Tinh Tuệ nghe giọng Phùng Giai Thành tại đầu bên kia điện thoại ừ a a nửa ngày, nói đúng hơn là không ra được một chữ… Người bác sĩ này chỉ số thông minh cao như vậy nhưng rốt cuộc có làm được gì đâu? ! Thậm chí, ngay cả vào những thời khắc mấu chốt như vậy cũng sẽ cố gắng giảng hòa chứ nhất quyết không đánh…
“Nói nhanh đi, chúng ta chỉ là nói giỡn !” Tinh Tuệ thấp giọng với điện thoại rống lên, giống như lúc này, cô đang ở trong phòng làm việc nho nhỏ của Phùng Giai Thành.
“Chúng ta chỉ là nói giỡn !” Bác sĩ thuật lại cực nhanh, giống như sinh viên đang định trốn học lại bị thầy giáo lấy sổ ra điểm danh nghe được sau lưng có người nhắc nhở mình, mừng húm như bắt được một cọng rơm cứu mệnh.
Sau đó, điện thoại bỗng nhiên im lặng. Qua một hồi lâu, đang lúc Tinh Tuệ hoài nghi điện thoại di động của mình có phải xảy ra vấn đề gì hay không, chợt nghe Cao Nguyên dùng một giọng “Ôn nhu” nói:
“Eh, em rất rảnh sao? Tôi và Phùng Giai Thụy rủ em trai cậu ấy ăn cơm, em cũng cùng đi đi.”
“Tôi… Tôi còn muốn làm thêm giờ.” Cô sợ hết hồn, trực giác định cự tuyệt, “Nhưng mà Phùng Giai Thành thật không muốn trực ban sao?”
“Cậu ấy xin nghỉ.”
“… Nhưng tôi còn muốn làm thêm giờ.”
“Ừ, vậy nửa tiếng sau gặp ở XXX.” Nói xong, liền cúp máy.
Anh xem lời của cô là gió bên tai sao? … căn bản cũng không cho phép cô cự tuyệt?
Tinh Tuệ sửng sốt một hồi lâu, mới để điện thoại di động xuống, trừng mắt nhìn màn hình, trong lòng hốt hoảng.
Nhưng mà cô, vì sao phải sợ?
Cho dù cô hẹn người khác lên giường thì đã ra sao? Trong lúc đang làm Pháo × hữu cũng cần phải chung thủy ư?
Tinh Tuệ đi qua đi lại trong phòng làm việc, cắn móng tay, nhiều lần suy tư. Gần đây giữa cô và Cao Nguyên đã bắt đầu xảy ra vấn đề, hơn nữa J và những người khác không ngừng đưa ra các loại nghi vấn làm cô không khỏi cảm thấy hoài nghi với « quan hệ sex friend » này… Điều này rốt cuộc là đúng hay sai? Nếu như là sai, cô nên làm gì bây giờ?
Vướng mắc một hồi lâu, cuối cùng Tinh Tuệ quyết định can đảm đi đến “Hồng Môn yến”0, cô tự nói với mình, vô luận như thế nào, cô đã ba mươi mốt tuổi, nhất định mình làm mình chiu, cho dù gặp được vấn đề khó khăn thì tránh né không phải là biện pháp, chịu khó tiến lên mới là điều cô nên làm.
Nghĩ đủ cách, cô còn có thể sợ điều gì?
Vì vậy, cô đóng máy tính, cầm lấy áo khoác và ba lô, kích động rời khỏi phòng làm việc.
Chỉ cần sau hai mươi phút cô đã đến được nhà hàng mà Cao Nguyên nói. Lúc đến bàn của ba người đàn ông, chỉ còn chỗ bên cạnh Phùng Giai Thụy là còn trống, tự nhiên Tinh Tuệ lại có cảm giác muốn bỏ cuộc nhưng chỉ có thể an ủi mình, chuyện gì đến cũng đã đến, cứ bình tĩnh mà đương đầu.
