đã đến đây lần thứ ba trong ngày rồi. Họ đã biết con ở đây. Con không trốn tránh được mãi đâu.
- Mẹ à, con ...
- Nếu con không ra, có lẽ họ sẽ ngồi mãi đó. Chi bằng con nên gặp cậu ấy. Cậu ấy là một người tốt. Con không nên ...
- Nhưng nếu con gặp anh ấy, cũng có giải quyết được gì đâu?
- Ít ra con cũng nên nói chuyện với cậu ấy một lần, nói hết mọi chuyện cho nhẹ lòng con ạ.
- Con ...
- Đừng cố chấp nữa, nếu con không gặp một lần để nói cho rõ, thì cả hai sẽ không thể sống thoải mái được đâu. Con ra đi.
***
Buộc lại sợi dây giày thể thao cho chặt thêm một chút để chống lại cái lạnh trong đêm. Việt đứng bật dậy ngay khi anh vừa ngẩng đầu lên và thấy cô đang đi tới. Anh mừng rỡ quay qua phía bạn nhưng Phan đã biến mất tự lúc nào. Vừa mới thấy Phan ở đây cơ mà nhỉ? Sao lại đi đâu nhanh thế? Nhưng Việt chưa kịp tìm hiểu vì sao thì cô bước tới. Cô gầy đi nhiều, đôi mắt thâm quầng, có lẽ cô bị mất ngủ. Cô bước khá nhanh, nhưng vẫn lẫn vẻ ngập ngừng.
Mưa đã ngừng rơi được một lúc lâu, đêm có lẽ đã khuya lắm. Mọi vật đều đã ngủ say, ngay cả những vì sao cũng trốn sâu vào một góc êm ái nào đó của riêng mình. Vì không còn ai canh gác trên bầu trời nên những hạt mưa được thế bắt đầu tự do rơi xuống. Mặc kệ, dường như có hai kẻ thích tiếng mưa rơi đang mải lắng nghe nhịp điệu của mưa trong đêm cuối đông.
Việt đứng im lặng, anh vẫn mải mê với trò chơi vẽ hình trên cát bằng mũi giày của mình. Còn Hạnh thì đang thực hành trò chơi mới học được từ lũ trẻ trong xóm. Cô thò hẳn tay ra ngoài mưa, rút hết những chiếc ngọn lá tre non ở bờ rào bằng tre cạnh quán. Cô ghim phần ngọn vào cuống, tạo thành những chiếc vòng bằng lá tre xinh xắn. Cả hai vẫn say sưa với công việc của mình mặc cho gió đang rít lên trên đầu. Có lẽ cảm thấy phật ý vì cái giá lạnh mà mình mang lại vẫn không mảy may có một chút ý nghĩa nào với hai kẻ đang chơi trò chơi im lặng phía dưới. Gió lại gào rú lên giận dữ, thổi ào vào trong quán, thấm đẫm không gian bằng hơi nước cộng với sự buốt giá ghê người khiến Việt run lên, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Hạnh ngừng trò chơi của mình lại, ánh mắt hướng về phía anh vẻ xót xa nhưng rồi lại nhanh chóng chú tâm vào việc sản xuất những chiếc vòng bằng lá tre của mình. Đến khi đã vặt trụi hết những chiếc lá tre non ở trong tầm tay của mình, cô mới phát hiện ra những chiếc vòng nằm đơn lẻ quả là không đẹp chút nào. Cô bèn tháo hết chúng ra, tỷ mỉ từng chút gắn những chiếc vòng lại với nhau thành một sợi dây xích bằng vòng tre thật dài. Việt dường như cũng cảm thấy những hình ảnh mình vừa vẽ thật là xấu xí, vậy nên anh dùng chân xóa hết đi để bắt đầu vẽ những bức tranh mới.
