tích. Trước làn sóng diễn biến của cuộc tình khiến mọi người phải ngưỡng mộ này, những tin đồn liên quan đến Thẩm Tường trước đó cũng tự nhiên bị lãng quên.
Nhưng tấm ảnh này…
Lẽ nào Lạc Hi và Thẩm Tường tình xưa lại bùng cháy? Lạc Hi và Doãn Hạ Mạt đã chính thức chia tay?
Lạc Hi vì mối quan hệ mờ ám giữa Doãn Hạ Mạt và Âu Thần vì đau lòng nên mới cùng Thẩm Tường đổ thêm dầu vào lửa? Hay là vì tình cảm của Lạc Hi và Thẩm Tường khiến Doãn Hạ Mạt nổi cơn ghen nên đã chọn cách tiếp cận Âu Thần để trả thù? Thẩm Tường có phải là người thứ ba?...
Vô số những suy đoán…
Vô số những nghi ngờ…
Chỉ trong khoảng thời gian một ngày ngắn ngủi, tin tức giải trí từ các toà soạn, các đài truyền hình đều tập trung tâm lực phân tích scandal chuyện tình tay ba này. Bức ảnh Lạc Hi và Thẩm Tường đang hôn nhau được đăng ngập trời! Liên quan đến câu chuyện này, trên các trang web đâu đâu cũng tràn lan dự đoán, thảo luận tranh cãi, thậm chí biến thành cuộc chiến giữa hai phe, fan của Thẩm Tường và fan của Doãn Hạ Mạt…
Điện thoại di động của Lạc Hi và Thẩm Tường gần như phát nổ trước đám phóng viên văn hoá, cả hai người đều đùn cho trợ lý của mình nhận điện nói qua loa đại khái vài câu rồi thôi. Điện thoại của Doãn Hạ Mạt trong trạng thái tắt máy hoàn toàn, tất cả các phóng viên đều không thể nào liên lạc được với Doãn Hạ Mạt, cô dường như đã bốc hơi khỏi thế giới này!
Chiều.
Bệnh viện.
Trong phòng khám và điều trị.
Không có gió, bên ngoài, những tán lá cây im lặng bất động, chỉ có tiếng ve kêu ra rả trên những cành cây, không khí nóng nực, ẩm ướt.
Doãn Hạ Mạt đứng im lặng đờ đẫn, ánh mắt dẫn trở nên mơ hồ, trước mắt cô, hình ảnh gương mặt bác sĩ Trịnh hiện lên chập chờn, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tai cô ù đi chỉ nghe được những âm thanh khàn khàn từ cổ họng phát ra nhưng lại bị vật gì đó cản lại…
“Bác sĩ nói gì ạ?...”
Cô vẫn cứ nghĩ là bệnh của Tiểu Trừng đã được đẩy lùi, Tiểu Trừng sẽ tiếp tục sống khoẻ mạnh, cô cho rằng mình đã được giải thoát khỏi cơn ác mộng bốn năm về trước, cô và Tiểu Trừng có thể sống bên nhau mãi mãi. Vậy mà bác sĩ Trịnh đã nói gì thế nhỉ, cô nghe mà không hiểu…
Bác sĩ Trịnh xem bệnh án xong ngẩng đầu lên, nhưng nếp nhăn nơi đuôi mắt để lộ vẻ nghiêm trọng và lo lắng. Bà nói: “Xin hãy chuẩn bị tâm lý. Tiểu Trừng phải tiến hành phẫu thuật thay thận ngay, nếu không… căn cứ vào tình trạng sức khoẻ của cậu ấy, hiện giờ khó có thể qua nổi ba tháng.” “…” Không hề báo trước, bác sĩ Trịnh bất ngờ nói với Doãn Hạ Mạt rằng thận của Tiểu Trừng đã bị huỷ hoại nghiêm trọng, các cơ quan khác cũng đang có triệu chứng xấu, nếu không làm phẫu thuật ngay, cuộc sống của Doãn Trừng chỉ duy trì thêm được ba tháng nữa thôi. Sau đó bà bảo cô hãy chuẩn bị tinh thần cho thật vững. Thế giới này thật nực cười đến độ Hạ Mạt muốn cười thật to, cô cố bạnh môi nhưng đôi môi lại như bị đông cứng rồi.
“… Bắt đầu chuyển biến xấu từ khi nào ạ?”
Linh hồn Hạ Mạt lởn vởn bay trong không trung như không còn thuộc về cô.
