g xe lăn ngang qua cô, vậy mà cô như không nghe thấy tiếng động nào, thật yên lặng. Phòng bệnh dọc hai bên hành lang, không ánh nắng, ánh đèn huỳnh quang chói mắt khiến tất cả trở nên trắng xoá.
Cuối cùng.
Hạ Mạt dừng lại trước cửa một phòng bệnh.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa.
Ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu vào trong phòng như hàng vạn giọt sáng bay lượn trong không trung, Doãn Hạ Mạt sững người trong giây lát, đột nhiên cô cảm thấy mọi thứ như không có thật, cảm thất mình chỉ là đứa bé gái bảy tuổi, chưa hề lớn khôn. Tất cả chỉ là cô đang trong cơn mơ mà thôi.
“Hạ Mạt…”
“Hạ Mạt! Hạ Mạt!”
Có người lay cô thật mạnh, luôn miệng gọi tên cô. Doãn Hạ Mạt đột nhiên bừng tỉnh, khắp người đầy mồ hôi lạnh. Quầng sáng trước mặt biến mất, chỉ còn thấy người vừa lay cô chính là Trân Ân tay cầm trái táo đã được gọt sẵn đang nhìn cô với vẻ mặt kinh hãi.
“Hạ Mạt, cậu không sao chứ?”
Trân Ân lắc qua lắc lại trái táo trước mặt Hạ Mạt ngạc nhiên hỏi. Mặt Doãn Hạ Mạt trắng bệch, trong suốt như thể chỉ cần đụng nhẹ cũng có thể vỡ tan.
Nhưng…
Trân Ân chớp mắt nghi ngờ, vừa xong mình bị hoa mắt sao? Lúc nãy Hạ Mạt nhìn rất bình tĩnh, ngoại trừ sắc mặt có vẻ hơi chút nhợt nhạt, không hề thấy có dấu hiệu nào bất thường.
“Bên ngoài trời oi bức quá, có lẽ hơi say nắng.”
Doãn Hạ Mạt đưa tay lên lau trán, trán thì không có mồ hôi nhưng lưng lại ướt đẫm. Trong phòng có máy lạnh, hễ gió lùa ra cô lại rùng mình.
“Ừ, đúng vậy, hôm nay trời oi bức quá, dự báo thời tiết sẽ có mưa đấy.”
Trân Ân nói thêm, cô ngầm đoán hay là Hạ Mạt đã biết về vụ scandal giữa Lạc Hi và Thẩm Tường. Nghĩ một hồi cô lại gạt ngay, làm gì có chuyện, tối qua Hạ Mạt ở trong bệnh viện, cô ấy mãi lo cho Tiểu Trừng như vậy, nhất định không thể rời khỏi bệnh viện, điện thoại thì tắt.
“Chị…”
Bên ngoài cửa sổ, cây cối tươi tốt xanh um, Doãn Trừng ngồi dựa trên giữa bệnh, sắc mạt nhợt nhạt lộ hẳn đôi mắt to đen, hàng mi dài, nụ cười hiền hoà trên môi, nhìn cậu giống như một thiên thần đang sẵn sàng dang đôi cánh nhỏ. Hạ Mạt ngẩn người nhìn cậu em hồi lâu rồi mới cất tiếng hỏi:
“Em còn sốt nữa không?”
Doãn Trừng cười trả lời chị:
“Em đỡ rồi, bây giờ em thấy tinh thần thoải mái hơn nhiều.”
“Thật không?”
Doãn Hạ Mạt đưa tay lên rờ trán Doãn Trừng, cậu co người lại, cô mặc kệ vẫn đưa hẳn tay ra đặt lên trán. Quả nhiên tay đụng vào vẫn nóng, nhiệt độ của Tiểu Trừng so với tối hôm qua chả khác gì. Như vậy mà gọi là đỡ rồi sao? Trong lòng Doãn Hạ Mạt vừa lo vừa thương, cô lại nghĩ đến chuyện tại sao Tiểu Trừng có thể giấu cô lâu đến như vậy, đôi mắt cô trở nên u ám trầm mặc.
