hội tốt, có được địa vị, đâu có thấy mấy ai hiền lành tốt bụng, “hoặc có lẽ cô ấy vẫn không có cách nào để có thể cất tiếng hát trước đông người, vì thế mới để Khả Hân xuất trận trước”.
Nhã Luân không nói gì.
Có một linh cảm mách bảo cho anh hay Doãn Hạ Mạt không hề có những suy nghĩ trù tính trước, đó thuần túy chỉ do bản tính hiền lành tốt bụng của cô ấy mà thôi. Nhưng, tốt bụng là cái gì, trong thế giới showbiz đầy tranh giành, lấy đâu ra chút tốt bụng vụn vặt?
“Dưới sân khấu không một bóng khán giả mà cô ấy chẳng chút lo sợ, ngày thường cô ấy rất kiệm lời, ít thân thiện vậy mà lên sân khấu lại nhiệt tình hoạt náo đến thế. Nhưng…”, Thái Nhi nhìn dán mắt vào Hạ Mạt đứng đằng xa, “không hiểu nguyên nhân gì khiến cô ta không khắc chế nổi bản thân để cất được tiếng hát trước đám đông”.
Nhã Luân và Jam nhìn nhau.
Đúng vậy.
Trước đây mọi người luôn nghĩ Hạ Mạt là con người khó gần, lời nói hành động luôn cẩn thận, e dè, ở những chỗ đông người cô ấy rất khó hòa nhập, vì thế cất tiếng hát cũng rất khó khăn. Nhưng những gì cô ấy thể hiện ngày hôm nay chứng tỏ cô hoàn toàn không phải là một cô gái e dè nhút nhát.
Trên sâu khấu màu da cam.
Khả Hân đã hát xong.
Rải rác dưới sân khấu có tiếng vỗ tay, không nhiệt tình lắm. Trong lúc Khả Hân hát, nhiều khán giả đã bỏ đi, một số quay sang sân khấu bên cạnh xem Ngụy Nhân biểu diễn.
Dù thế nào đi nữa cũng không có sai lầm gì lớn, khán giả dưới sân khấu cũng không đến nỗi vắng quá mức phải xấu hổ mất mặt. Khả Hân nhẹ nhàng thở phào nhìn về phía Hạ Mạt đang đứng bên sân khấu tỏ lòng biết ơn.
Hạ Mạt mỉm cười nhìn Khả Hân vỗ tay.
Trong lòng Khả Hân ấm áp, thế rồi cô muốn học cách hồi nãy của Hạ Mạt để giới thiệu Hạ Mạt ra sân khấu biểu diễn. Nhưng khi ngó lại dưới sân khấu thấy mọi người đã tản đi gần hết, Khả Hân lại hoảng loạn nghĩ không ra phải nói cái gì, trong hốt hoảng cô chỉ nói vào micro được câu:
“Tiếp theo đây… xin mời mọi người nghe Doãn Hạ Mạt biểu diễn…”
Hình như không có ai nghe thấy tiếng nói của cô.
Mọi người vẫn tiếp tục nhanh chóng tản đi.
Khán giả dưới sân khấu còn lại không bằng một nửa hồi nãy, nhiều người cũng đã xoay người đang chuẩn bị bỏ đi sang sân khấu màu hồng phía bên kia xem Đới Tây biểu diễn.
Đới Tây đã ra sân khấu.
Tiếng hát Đới Tây trẻ trung dễ thương, chiếc váy trễ ngực, da trắng nõn nà mê hoặc lòng người. Đới Tây vừa hát vừa lắc lư những tư thế từ từ khoan thai. Càng nhảy chậm càng hấp dẫn, một nét đẹp sexy gợi cảm.
Khán giả gần như ngạt thở.
Ánh nắng màu vàng cam.
Sân khấu màu cam rực sáng.
Sân khấu yên tĩnh vắng lặng.
Không tiếng vỗ tay, không tiếng hoan hô reo hò, Doãn Hạ Mạt lặng lẽ bước ra sân khấu. Tinh thần bình tĩnh, nụ cười trên môi, chiếc váy xanh biển dưới ánh nắng nhẹ nhàng, thuần khiến, trông cô tựa nhe biển cả mênh mông.
Chiếc micro trong tay, “Tôi xin hát tặng mọi người một bài hát mang tựa Kim cương”.
Tiếng nhạc vang lên.
Dưới sân khấu trống vắng, không một khán giả đứng xem, Hạ Mạt bình tĩnh đứng giữa sân khấu lặng ngắt như tờ, giống như cả thế giới này chỉ có một mình cô, Hạ Mạt lặng lẽ bắt đầu hát.
