“… Chuyện không liên quan đến tôi.” Cô làm bộ nghiêm túc xem móng tay.
“Tôi không phải chỉ là đùa với em một chút thôi sao, làm sao mà em có thể đối với tôi ra tay nặng như vậy?” Anh nhìn qua có vẻ rất tức giận.
“…” Cô chỉ biết giữ bộ dạng giả điếc.
“Nha đầu chết tiệt kia, ” Cao Nguyên vươn tay trừng phạt dường như muốn bóp gương mặt của cô, “Nhường tôi một chút em sẽ chết sao?”
“…” Bị nhéo đau, cô cũng cương quyết không nhìn anh.
“Không trách được Kỷ Dần Hạo không thích em.” Anh bật thốt ra.
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, đừng nói Tinh Tuệ , mà ngay cả Cao Nguyên cũng ngây ngẩn cả người.
Trong nháy mắt, lửa giận của Tinh Tuệ đã từ lòng bàn chân vọt tới ót. Cô đẩy bả vai anh ra, mở cửa vừa muốn đi ra,
Cao Nguyên từ phía sau ôm lấy cô, đơn giản chỉ một động tác, cửa đã được đóng lại.
Cô không nói câu nào, chỉ là cố gắng giãy giụa hai chân. Anh cũng không nói gì, liều mạng ôm lấy cô.Hai người cứ như vậy trầm mặc so đo một hồi, cuối cùng Cao Nguyên đột nhiên mở miệng nói: “Được, được rồi, là tôi không tốt, tôi nói sai, thật xin lỗi!”
Nhưng Tinh Tuệ vẫn giãy giụa một cách không mệt mỏi.
“Đường Tinh Tuệ!” Cao Nguyên gầm nhẹ một tiếng, giống như muốn nói gì đó, nhưng vẫn không thốt nên lời.
Cuối cùng, cô không còn sức vùng vẫy nữa, nước mắt đảo quanh hốc mắt, nhưng bằng ý chí quật cường, cô cố gắng chịu đựng để nó không rơi xuống.
“Được rồi, tôi nói xin lỗi với em còn không được sao? !” Khi cô không giãy giụa nữa, Cao Nguyên nhẹ nhàng buông cô ra.
Tinh Tuệ xoay người nhìn anh, thấy không rõ vẻ mặt, vì có một mảng mờ mịt nơi hốc mắt, cô chỉ nghe được giọng của mình nói: “Tôi không nghĩ anh đang thương hại tôi, tôi còn nghĩ cả đời này nếu không ai thèm lấy, tôi cũng không cần anh thương hại!”
Nói xong, cô dùng hết sức lực cuối cùng đẩy ra anh, mở cửa đi ra ngoài.
Tối hôm đó về nhà với một tinh thần vô cùng buồn bực, Tinh Tuệ tìm ra một chai rượu đỏ còn dang dở, một mình ngồi bên cửa sổ uống.
Uống cạn chai rượu, cô mới phát hiện, hình như là… trong hôn lễ của Cô và Kỷ Dần Hạo là dùng rượu này.
Cô không khỏi nhếch môi cười, bóng cô đổ dài qua cửa sổ thủy tinh, là một gương mặt vô cùng đau khổ.
Có lẽ cô không nên đối với Cao Nguyên phát giận, có lẽ… Kỷ Dần Hạo cũng là bởi vì tính tình cô điêu ngoa nên mới không cần cô…
Người đàn ông đó đã từng cười hứa hẹn sẽ cùng cô hạnh phúc cả đời, cuối cùng lại vô tình bỏ rơi cô. Lần đó, lúc Kỷ Dần Hạo đột nhiên nói với cô “Chúng ta ly hôn đi”, cô nhìn anh, không tin vào tai mình, tình nguyện tin tưởng đây chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng lại là một cơn ác mộng ngàn lần là thât, đến bây giờ, cô vẫn không có cơ hội tỉnh lại.
