Thông thường mà nói, người mới vào nghề lần đầu tiên đứng trước máy quay, không nhiều thì ít cũng đều có chút căng thẳng, nhưng Doãn Hạ Mạt chỉ hơi ngượng một chút lúc đầu thôi, sau đó ăn nhập ngay vào cảnh. Đạo diễn Trần ngạc nhiên hỏi mấy nhân viên đứng bên: “Cô đó là người mới vào nghề thật hay sao?”. Trước máy quay, cô gái đó nét mặt thản nhiên, không thể hiện bất cứ cử chỉ dư thừa nào, thậm chí lặng im như không tồn tại. Nhưng máy quay vừa bật, cô thay đổi liền, tình cảm trong đáy mắt sâu như biển cả, lúc thuần khiết, lúc bi thương, lúc thì hạnh phúc, lúc lại lo sợ. Tình cảm trên gương mặt cô thể hiện rõ nét sinh động chân thật giống như đau khổ đó, hạnh phúc đó là của chính cô chứ không phải trong câu chuyện trước ống kính.
Những luồng sáng điện chiếu thẳng lên người cô, thẳng vào gương mặt cô.
Nàng tiên cá yêu kiều e thẹn muốn cất tiếng nói, nhưng âm thanh lại mất trong cổ họng, cô lo sợ, cô vội vã, chàng hoàng tử nhìn cô đắm say, chàng từ từ cúi đầu xuống, chàng hôn cô, cô mở to đôi mắt nhìn.
Cường độ ánh sáng đèn tụ quang cực cao, máy quay đến gần.
Chàng hoàng tử đặt nụ hôn lên đôi môi cô, dịu dàng tinh tế, người cô run nhè nhẹ, bờ môi cũng run run. Gió dịu dàng miên man thổi tới.
Chàng hoàng tử nhìn cô đằm thắm, trong đôi mắt ánh sao của biển xanh, hai người hôn nhau say đắm, nụ hôn như bất tận, chàng ôm chặt cô, cô kiễng chân lên, hai tay vòng ôm cổ chàng.
Chàng hoàng tử và cô cùng trong câu chuyện cổ tích đẹp nhất đang ghì chặt lấy nhau, nụ hôn ngọt ngào nhất, đẹp đẽ nhất, mộng ảo nhất khiến người ta ngạt thở.
Đó chẳng qua chỉ là đang quay phim, trước lúc tới đây, Âu Thần đã tự dặn đi dặn lại mình, anh cũng đã tưởng tượng khả năng xuất hiện tình huống này, đã tự ra lệnh cho mình không được nghĩ tới cô nữa, coi cô là người không quen, là người xa lạ không có gì ràng buộc trong cuộc đời mình.
Nhưng mà…
Thời khắc đó, khi Lạc Hi đặt nụ hôn lên bờ môi cô, Âu Thần như bị vò xé, bị vứt vào nơi âm u đen tối vô tận, những tia sáng chói mắt chớp giật trước mặt, làm lạnh buốt cả xương tủy, trong đau đớn đến ngạt thở, anh lại hoảng hốt nhìn cô như hôm nao. … Ráng chiều từ từ biến mất nơi chân trời bên ngoài cửa sổ, bóng đêm buông dần, hàng lông mày cô giãn ra, chỉ còn đôi môi vẫn trắng nhợt.
“Tôi không quen anh.”
Tiếng nói rất khẽ, chuyện xưa như làn khói tan trong phòng bệnh. … Cô không nhận ra anh.
Cô của năm năm về trước tuyệt đối không quen biết anh, không một mối can hệ, ràng buộc nào trong cuộc đời anh. Vì thế, cô của năm năm sau cũng có thể đi lướt qua anh với nét mặt xa lạ không quen biết. Còn anh, ngay đến cái quyền được cầm tay cô cũng không có được sao?
Âu Thần đau khổ nắm chặt tay vào lan can.