“Lộ tiểu thư, xin chào, ” Phùng Giai Thụy cười thật hiền lành nhưng lại làm cho người ta có ấn tượng rất cáo già, “Chúng ta lại gặp mặt.”
“Xin chào.” Tinh Tuệ từ lúc bắt đầu ngồi xuống, chỉ nhìn Cao Nguyên một cái. Lúc ấy, anh đang cúi đầu xem thực đơn, có lẽ từ dư quang của khóe mắt anh cũng thấy cô đang nhìn anh chăm chú nên anh ngẩng đầu lên nhìn cô, nhưng cô lập tức dời tầm mắt đi nơi khác .
“Em trai tôi nói cô là nhà thiết kế thời trang?”
“Ha ha, ” cô cười khan hai tiếng để che dấu sự bối rối của mình, “Không, không, chính xác ra là nhà thiết kế nội y.”
“Em tôi nói cô rất có tài hoa.” Phùng Giai Thụy liếc Phùng Giai Thành một cái.
“Đâu có, đâu có…” Cô càng cảm thấy lúng túng.
“Hơn nữa em tôi còn nói cô là người rất thú vị.”
“Không có, không có…” Tinh Tuệ vừa đổ mồ hôi lạnh vừa nghĩ vị đại ca này đúng thật không phải là một dĩa đèn cạn dầu!
Hàn huyên đến đây, Tinh Tuệ cuối cùng nhịn không nhìn mặt hai người còn lại. Phùng Giai Thành lộ rõ vẻ mặt thấp thỏm, đại khái còn đang suy nghĩ phải giải thích chuyện cười giỡn hồi nãy thế nào, ngoan ngoãn đính chính chỗ nào đúng, chỗ nào sai. Về phần Cao Nguyên, anh không thèm nhìn ai, cũng không để ý đến ai, ngoắc gọi người phục vụ, bắt đầu tự quyết định chọn món ăn, giống như anh đi một mình đến dùng cơm, tất cả mọi người bên cạnh đều là không khí!
Phùng Giai Thụy tựa hồ như một chương trình ti vi, đề tài rất nhiều. Đầu tiên là nói anh gần đây phụ trách một chuyên mục mới, kế tiếp lại nói đến thời sự và chính trị. Tinh Tuệ một là không quá quen thân với Phùng Giai Thụy, hai là mình cũng không có ý kiến gì hay có thể phát biểu, nên chăm chú yên lặng ngồi nghe bọn họ nói. Khi cô và Cao Nguyên ở bên nhau, hai người gần như không đàm luận qua những vấn đề này ( kỳ thật cẩn thận ngẫm lại, bọn họ căn bản là rất ít nói chuyện với nhau, hơn phân nửa thời gian chỉ là cùng nhau ăn cơm, lăn lộn trên giường và ngủ mà thôi… ), cho nên khi nghe anh và Phùng Giai Thụy chậm rãi nói, cô đột nhiên cảm giác cô kỳ thật cũng không được cho là hiểu rõ anh … hay chính xác hơn là cô cũng không biết hòan tòan về Cao Nguyên. Thì ra là anh còn có những mặt khác mà cô chưa có dịp thấy qua làm cho cô cảm thấy vừa xa lạ lại… rất hiếu kỳ.
Không thể phủ nhận, Cao Nguyên đối với Tinh Tuệ mà nói là rất đặc biệt.
Trong ý thức của Tinh Tuệ, ngoại trừ người thân, ngay cả những bạn bè được coi là thân thiết cô vẫn luôn giữ một khoảng cách. Ví dụ như làm đồng nghiệp với J, hay như làm bạn bè với Phùng Giai Thành, hay giống như một người chỉ thấy qua hai lần là Phùng Giai Thụy, cho dù là gần đây quan hệ của cô và J cũng thân thiết hơn nhưng hai bên luôn có một khoảng cách đặc biệt giống như có một cây cầu mà cô đứng ở đầu cầu này và những người khác đứng ở bên kia, không ai sẽ vượt qua hoặc rút ngắn khoảng cách này.