“Hừm, Hạ Mạt này…”
Trân Ân chợt nhận thấy không khí có vẻ không thoải mái, Hạ Mạt có vẻ như đang giận chăng, à, cái đó, nếu Hạ Mạt giận, Tiểu Trừng không phải sẽ rất buồn sao. Trân Ân vội vàng cố gắng thử phá tan bầu không khí ngưng đọng này, nhưng nhất thời cô lại chưa nghĩ ra nên nói chuyện gì.
Trân Ân vui vẻ nói, hà hà, cuối cùng thì cô cũng tìm được lời để nói. Vừa nói cô vừa vội vàng đặt trái táo vào tay Hạ Mạt, mặc dù trái táo này được Tiểu Trừng gọt vỏ, cũng hơi tiếc đấy, nhưng cứ cốt là để phân tán sự chú ý của Hạ Mạt là được rồi.
Hạ Mạt nhìn trái táo một hồi, cô thừa biết ý của Trân Ân, nhưng giờ phút này trong lòng cô đang buồn đến nẫu ruột, sao có thể nuốt nổi thứ gì.
“Chị, chị uống nước trước đi.”
Tiểu Trừng ngồi trên giường cúi người với lấy cái phích, rồi với lấy cốc nước trên chiếc bàn nhỏ đầu giường. Rốt cuộc… đâu có giấu được nữa? Cậu len lén nhìn khuôn mặt thảng thốt của chị. Một chút phân tâm, tay lại cầm cốc nước không chắc, nước nóng cứ thế ào lên mu bàn tay!
“Tiểu Trừng!”
Trân Ân thất kinh kêu lên, vội chạy lại đã thấy mu bàn tay của Doãn Trừng đỏ hồng lên một mảng lớn. Trân Ân trong lòng nhói đau cuống cuồng chẳng biết phải làm gì nữa, luôn miệng hỏi:
“Có đau không? Có đau không?...”
Doãn Hạ Mạt vội vàng cầm lấy phích nước trong tay Tiểu Trừng, rồi cô chạy tới chỗ cái tủ lạnh nhỏ lấy một ít đá cho vào túi chườm. Lúc quay lại thấy Trân Ân đang nâng tay Tiểu Trừng cúi đầu thổi phù phù vào chỗ bị bỏng.
Doãn Hạ Mạt lặng lẽ đi lại, vỗ vỗ vào vai Trân Ân.
Sau khi Trân Ân lùi ra, Doãn Hạ Mạt chườm túi nước đá lên mui bàn tay em trai. Được một lúc, Doãn Hạ Mạt nhấc túi nước đá ra xem, thấy chỗ bị bỏng chỉ đỏ chứ không bị phồng rộp. Doãn Hạ Mạt cũng hơi yên lòng, cô giao lại túi nước đá cho Trân Ân tiếp tục chườm cho Tiểu Trừng. Làm như không để ý tới ánh mắt của em trao đang nhìn mình, Doãn Hạ Mạt quay người đi dọn dẹp cái bàn nhỏ bị nước đổ ướt.
Doãn Hạ Mạt để gọn cốc nước lên rồi dùng khăn lau bàn, tiện tay sắp gọn những thứ đang đặt trên đó. Trên bàn có một túi nylon to đựng đầy các loại hoa quả và đồ ăn vặt, chắc đều là do Trân Ân mua tới. Bên cạnh là túi xách của Trân Ân nằm đổ vật trên bàn, trong túi nhét đủ thứ lung tung, đầy tới mức nắp túi không đóng vào nổi.
Doãn Hạ Mạt bèn dựng túi xách của Trân Ân lên, nhưng những thứ trong túi nhiều quá, cái túi lại đổ xuống làm tung ra mấy tờ báo.