Nhưng…
Không đúng…
Anh luôn cảm giác có điểm sai nào đó… … “Cô là ai?” … Doãn Hạ Mạt như rơi vào đáy sâu vực thẳm, một vật gì đó đập mạnh vào lồng ngực! Cô quay ngoắt đầu nhìn thẳng vào mặt Âu Thần, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc, ánh mắt kinh ngạc ấy lướt nhanh trên gương mặt anh, ánh mắt ngạc nhiên mang sự kinh hãi khó mà che đậy được.
Sai rồi.
Cô hơi nheo mắt, hình như đang nghi ngơ mình đã nghe lầm. ... “Đúng thế. Thiếu gia, cậu cũng biết Hạ Mạt xưa nay là người không bao giờ tới muộn.” Trân Ân nói một tràng dài… Tại sao…
Anh lẽ ra phải biết Doãn Hạ Mạt “xưa nay” là người không bao giờ tới muộn.
Đôi mắt Âu Thần u ám.
Là anh đã hiểu sai, hay là, có người đang cố tình che giấu điều gì đó. … “Ok!”
Đạo diễn Trần la lớn, mọi người xung quanh như vừa mới đắm chìm trong giấc mộng chợt tỉnh lại, Lạc Hi và Doãn Hạ Mạt thể hiện tình cảm sâu sắc và lãng mạn đến thế, triền miên mãi mãi, khiến người ta như không biết gì trong cơn say. Họ đã quên đó chỉ là đang quay phim.
Trân Ân lắc mạnh đầu, phút chốc bừng tỉnh, cô chen tới chỗ đạo diễn Trần, vừa xem lại cảnh mới quay vừa vội vàng hỏi: “Đạo diễn Trần, anh cảm thấy thế nào?”.
Đạo diễn Trần mãn nguyện nói:
“Cô ấy là Doãn Hạ Mạt à?”
“Vâng.”
“Cô ấy nhất định sẽ nổi tiếng.”
Trân Ân cũng có cái cảm giác Hạ Mạt sẽ nổi tiếng, clip quảng cáo quay thật đẹp, thật lãng mạn, khí chất ở Lạc Hi lại tuyệt thế kia. Nhưng lúc đó Trân Ân đâu có ngờ, sau khi quảng cáo Lỗi Âu lên sóng đã gây một cơn sốt chấn động lớn, một làn sóng dữ dội vượt xa so với tưởng tượng của Trân Ân. Doãn Hạ Mạt trong một đêm đã nổi tiếng khắp mọi nơi. Trong clip quảng cáo, cô thuần khiết xinh đẹp, cô sâu sắc bi thương, ngay ngày đầu tiên phát sóng quảng cáo đã làm điên đảo hàng triệu triệu con tim.
Khởi đầu, mọi người ngồi trước màn hình thích thú chờ đợi để xem mẫu quảng cáo ngắn ngủi đều là vì sẽ có Lạc Hi xuất hiện. Sau đó họ ngạc nhiên phát hiện, bên cạnh Lạc Hi ánh sáng rạng ngời, phong thái hút hồn, người con gái cùng đóng với anh hoàn toàn không phải là nhân vật làm nền. Cô ta xinh đẹp trẻ trung tràn đầy sức sống như hoa bách hợp, khi Lạc Hi hôn cô, cô kiễng chân lên, người run run, trên màn hình nhìn thấy rõ những hạnh phúc, những bi thương được cô thể hiện quá tuyệt vời.
Quảng cáo của công ty Lỗi Âu được phát sóng liên tục vào những giờ cao điểm.
Nụ cười và nước mắt của Doãn Hạ Mạt được mọi người ghi nhớ.
Hàng ngàn tấm áp phích quảng cáo lớn được treo ở trong các khu thương xá và hai bên những con đường hoa lệ.