Nhưng cô và Cao Nguyên… dường như không có khoảng cách đó. Cô đã quá quen nhìn thấy anh ngay cả khi không có mảnh vải che thân. Đó là quan hệ thân mật nhất giữa người với người… ít nhất nói về thể xác đó cũng là nơi riêng tư nhất. Thế nhưng cô lại thấy xa lạ bởi hiện tại anh thật đứng đắn và nghiêm túc.
Đối với những người khác cô không bao giờ muốn xóa đi khoảng cách đó, bởi điều đó đối với cô là sự an toàn. Nhưng nếu dựng một khoảng cách giữa cô và Cao Nguyên…thì đúng là thật kỳ quái !
Đang khi cô còn đắm chìm trong những suy nghĩ khó phân định của mình, chợt nghe Phùng Giai Thụy hỏi: “Đường Tinh Tuệ cô học ở New York mấy năm?”
“Bốn năm.”
Phùng Giai Thụy gật đầu: “Năm chúng tôi tốt nghiệp có đi Mỹ chơi hai tháng, có ghé qua New York ở một tháng.”
“Năm đó chưa có tốt nghiệp, ” Cao Nguyên chỉnh Phùng Giai Thụy, “Mùa hè năm sau đó mới tốt nghiệp.”
Phùng Giai Thụy ngẩn người, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới nhớ: “A, đúng rồi… sau đó một năm mới tốt nghiệp. Bởi vì tháng mười tôi phải trở về nước, cho nên trước đó tổ chức đi chơi.”
Cao Nguyên bất đắc dĩ nhếch miệng.
“Đó là năm nào?” Anh lại hỏi.
“2007.” trí nhớ của Cao Nguyên rất tốt.
Phùng Giai Thụy đột nhiên hỏi Tinh Tuệ: “Năm 2007, cô vẫn còn ở New York sao?”
“Còn chứ, năm 2008, tôi mới trở về.”
Anh quay đầu nhìn Cao Nguyên: “Vậy lúc chúng ta đi New York vì sao cậu không dẫn chúng tôi đi gặp cô ấy?”
Vấn đề này thoáng chốc hỏi khó Cao Nguyên, chỉ thấy anh kinh ngạc há to miệng, sợ run một hồi lâu, mới cứng nhắc đáp: “Ừ… Đại khái đã quên.”
“Thôi đi!” Phùng Giai Thụy nhướng mi, “Người anh họ cậu chưa từng gặp qua mà cậu không biết xấu hổ đem chúng tôi đến ở nhà anh ấy. Trong khi cô ấy là mười mấy, hai mươi mấy năm bạn cũ cậu ngược lại đã quên…”
Cao Nguyên ho nhẹ một tí, có vẻ hơi lúng túng, nhún vai, xem như đem vấn đề này qua loa tắc trách cho xong.
“Nhưng, ” Phùng Giai Thụy nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Tinh Tuệ nói, “Nói thật, tôi cảm giác, cảm thấy cô thật quen mắt… có phải là, chúng ta trước kia giống như thật sự chưa từng gặp mặt?…”
“Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?” Cao Nguyên hai tay ôm ngực, mắt trợn trắng nhìn Phùng Giai Thụy, ” Người mà không biết sẽ cho là cậu có quan hệ mật thiết với «thích đại thúc »…”
“? !” Phùng Giai Thụy trừng to mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
Bên kia, Tinh Tuệ và Phùng Giai Thành cũng rất ăn ý bèn nhìn nhau cười.
Phùng Giai Thành tựa hồ muốn nói: Sorry, anh của tôi có đôi khi là có chút cái kia…
Tinh Tuệ mỉm cười dùng ánh mắt trả lời: không có việc gì, tôi nghĩ anh ấy không có ác ý.