“Bắt đầu từ tháng Chín năm ngoái, chức năng thận của cậu ấy đã từ từ suy kiệt và chuyển biến xấu, chúng tôi cũng đã tiến hành đặc trị nhưng vẫn không có kết quả, tình hình vẫn tiếp tục xấu đi. Hồi tháng Ba năm nay, chúng tôi đã đăng ký lên trung tâm cấy ghép thận, hy vọng có thể tìm được một quả thận thích hợp để tiến hành phẫu thuật.” “Tiểu Trừng đã biết trước chuyện này rồi phải không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Bác sĩ cũng đã biết tình trạng nghiêm trọng này từ lâu rồi đúng không?”
“…Đúng.”
Doãn Hạ Mạt nhắm mắt lại, mặt trắng bệch.
“Sao không nói cho cháu biết?”
Tháng Chín năm ngoái, đúng khoảng thời gian này, cô chính thức gia nhập làng giải trí, từ lúc đó trở đi Tiểu Trừng kiên quyết không để cô đưa cậu đến bệnh viên nữa, và cô có quá nhiều show diễn nên cũng không còn thời gian để tiếp tục đưa em đi viện.
“Chúng tôi tìm cô mãi mà không được.” Bác sĩ Trịnh thở dài nói.
“Sao lại như vậy?” Doãn Hạ Mạt la lên thất thanh.
Bác sĩ Trịnh nghiêm nghị gật đầu.
“Đúng vậy, cách duy nhẩt để liên lạc được với cô là số điện thoại nhà, nhưng thời gian đó, khi chúng tôi gọi đến nhà cô, không phải không có người nhận điện thoại mà là vì chỉ có Tiểu Trừng ở nhà. Cô lại không đưa Tiểu Trừng đến bệnh viện…”
“Cháu…”
Doãn Hạ Mạt như bị sét đánh trúng, toàn thân chết lặng.
Bốn năm trước, cuộc sống của cô và Tiểu Trừng rất khó khăn, không đủ tiền mua điện thoại di động nên chỉ lưu lại số điện thoại nhà tại bệnh viện. Say này, khi cô đã có điện thoại di động, lại không nghĩ ra lưu số di động trong bệnh viện để tiện liên lạc.
“Thế nên bác sĩ đã để Tiểu Trừng nói lại với cháu, và rồi sau đó…”
Bác sĩ Trịnh lại thở dài.
“Chúng tôi có bảo Tiểu Trừng nói lại với cô.”
“Tiểu Trừng, nó không…”
Giọng cô đột nhiên dừng lại! Doãn Hạ Mạt đờ người, lưng toát mồ hôi lạnh. Tiểu Trừng… Tiểu Trừng… làm sao nó có thể nói với cô… Tiểu Trừng là người không muốn cô lo lắng nhất…
“Tiểu Trừng có bảo chúng tôi rằng nó đã nói với cô rồi, nó còn nói ý của cô là việc chữa trị thế nào phụ thuộc hoàn toàn vào bác sĩ.” Bác sĩ Trịnh giải thích. “Sau này chúng tôi cũng có nghi ngờ, kiên quyết đòi phải nói chuyện trực tiếp với cô. Nhưng Tiểu Trừng đã nghĩ ra rất nhiều lý do để từ chối, cậu ấy lúc thì bảo là cô bận phải đi diễn, lúc thì phải ra nước ngoài quay ngoại cảnh… Tháng trước chúng tôi đã từng đến nhà cô, nhưng không gặp… Còn Tiểu Trừng, ban đầu cũng rất cố gắng hợp tác trong việc điều trị, trước nay cậu ấy luôn uống thuốc rất đúng giờ, đến khám đúng hẹn, bảo cậy ấy làm gì cậu ấy cũng đều thực hiện, trong bệnh viện cậu ấy là bệnh nhân nghe lời bác sĩ nhất. Nhưng hai tuần trước khi tôi nhắc lại việc cô cần phải đến gặp các bác sĩ, cậu ấy vội vàng yêu cầu chúng tôi đừng đến tìm cô nữa, đừng để cho cô biết, vì gần đây cô rất bận, cô có rất nhiều chuyện phải lo lắng… lúc đầu chúng tôi cũng phân vân, nhưng Tiểu Trừng nói…” Bác sĩ Trịnh ngừng lại không nói nữa, bà không thể nhẫn tâm tiếp tục câu chuyện trước sắc mặt tuyệt vọng của cô gái đang đứng đối diện mình.
Bác sĩ Trịnh kết thúc qua loa câu chuyện:
“Cậu ấy nói không thể để cô lo lắng cho cậu ấy thêm nữa. Khi nào tìm được nguồn thận thích hợp thì mới có thể nói cho cô biết, nếu không, cậu ấy sẽ từ bỏ việc chữa trị, bỏ nhà ra đi…”
Bên ngoài ve sầu kêu rầm trời.