Kỷ Dần Hạo nói cô không có gì không tốt, chỉ là anh không hề yêu cô, anh muốn có một cuộc sống khác, để anh có thể đạt được những gì anh muốn. Những gì cần giữ lại cứ trôi dần theo từng cuộc đối thoại, mỗi lúc kết thúc anh đều nói “Thật xin lỗi, xin em hãy bỏ qua cho anh”.
Muốn tiếp nhận một thực tế tàn nhẫn như vậy, cần thời gian rất lâu. Như một vết thương không bao giờ lành miệng, cô cứ ngây ngây, ngô ngô trong cuộc sống, Đường Tinh Tuệ cảm giác mình chắc sắp điên rồi.
Cuối cùng, một ngày vào nửa năm trước, cố gắng đè nén cảm xúc, cô đi làm thủ tục ly hôn. Bọn họ không có con chung, cũng không có tài sản chung khó xác định hay nợ nần nên thủ tục ly hôn rất dễ xử lý. Lúc đi ra khỏi cục dân chính, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, đột nhiên cảm giác mình giống như một con chim bị bẻ gãy cánh. Để rồi không thể nào bay lượn được nữa.
Cô hẹn những người bạn quen biết từ nhỏ đi quán bar uống rượu, kết quả chỉ có Cao Nguyên tới.
“Bọn họ chắc đều bề bộn nhiều việc, ” anh đứng ở trước mặt cô, hút một điếu thuốc, có chút phẫn nộ nói, “Tôi là vì vừa lúc có công tác gần đây nên mới tới.”
Đêm hôm đó, cô uống đến rất say, Cao Nguyên không có biện pháp ngăn lại, đành phải đưa cô về nhà… nhưng quan hệ của bọn họ cũng không phải là từ ngày đó bắt đầu … bởi vì theo cách Cao Nguyên nói, đêm hôm đó khi đem cô về nhà, cô đã nôn đầy lên thảm và ghế sofa anh vừa mua làm anh phải kiên nhẫn lắm mới dọn sạch…
Bọn họ lại lục tục đi ra ngoài uống rượu mấy lần, mỗi lần đều là Tinh Tuệ một người càu nhàu, còn Cao Nguyên ở bên cạnh chỉ nói vài câu lấy lệ. Cho đến có một ngày buổi tối, bọn họ đều hơi say, mới xảy ra chuyện củi khô gặp lửa…
Trong bóng tối, nhìn gương mặt của Cao Nguyên nằm trên người cô, Tinh Tuệ đột nhiên cảm giác được mình đã trưởng thành… bởi vì cô như thế nhưng có thể rất thẳng thắn thừa nhận dục vọng của mình.
Cô cũng không thương anh, giữa bọn họ cho tới bây giờ đều không có cảm giác yêu hay thương gì cả. Cô muốn anh, giống như phần tính chứ không phải phần tình!
Cô không cách nào phủ nhận dục vọng của mình, nhưng cũng không cách nào dùng dụng cụ… hay cùng bất kỳ người đàn ông nào cô không quen biết lên giường. Cho nên, anh là người chọn lựa thích hợp nhất, không phải sao?
Bọn họ biết nhau từ thời còn học nhà trẻ, mặc dù không thể nói là không có gì giấu nhau, nhưng luôn hai bên đều quen thuộc đến nỗi không cần có bất kỳ đề phòng hoặc giấu giếm nào. Anh còn là…
Là người độc thân, hay chính xác hơn là anh chưa từng có bạn gái cố định, chứ đừng nói đến đối tượng kết hôn. Vì vậy, bất luận thế nào cô cũng không nên yêu anh. Ngòai ra, anh cũng “miễn cưỡng” được xem là gợi cảm, anh tuấn được rất nhiều phụ nữ thầm mến. Cuối cùng, điều cô kinh ngạc là, bọn họ ở trên giường rất ăn ý, có khi bọn họ thậm chí không cần bất kỳ khúc dạo đầu nào vẫn làm cho hai người cùng thăng hoa…
Theo cách đó mà nói, tựa hồ hai người bọn họ nếu không phải là một đôi pháo * hữu hoàn hảo thì đúng là trời không có mắt…
Nhưng điều đó không có nghĩa là anh có thể làm tổn thương cô!