Mặt biển xanh bao la, nắng vàng rực rỡ, Lạc Hi tuấn tú đẹp gợi cảm vào vai chàng hoàng tử trong câu chuyện cổ tích, đôi môi đẹp tựa hoa anh đào của chàng hôn cô, má cô nghiêng nghiêng nhuận hồng, mái tóc dài dày như rong biển, đuôi cá vàng óng ánh, bức tranh đẹp tuyệt vời không có trong tưởng tượng. Những ai đi qua những tấm áp phích quảng cáo không thể không nán lại ngẩng lên nhìn hình ảnh chàng hoàng tử và nàng tiên cá đang ôm chặt nhau hôn, đắm đuối, mãi mãi không bao giờ rời xa.
Quảng cáo của Lỗi Âu đã thu hút sự chú ý lớn, chuyện Lạc Hi lần đầu ra tay giúp đỡ Doãn Hạ Mạt đích thân đến tận nơi ở quảng trường Cầu Vồng một lần nữa lại bị giới báo chí đào bới, các báo chí thi nhau phao tin giật gân phỏng đoán. Có tờ báo cho rằng Doãn Hạ Mạt là người tình bí mật của Lạc Hi, để giúp cô bước vào nghề, Lạc Hi đã tham gia quảng cáo và trao đổi điều kiện buộc công ty Lỗi Âu phải loại bỏ Thẩm Tường và Đào Thục Nhi và tuyển chọn cái tên Doãn Hạ Mạt chưa bao giờ xuất hiện. Lại có báo buôn rằng Thẩm Tường vì chuyện tình cảm đau khổ mà sinh bệnh phải nhập viện, bạn bè của cô nhiều lần gọi điện thoại liên lạc với Lạc Hi, nhưng anh ta nhất định vẫn không nhòm ngó tới… Tin tức bàn tán khắp nơi.
Đảo qua một lượt, trên hầu hết các chương trình giải trí, tạp chí, bài báo đều có đăng những tin tức nóng hổi về Doãn Hạ Mạt, khen có chê có, tuy nhiên dù có bình luận như thế nào, độ nổi tiếng của cô đã thật sự vượt qua tất cả những người mới bước chân vào nghề.
Không bỏ lỡ cơ hội này, Công ty Biểu diễn Nghệ thuật Sun biên tập ngay cho Doãn Hạ Mạt một đĩa đơn có tựa Nàng tiên cá Bong Bóng.
Đĩa đơn này chủ yếu sử dụng ca khúc Nàng tiên cá Bong Bóng dựa trên bối cảnh trong clip quảng cáo của Lỗi Âu, thi luật ca từ theo cùng mô típ trong quảng cáo đã đưa vào lòng người. Âm nhạc được làm mới, tiếng hát của cô véo von thánh thót, xen lẫn chút giọng trầm ấm cuốn hút, nghe thanh thản nhưng rất cảm động. Trong MV của ca khúc đơn được lồng thêm vào một vài hình ảnh đẹp kinh điển tuyển ra từ quảng cáo. Và Lạc Hi, lại một lần nữa “hữu tình” đảm nhận vai nam diễn viên chính trong MV này, khiến vô số các fan hâm mộ sung sướng phát điên.
Album vừa xuất ra thị trường, đã thu được thắng lợi, ngay lập tức ca khúc Nàng tiên cá Bong Bóng xuất hiện dài dài trong top 5 trên tất cả các bảng xếp hạng ca khúc vàng.
Doãn Hạ Mạt bắt đầu xuất hiện trong các chương trình giải trí, trong các bản tin trên các báo đài. Cái đẹp tĩnh lặng ở cô để lại ấn tượng trong lòng khán giả. Trên mạng Internet, trên bảng tìm kiếm, con số xuất hiện cái tên Doãn Hạ Mạt cũng không ngừng tăng nhanh, fan hâm mộ lập cho cô một blog chính thức, trang này phát triển cực mạnh trên mạng Yahoo. “Thành công mà dễ đến thế sao?”