Doãn Hạ Mạt đứng ngây người, gương mặt trắng bệch, thất thần như thể linh hồn cô đã bay mất, không có nỗi đau, không có suy tư, thế giới bên ngoài dường như rất ồn ào, tất cả như một đám mông lung hỗn độn đang bừng lên những tia nắng chói chang, mắt lung linh hàng nghìn hàng vạn những đốm sáng, tất cả đều như không có thực. Người cô khẽ run rẩy, nhẹ đến mức không thể nhận ra được, cô như đứng chết lặng tại đó, có vẻ như chỉ cần cô dừng không nghĩ đến nữa thì tất cả sẽ đều là giả, tất cả sẽ chỉ còn là ảo giác…
Doãn Hạ Mạt đúng chết lặng nơi đó…
Như đang rơi xuống một vực sâu tăm tối, cứ thế rơi…
“Hạ Mạt…”
Bác sĩ Trịnh lo lắng bước tới đỡ vội lấy Hạ Mạt, đôi mắt cô trống rỗng nhưng lại chứa đựng nỗi tuyệt vọng kinh người, gương mặt nhợt nhạt, thất thần như muốn ngất xỉu bất cứ lúc nào. Bác sĩ Trịnh đang tính gọi y tá đến thì nghe được giọng nói run rẩy nhưng rất kiên quyết của Hạ Mạt lặp lại câu nói sau cùng mà bác sĩ Trịnh vừa nói với cô: “Hợp nhóm máu…”
Câu nói sau cùng của bác sĩ Trịnh rốt cuộc cũng kéo Doãn Hạ Mạt từ vực sâu tăm tối ngoi lên, Hạ Mạt nghen ngào hỏi: “Chỉ còn cách làm phẫu thuật thay thận thôi sao?”
Doãn Hạ Mạt biết, phẫu thuật thay thận là giải pháp cuối cùng, rất dễ gặp rủi ro trong quá trình phẫu thuật, và cho dù phẫu thuật có thành công, thì khả năng xảy ra phản ứng đào thải vẫn còn đó.
“Đúng thế, đây là hy vọng cuối cùng.”
Câu nói này thật vô cùng tàn nhẫn, nhưng đã là thân nhân của bệnh nhân thì nhất định phải hiểu. “…” Môi Doãn Hạ Mạt trắng bệch, hồi lâu cô mới nói được:
“Vâng, vậy cháu xin trông cậy vào các bác sĩ nhanh chóng định ngày phẫu thuật. Xin các bác sĩ chạy chữa cho Tiểu Trừng bằng cách tốt nhất, hết bao nhiêu tiền cháu cũng lo liệu được!”
Bác sĩ Trịnh không đành lòng nhưng không thể không giải thích: “Vấn đề không phải là tiền bạc.” “… Sạo ạ?” Doãn Hạ Mạt khựng lại hỏi.
“Là chưa có cách nào tìm được nguồn thận thích hợp. Cô cũng biết, nhóm máu của Tiểu Trừng là nhóm máu B RH âm tính, nhóm máu này rất hiếm, tìm nguồn máu tương thích vốn đã khó, bây giờ muốn tìm được nguồn thận vừa có nhóm máu tương thích vừa có các chỉ tiêu khác thích hợp lại càng khó khăn hơn.” “…” Như sét đánh trên đầu, Doãn Hạ Mạt rùng mình, hình như tia hy vọng cuối cùng của cô cũng đã tuột mất! Nhóm máu của cô và Tiểu Trừng lại không giống nhau, năm năm trước, Tiểu Trừng bị tai nạn xe mất rất nhiều máu, chính mắt cô đã chứng kiến các bác sĩ đã khó khăn như thế nào để huy động nhóm máu B RH âm tính để truyền cho Tiểu Trừng.
“Từ hồi tháng Ba vừa rồi, chúng tôi đã đăng ký trên trung tâm cấy ghép thận, và cũng đã tìm khắp các nguồn thận, nhưng đến bây giờ vẫn chưa tìm được.”
Nhìn bộ dạng đau khổ vô hồn của Doãn Hạ Mạt, bác sĩ Trịnh không kìm được lòng, bà liền động viên an ủi:
“Tuy nhiêm, chúng tôi đã liên hệ đến Trung tâm Huyết học Quốc gia xin cung cấp nhóm máu B RH âm tính, hy vọng họ cũng có những nguồn thận được hiến thích hợp, mấy tuần nay chúng tôi liên tục nhận được những kết quả kiểm nghiệm, hãy kiên nhẫn đợi, có thể sẽ có thêm…”
***
Trong hành lang bệnh viện dài dằng dặc.
Phía trước mặt là một màn sương mù trắng xoá không nhìn rõ thứ gì, một mớ hỗn độn trong đầu Doãn Hạ Mạt, cô bước từng bước thẫn thờ lơ lửng như đang bước trên đám bông gòn. Các bác sĩ đi ngang qua cô, những y tá đẩy bệnh nhân ngồi tron