Đợi đến bọn họ dùng ánh mắt trao đổi xong, vừa quay đầu lại, phát hiện thấy Cao Nguyên ngồi đối diện đang nhìn cô chăm chăm. Khí sắc của anh rất dọa người, Tinh Tuệ chưa từng thấy qua, giống như… cô trước mặt anh như có gắn thêm một bộ râu…
Phùng Giai Thụy lại bắt đầu đổi chủ đề, Cao Nguyên rất nhanh dời ánh mắt, khôi phục vẻ mặt thản nhiên bình thường. Tinh Tuệ đột nhiên có điểm hoài nghi chẳng lẽ mới vừa rồi là mình nhìn lầm, vì từ đầu buổi ăn đến giờ anh gần như không nhìn đến cô!
Nghĩ tới đây, tính phá rối lại trỗi dây dù là đã bị tiềm ẩn và mai một đi ít nhiều nhưng lần này là do bị người khác đào lên. Tinh Tuệ thử dò xét đưa chân ra, dùng sức đá một chút, quả nhiên thấy Cao Nguyên mặt không đổi sắc nhíu mi mắt một cái. Biết chắc là mình đã đá trúng chân anh, vì vậy cô càng lớn mật bỏ một chiếc giày cao gót xuống, duỗi chân luồn vào trong ống quần Cao Nguyên ngọ ngoạy.
Cao Nguyên bình tĩnh như không thấy cô, vẻ mặt trấn định nhìn Phùng Giai Thụy, giống như là rất nghiêm túc đang nghe Phùng Giai Thụy nói, nhưng ánh mắt đã có chút… cổ quái.
Tinh Tuệ mấp máy miệng, mũi chân từ từ theo bắp chân của anh đi xuống, trượt đến trên giày của anh, sau đó lại đi lên thử trượt vào ống quần anh, cách một lớp vớ da mỏng dùng chân mè nheo da của anh.
Cao Nguyên lúc đầu còn tỏ ra là một người nghiêm túc đang nghe Phùng Giai Thụy nói chuyện, còn trả lời Phùng Giai Thụy một, hai vấn đề, nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt của anh bỗng trở nên mơ hồ…
Đương Tinh Tuệ cảm thấy không thú vị, lúc lùi mũi chân về, anh chợt hung hăng lườm cô một cái, ý tứ hàm xúc không rõ nhưng lại làm cô sợ hãi.
Khi món ăn lục tục đưa lên, Tinh Tuệ chỉ cắm cúi ăn, Phùng Giai Thụy vừa hay nói lại rất khôi hài, nên phần lớn chỉ một mình Phùng Giai Thụy nói, những người khác chỉ cần phối hợp một tí là có thể làm cho không khí trở nên rất hòa hợp.
Ăn được một nửa, Tinh Tuệ đứng dậy đi toilette. Nhà hàng này, trước đây cô và Cao Nguyên đã cùng nhau đi ăn, chỗ đi toilette lại được thiết kế rất đặc biệt. Muốn đi toilette phải đi qua những hành lang gấp khúc giống như mê cung, hơn nữa ở đây toilette cũng không phân biệt nam nữ, là một gian phòng lớn với những gian toilette nhỏ độc lập vì dù sao thì chỉ cần cửa mở ra là có thể vào. Trên hành lang gấp khúc không có ai, Tinh Tuệ đi vào một phòng toilette nhỏ, xoay người đóng cửa, nhưng cửa lại bị một người ngăn lại.
Khuôn mặt Cao Nguyên tuấn lãng đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, ánh mắt sắc bén làm cho đường cong của bộ mặt anh càng thêm có vẻ góc cạnh rõ ràng.
Tinh Tuệ bị anh làm sợ hết hồn, muốn hỏi anh tại sao lại ở chỗ này, nhưng lời nói còn chưa ra khỏi miệng, anh liền chui vào, trở tay khóa cửa lại, nâng mặt của cô lên cúi đầu xuống hôn.
Ngón tay của anh tuyệt không ôn nhu, bóp bên má phải cô làm đau điếng. Môi lưỡi của anh cũng rất thô lỗ, giống như là muốn mượn nụ hôn này để trừng phạt cô.
Tinh Tuệ bị dọa bối rối, cho nên đứng không nhúc nhích, cho đến khi anh thở dài, buông cô ra, cô mới ngây ngốc mở trừ