…
Nếu khóc lóc thỉnh cầu Nếu giả như không biết chàng vẫn đang yêu cô ta Nếu thiếp quỳ hai gối xuống, đau thương cầu xin chàng Chàng ơi, chàng có thể vì thiếp mà ở lại.
…
Chàng mua kim cương vì cô ta Chàng đau lòng vì cô ta, ưu sầu vì cô ta Cô ta là kim cương vô giá… Thiếp là hạt cát không đáng đồng tiền
…
Tiếng hát đó lặng lẽ, giọng hát cô đơn buồn bã nhưng tiết tấu nhịp điệu lại vô cùng vui vẻ dồn dập. Hạ Mạt lặng lẽ đứng giữa sân khấu không một khán giả, trong đôi mắt là tình cảm mờ mịt. Tiếng hát của cô rõ từng chữ từng lời, rõ như hơi thở nhẹ trong màn đêm tĩnh mịch, hơi thở dường như không có, giấu đi tất cả nước mắt không để ai hay.
“Bài hát này!”
Trong chiếc Porsche, Thái Nhi rất kinh ngạc, anh ta dán mắt nhìn Doãn Hạ Mạt trên sân khấu màu da cam, nét mặt đầy nghi hoặc. Jam cũng kinh ngạc như vậy, chú tâm nhìn Doãn Hạ Mạt.
“Các anh đã nghe rồi à?” Nhã Luân không hiểu hỏi. Nhã Luân chưa bao giờ nghe bài hát này, anh cho rằng đây là bài hát mới, có thể là do Hạ Mạt tự sáng tác.
“Bài hát này có tựa Kim cương”. Jam hồi tưởng nói: “Nhiều năm trước đây, bài hát Kim cương rất nổi tiếng trong phòng trà, bài hát do một nữ ca sĩ phòng trà sáng tác cho người tình thay lòng đổi dạ của mình. Các cô gái tại phòng trà rất thích. Lời bài hát rất hay, nhiều nhà sản xuất đĩa hát muốn thu âm phát hành CD bài hát này, nhưng nữ ca sĩ kia tuyên bố bài hát này chỉ để dành cho riêng người tình của cô ấy mà thôi. Nữ ca sĩ này là người có địa vị trong giới giang hồ, các công ty sản xuất đĩa hát đánh phải buông xuôi. Thế là bài hát Kim cươngchỉ nghe được tại phòng trà đó mà thôi. Sau đó…”
Nhã Luân chờ đợi…
Jam thở dài tiếc rẻ, “Sau này… ca sĩ phòng trà đó chết, để tưởng nhớ cô ấy, các nữ ca sĩ phòng trà khác đã không bao giờ hát bài Kim cương. Bài hát này từ đó không còn lưu truyền nữa”.
“Nhưng cô ta đang hát bài hát đó”. Thái Ni sờ lên chiếc nhẫn hồng ngọc trên ngón tay, nghi hoặc nói. Doãn Hạ Mạt không những chỉ thuộc bài hát đó mà cô ấy còn thể hiện rất uyển chuyển những cảm giác đau thương của bài hát, từng từ từng câu đong đầy nước mắt khiến người nghe trong lòng cũng phải cảm thấy như đang bị vò nát.
Trong nắm mặt trời chói sáng rực rỡ.
Người người qua lại ồn ào náo động.
Quảng trường Cầu Vồng đẹp đẽ.
Nhưng…
Nhưng yên lặng.
Tiếng hát.
Doãn Hạ Mạt lặng lẽ đứng giữa sân khấu màu da cam trống vắng.
Tiếng hát nhẹ nhàng.
…
Ai ai cũng yêu cô ta Cô ta là kim cương hoàn mĩ lóng lánh Cô ta cao quý, cô ta xinh đẹp Cô ta thuần khiết, cô ta không tì vết. Thiếp chỉ là hạt cát nhỏ bé thấp hèn bay thơ gió Thiếp thê tiện, thiếp phiêu bạt Thiếp thế cô, thiếp phức tạp Cô ta là kim cương vô giá… Thiếp là hạt cát không đáng đồng tiền.
…
Người đi lại trên quảng trường Cầu Vồng dừng bước, họ nghe thấy tiếng hát, thi luật đơn giản, lời ca rõ ràng, giọng người hát cũng lặng lẽ cô đơn buồn bã. Không rõ vì nguyên nhân gì mà bài hát đó lại đột ngột đánh động trái tim họ, khiến họ không thể bỏ đi được, kéo họ từ từ đi tới sân khấu màu da cam.
Dưới sân khấu.
Nước thủy triều nhè nhẹ dâng.
Người người kéo tới mỗi lúc một đông.