Giận dữ, gió thổi mạnh thêm và giục cho mưa to hơn, hắt cả nước mưa vào trong quán khiến Việt ho lên thành tiếng vì lạnh. Hạnh bối rối tiến lại gần, đưa tấm chăn mỏng mà nãy giờ cô vẫn vắt trên vai cho anh, trùm hẳn nó lên đầu Việt cho khỏi lạnh. Rồi cô bật cười khúc khích khi nhìn thấy vẻ ngoài ngộ nghĩnh của Việt trong tấm chăn mỏng quấn ngoài như một cô gái hồi giáo đội khăn trùm đầu chỉ để hở mặt. Nụ cười nhanh chóng thể hiện thứ quyền năng đặc biệt của mình, bức tường ngượng ngùng, lúng túng, và căng cứng ngăn cách giữa cả hai lập tức bị tan biến hết. Cho dù chỉ là trong chốc lát. Việt cũng mỉm cười ngượng nghịu, anh nhìn cô, rất ân cần và âu yếm.
- Dạo này em thế nào?
- Tốt ạ, em nghĩ thế. Còn anh?
- Tuyệt vời, anh đoán thế. Chỉ là thiếu em thì Bệnh viện hơi khốn đốn một chút. Mọi người rất nhớ em, - Việt cười, rồi vẫn kiểu cười ngượng nghịu như thế, anh ngập ngừng một lúc lâu - cả anh cũng thế.
- Em xin lỗi.
- Ừm!
Sự yên tĩnh của màn đêm lại được tái lập chỉ trong phút chốc, dường như chút xao động vừa qua không có một chút ảnh hưởng nào với cả hai. Bởi họ nhanh chóng quay lại với công việc yêu thích của mình. Sợi dây xích lá tre của Hạnh giờ đã được nối thêm ra một đoạn dài nữa, còn Việt thì bắt đầu một trò chơi mới, có lẽ anh đang muốn tìm hiểu kết cấu của thứ cát ở vùng này, bởi anh cứ mãi di di mũi giày lên nền cát. Mãi sau, khi sự kiên nhẫn đã đi quá giới hạn của nó, cô lên tiếng:
- Tại sao?
- Tại sao cái gì? - Anh hỏi lại, dù thực sự thì anh thấy mình thật quá nực cười với câu hỏi ngớ ngẩn vừa rồi.
- Tại sao cứ phải tìm em cho bằng được. - cô tỏ ra rất kiên nhẫn.
- Anh kể cho em nghe một câu chuyện nhé?
Cô tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe thấy câu trả lời của anh, có lẽ cô chờ đợi một câu trả lời khác kia. Nhưng rồi cô không nói gì, chỉ hơi cúi mặt xuống, vẻ chờ đợi.
- ...
- Sao anh không kể đi? Em đợi lâu lắm rồi.
- Anh chưa nghĩ ra nên bắt đầu từ đâu.
- ...
- ...
- Hài hước nhỉ? - Cô lại phá vỡ sự im lặng.
- Em bảo gì?
- Không! Em có nói gì đâu?
Anh cười lặng lẽ, anh đã nghĩ ra rất nhiều điều để nói với cô. Nhưng rồi khi gặp cô thì anh quên hết. Anh không biết bắt đầu từ đâu? Và như thế nào? Nói chuyện gì với cô giờ nhỉ? Nói rằng anh nhớ cô? Hay nói về mẹ cô để cô yên tâm? Hay là kể cho cô chuyện Hoàng Việt đã bị đuổi khỏi ngành vì bị tố cáo việc anh ta đòi phong bì của bệnh nhân và bớt xén vật tư tiêu hao của bệnh viện? Anh không biết, cô đang đứng trước mặt anh, vẫn dáng vẻ quen thuộc như thế, nhưng khả năng ngôn ngữ đang dần trở nên là một món quà xa xỉ đối với anh. Cô nhìn anh thông cảm.
- Hà Nội thế nào anh?
- Vắng em thì xuống sắc một chút, nhưng nói chung là vẫn kiêu sa chán.
- Anh trở lại bình thường rồi đấy. - Cô bật cười, cố làm không khí trở nên tự nhiên hơn.
- Lạ thật, anh đã nghe câu nói này ngày hôm qua, từ Phan. Hoặc đại loại thế. Bây giờ trông anh giống như là một con người khác lắm à?