Trân Ân ngơ ngác gập điện thoại lại, cú điện thoại vừa rồi, là từ ban tổ chức Lễ trao giải thưởng Ca khúc vàng thường niên, chính thức mời Hạ Mạt tham dự. Hạ Mạt là một trong năm người được đề cử trong hạng mục Gương mặt mới xuất sắc của năm, Phan Nam cũng có mặt trong danh sách này.
“Đây chỉ là mới bắt đầu, sao có thể nói là thành công.”
Hạ Mạt nhìn bóng đêm vụt qua bên ngoài cửa xe trên đường trở về sau khi tham gia ghi hình. Một chương trình văn nghệ tổng hợp, những minh tinh mỗi người một bục sân khấu, cô và hai người mới bước chân vào làng giải trí khác cùng ngồi một chỗ. Hầu như MC chỉ sử dụng thời gian để nói chuyện với những minh tinh kia, cơ hội dành cho cô và hai người chỉ chen vào không quá năm phút.
Sẽ có một ngày, cô sẽ đứng trên vị trí cô muốn. Trên thế giới, có rất nhiều sự việc mà khi thực hiện không hẳn đã khó như trong tưởng tượng.
Về đến nhà, phòng khách yên tĩnh, Tiểu Trừng đang vẽ, tranh của cậu rất được hoan nghênh. Ông chủ phòng tranh gần đây đã đặt hàng mười bức một lúc. Lạc Hi cũng đã về, anh đang ngồi trên sofa mải mê xem kịch bản, con mèo đen lười nhác nằm trên đầu gối Lạc Hi. Sau quảng cáo Lỗi Âu, những tin hot về cô và anh được đăng rất nhiều, không thể vẫn như trước lén lút hẹn gặp nhau ở bên ngoài, thế là Lạc Hi sau khi diễn thường cắt đuôi đám nhà báo săn tin chạy thẳng về nhà cô. Có lúc cùng ngồi xem ti vi với cô.
Có lúc nói chuyện, vui cười với cô.
Có lúc vùi đầu xem kịch bản và ca từ để hôm sau chuẩn bị biểu diễn. Chỉ khi cô đi vào phòng ngủ, anh cười với cô, ôm cô một chút. Anh bận tới nỗi nhiều lúc cũng chẳng có thời gian nán lại nói chuyện với cô.
Lạc Hi thường xuyên về đây, Hạ Mạt dần dà cũng cảm thấy quen quen, thế là nơi đây gần như đã biến thành nhà của anh. Nghe tiếng cô về, Tiểu Trừng chạy ra đón lấy túi xách của cô, đưa cô vào phòng khách rồi quay vào bếp hâm nóng đồ ăn cho cô.
Lạc Hi bỏ kịch bản xuống.
Anh bê ra một chiếc hộp giấy trắng khá to.
Chiếc hộp có ren trắng kết nơ hình con bướm.
Hạ Mạt mở nắp hộp, bên trong là một bộ đầm dạ hội màu trắng đẹp vô cùng, viền hoa lụa đơn giản và những hạt trân châu, tinh khiết cao quý.
“Em sẽ là người đẹp nhất trong Lễ trao giải thưởng Ca khúc vàng thường niên.”
Anh hôn nhẹ lên trán cô.
Những ngón tay mân mê trên bộ đầm dạ hội ren trắng, cô ngẩng mặt nhìn anh, đôi mắt cười long lanh: “Chỉ hy vọng vậy thôi sao?”, cô cứ nghĩ là anh sẽ chúc cô đạt được giải thưởng Gương mặt mới xuất sắc của năm, thậm chí là giải Ca khúc được yêu thích nhất của năm cơ.
“Ừ”, Lạc Hi ôm vai cô cười, “Cho dù có hay không đoạt được giải thưởng, nhưng việc có thể được chính thức mời tham gia, với em điều đó chính là khẳng định lớn nhất. Cơ hội sau này vẫn còn nhiều, dù cho lần này không có được giải thưởng, nhưng trong mắt anh, em luôn là người phụ nữ đẹp nhất”.