Những người nãy giờ đang chú ý xem Đới Tây hát trên sân khấu màu hồng đã quay lại, họ lắng nghe tiếng hát mê hoặc của Doãn Hạ Mạt.
Lời bài hát rất rõ ràng.
Linh hồn trong tiếng hát khiến mọi người cảm động.
Ánh nắng mặt trời mùa hè chiếu lên chiếc Bentley màu đen hào hoa, quảng trường quá đông, bác tài mặc bộ đồng phục màu trắng khuy vàng buộc phải giảm tốc chạy chậm lại. Đột nhiên trước đầu xe, một em bé nắm tay mẹ chạy ngang qua về hướng sân khấu màu cam giữa quảng trường.
Bác tài vội vàng đạp phanh.
Chấn động trong xe khiến Âu Thần ngẩng đầu lên.
“Xin lỗi, Thiếu gia…”
Bác tài vội vàng nhận lỗi.
Âu Thần không nói gì, anh đóng chiếc laptop đang đặt trên đùi lại, dùi dụi mắt. Trên gương mặt thanh tú đẹp như tượng thần Hy Lạp thoảng chút mệt mỏi. Quản gia Thẩm ngồi bên cung kính giúp cất chiếc laptop đi rồi nhẹ nhàng đặt một ly rượu Brandy cạnh tay Thiếu gia. Trước kia Thiếu gia không biết uống rượu, nhưng từ sau sự kiện ngoài ý muốn xảy ra năm năm về trước, Thiếu gia tự dưng thích những loại rượu có tính mạnh.
Chiếc Bentley chạy chậm chậm ngang qua quảng trường cầu vồng. Âu Thần âm trầm nhấp một ngụm Brandy, ánh mắt mặc nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, trên cổ tay anh buộc một sợi dây ren lụa màu xanh đang phất phơ theo gió, tuy đã lâu ngày, nhưng sợi ren lụa đường nét hoa văn phức tạp vẫn còn rất đẹp, nó là thứ yêu thương quý giá vô cùng của chủ nhân.
Không khí trong lành mát mẻ mang hương vị của nắng mặt trời, sợi ren lụa màu xanh, trong thoáng giây, một cảm giác số mệnh từ từ nhẹ nhàng lướt trong không gian.
Doãn Hạ Mạt đứng trên sân khấu.
Ánh nắng nóng bỏng chiếu vào người cô, cầu vồng pha lê phản xạ khúc chiếu những tia sáng chói mắt, người người dưới sân khấu mỗi lúc một đông, ồn ào như thuỷ triều dâng lên.
Cổ họng Doãn Hạ Mạt dần thít chặt.
Nhắm mắt lại, Hạ Mạt cố gắng để mình không nhìn vào đám người đen kìn kịt kia. Quên đám đông đi! Quên đám đông đi! Hạ Mạt cố gắng nhắc nhở bản thân, nhắm chặt hai mắt lại. Nhưng, ánh nắng khóc liệt thiêu đốt khiến cổ họng cô càng thít chặt hơn.
Cô chưa bao giờ nói với bất kỳ ai…
Cô sợ đám đông…
Đặc biệt những đám đông ồn ào như tổ quạ vỡ…
Từ từ, bên tai cô lại bắt đầu những âm thanh ầm ầm kịch liệt, nhắm chặt mắt lại, muốn bật tiếng hát, cô cần phải phát ra tiếng hát, nhưng dưới sân khấu đám người ồn ào, đám người như nước biển đang dâng từng đợt từng đợt…
Tất cả…
Giống như đêm hôm đó…
…
Nếu khóc lóc thỉnh cầu Nếu giả như không biết chàng vẫn đang yêu cô ta Nếu thiếp quỳ hai gối xuống đau thương cầu xin chàng Chàng ơi, chàng có thể vì thiếp mà ở lại.
…
Chàng mua kim cương vì cô ta Chàng đau lòng vì cô ta, ưu sầu vì cô ta Cô ta là kim cương vô giá… Thiếp là hạt cát không đáng đồng tiền.
…
Đếm hôm đó là sinh nhật bảy tuổi của cô, cũng làm lần đầu tiên cô bé đứng trên sâu khấu.
Mẹ đã uống rất nhiều rượu và đang say bí tỉ. Ông chủ khuyên can mẹ không nên lên sâu khấu, coi như tặng mẹ số tiền thù lao. Mẹ đẩy ông chủ ra, lướt khướt gào lên: “Lộ Na tôi thừa biết những phép tắc trong giang hồ chứ, đã cầm tiền thì phải hát, bằng không làm sao có thể sống nổi”. Người bạn nhảy trong phòng trà không tới, mẹ loạng choạng tóm lấy cô bé đáng đứng bán hoa cho khách đẩy lên sân khấu.