- Đại loại thế. - Cô lại bật cười, lần này trông nụ cười có vẻ tự nhiên hơn.
- Đi dạo nhé.
- Đang mưa mà anh?
- Không to lắm đâu, với lại, anh vừa kiếm được một tấm áo mưa loại xịn đây rồi - anh nâng tấm chăn lên ngang đầu, ra hiệu cho cô nắm lấy một góc. Điệu bộ của anh khiến cô phá lên cười nắc nẻ.
- Coi bộ ổn rồi đây. Giờ là lúc mình nên nghĩ tới vòi nước nóng và chiếc giường thật êm. Cố lên nhé, anh bạn thân mến.
Phan rời khỏi bụi cây, mưa làm áo anh ướt hết, lạnh run lên. Anh bước vội vã về phía khách sạn, trước khi chính bản thân mình trở thành một chiếc kem khổng lồ. Chiếc mobile trong túi rung lên từng hồi, tiếng chuông báo hiệu anh có tin nhắn, ai nhắn tin cho mình lúc 3h sáng thế này nhỉ? Anh tự hỏi.
- Anh đang ở đâu thế? Em đã ra Hà Nội sáng nay, cứ tưởng sẽ gặp được anh, nhưng anh không về nhà. Lạnh quá, em không ngủ được, em nhớ vòng tay ấm áp của anh. Anh mau về nhé. Em nhớ anh.
Không một lời, sự im lặng được tôn trọng tuyệt đối cho dù họ đã có đặc điểm nhận dạng của mọi loại cây, quán xá, nhà cửa, cột đèn đường trong chuyến đi dạo dài dằng dặc của mình. Rồi khi ánh bình minh đang sắp lấp ló, thì cũng đến lúc họ dừng cuộc "đi dạo" trên bãi biển. Anh kéo tay cô ngồi xuống bãi cát, cát rất mịn. Ánh mặt trời kéo dài bóng hai người đổ xuống bãi biển. Anh lơ đãng vẽ lên bãi cát những hình thù mà khó có ông hoạ sỹ nào định nghĩa được đó là hình gì? Cô bị hút hồn bởi vẻ đẹp mê hồn của buổi bình minh đang lên. Cuối cùng, khi mặt trời đã nhô hẳn lên khỏi mặt biển, cô đứng dậy.
- Em về đây. Anh cũng về đi, công việc của anh đang chờ đấy.
- Đừng! - Hốt hoảng như sợ cô tan biến mất vào hư không, anh nắm vội lấy tay cô. - Em đừng đi.
Cô ngừng lại, nhìn anh chăm chú. Ánh mắt của cô làm anh lúng túng hồi lâu, mãi vẫn không tìm thấy lời gì để nói. Anh ngập ngừng.
- Em đừng về.
- Em phải về - Cô cố rút ra khói tay anh, bước đi vội vã - em phải về đây. Anh nhớ giữ gìn sức khoẻ.
Cô bước đi, những bước chân vội vã, những bước chân dứt khoát. Cô bước thật nhanh, thật vội vàng trước khi tình cảm có thể chiến thắng lý trí mà bắt cô quay lại. Hai bàn chân như đeo chì nặng trĩu, khiến cô phải gồng mình lên. Hàm răng cắn chặt vào nhau, cằm bạnh ra, nước mắt giàn giụa trên mi.
Anh đứng bật dậy, anh muốn chạy theo cô, năn nỉ cô đừng đi. Anh tưởng như niềm vui, niềm hạnh phúc và cả ý nghĩa của cuộc đời anh đang rời bỏ anh theo từng bước chân cô. Anh hét vội theo khi cô đã bước đi khá xa trên bãi biển, tiếng hét kéo cô đứng sững lại.
- Anh yêu em!
Gió thổi rất nhẹ, và nắng dịu dàng. Sóng biển nhảy múa trên bờ cát, cô quay người lại. Cô nhìn anh, ngỡ ngàng, bối rối. Anh vừa nói gì vậy? Cô mím môi, cúi đầu xuống, hai bàn tay ngượng ngùng vì không biết để vào đâu cứ xoắn vào nhau. Cô đã lờ mờ nhận ra tình cảm của anh, nhưng khi được anh nghe anh thốt lên thành lời, nó vẫn gây cho cô một cú sốc thực sự. Cô không còn tin vào tai mình nữa. Nhưng bàn chân cô vẫn không dừng lại, cô vẫn bước đi rất nhanh trên cát. Anh chạy theo cô, từ phía sau, anh ôm lấy cô, rất chặt. Cô cố vùng khỏi vòng tay anh nhưng không được.
- Anh buông em ra.
Việt ôm chặt lấy cô như thể sợ rằng nếu anh buông tay ra thì cô sẽ bay đi mất. Mãi đến khi cô nhắc đến lần thứ ba câu nói của mình, anh mới bối rối xin lỗi rồi buông cô ra, nhanh chóng xoay người đứng đối diện với cô. Cô đang quay mặt đi, lau vội những giọt nước mắt trên mi. Anh nắm lấy tay cô, ánh mắt nhìn cô dịu dàng, nhưng cháy bỏng.
- Anh yêu em!
- Anh điên rồi. Anh không thể.
- Có chứ, anh yêu em. Hãy quay về với anh. Bệnh viện cần em, bệnh nhân cần em. Và anh rất cần em.
- Việt - Cô bật khóc - Xin anh, em không thể.
- Tại sao?
- Tại vì, - cô nức nở - vì ...
- Anh không cần biết vì sao, chỉ cần biết rằng anh yêu em. Anh chỉ cần có em thôi.
- Em xin lỗi, - cô giật mạnh tay khỏi tay anh, dù mỗi câu nói là một lưỡi dao lạnh lùng đâm vào tim cô. - Em không yêu anh.
- Em nói dối - Việt hét lên - nói dối.
- Em nói thật. - Hàm răng cắn vào môi cô run run - em xin lỗi.
- Em nói dối, hãy nhìn vào mắt anh đây này. Em đang nói dối. Tại sao?
- Em xin lỗi - Hạnh khuỵ xuống, cô chỉ biết lặp lại lời xin lỗi của mình - em xin lỗi.
- Anh không chấp nhận điều đó. Anh biết em làm thế là vì anh, - anh cúi xuống nâng cô lên - nhưng em sai rồi, anh không cần em làm gì cho anh hết, vì anh chỉ cần em thôi.
- Tại sao? Tại sao lại là em chứ?
- Bởi vì anh sinh ra là để thuộc về em, em sinh ra là để mang lại hạnh phúc cho anh. Hạnh à! Bởi vì chúng ta thuộc về nhau.
- Còn có biết bao nhiêu cô gái khác, những người ... - cô bối rối, không tìm ra từ phù hợp - những người ... hơn em. Xin anh hãy nghe em. Những người đó mới là những người có thể mang cho anh hạnh phúc. Em thì không.
- Không! Sẽ không ai có thể mang lại cho anh hạnh phúc ngoài em. Bởi vì người anh yêu là em. Anh chỉ yêu em thôi. Cho dù ai có nói gì đi nữa, cho dù ngày mai bầu trời có sập xuống. Thì anh vẫn cứ muốn hét lên cho cả thế giới này biết rằng anh yêu em. Nghe anh này, anh yêu em. Cuộc sống sẽ còn ý nghĩa gì khi không có tình yêu? Chính em đã giúp anh tìm ra điều đó đấy. Nghe anh, anh không quan tâm tới việc ông trời cho em bao nhiêu thời gian? Một ngày? Một tháng? Một năm? Anh không cần biết. Sống một trăm năm để làm gì nếu chỉ sống trong cô đơn và lạnh lẽo? Anh thà sống một ngày mà có em, có tình yêu và niềm hạnh phúc còn hơn. Anh muốn mỗi buổi sáng, anh sẽ thức em dậy bằng một nụ hôn. Chào đón em bằng một đoá hồng thơm ngát, và mình sẽ cùng nhau trang trí ngôi nhà của chúng mình. Anh sẽ phụ em nấu bếp, bù lại, em sẽ giúp anh lau nhà. Và mỗi buổi tối, chúng ta sẽ c