Nghĩ tới đây, Đường Tinh Tuệ ngửa đầu đem bình rượu còn dư uống cạn. Một cảm giác chua xót xen lẫn khổ sở dọc theo cổ họng đi thẳng xuống dạ dày, cô có thể cảm nhận được dạ dày của mình hung hăng co quắp, mơ hồ đau nhói.
Một lát sau, cô cảm thấy đầu óc choáng váng, vì vậy lấy tấm thảm trên mặt đất quấn lại rồi ngủ luôn trong phòng khách.
Đến nửa đêm, dạ dày đau như lửa đốt, cô rốt cục bị đau giật mình tỉnh dậy. Cô ngồi dậy, cổ họng ợ lên tòan nước chua, hô hấp cũng bắt đầu khó khăn. Cô tập tễnh vào nhà bếp rót một chén nước ấm uống hết, nhưng cảm giác nóng rực đau đớn lại không có dấu hiệu giảm bớt chút nào. Cuối cùng, cô hầu như đau đến muốn lăn lộn.
Vì vậy, cô dùng cả tay chân bò đến bên cạnh ghế sofa, lấy di động trong ba lô ra. Mở máy, tìm trong danh sách bạn bè… giờ khắc này, ngoại trừ Cao Nguyên ra cô không thể nghĩ ra người nào khác.
Điện thoại vang lên vài tiếng mới được nhận, đầu dây bên kia nghe có vẻ huyên náo, giọng Cao Nguyên lười biếng nhưng lại rất rõ ràng: “Cuối cùng em cũng chịu gọi điện thoại cho tôi.”
Tinh Tuệ dùng sức nuốt nước chua bốc lên từ cổ họng xuống, miệng thở dốc nói: “Cứu… Cứu tôi với… Dạ dày tôi đau quá…”
Nói xong lời cuối cùng, cô òa khóc nức nở.
“Em đang ở đâu? !” Tiếng ồn ào náo nhiệt thoáng chốc biến mất, tòan đường dây chỉ nghe được giọng nói lo lắng của Cao Nguyên.
“Nhà…” Cô cảm giác mình mau chịu không nổi, vì vậy theo bản năng cầu khẩn anh, “Anh mau tới… Mau tới cứu tôi…”
“Tôi sẽ đến ngay lập tức.”
Trong thoáng chốc, cô nghe được một tiếng “Phanh”, giống như là cửa bị một lực mạnh đóng lại.
Anh không tắt điện thoại, giống như vừa gấp rút lên đường lại vừa muốn xác định cô còn sống hay chết.
“Chết tiệc, em đến cuối cùng đã làm gì với mình? !” Lẫn trong tiếng xe cộ, Cao Nguyên lớn tiếng hỏi.
“Tôi… Là tôi uống chút rượu…”
“Một chút? !” Giọng anh cực kỳ hòai nghi.
“… Nửa bình.”
“…”
“Ách…” Cô đau đến tứ chi tê dại, ngay cả đầu cũng hồ đồ, “Ba phần tư bình.”
Anh không có nói nữa. Trên đường đi cứ ít phút lại hỏi cô còn đó hay không. Cô nằm trên tấm thảm mềm mại màu hồng của Nga, là thảm anh khuyên cô mua, giờ khắc này, cô thực sự cảm động đến phát khóc, nếu không phải nhờ tấm thảm này, bây giờ cô đã phải nằm trên sàn nhà lạnh như băng rồi… tưởng tượng đã thấy rất thê thảm.
Không biết qua bao lâu, cô nghe trong điện thoại truyền đến một giọng nói “Tôi đang ở dưới lầu”. Anh có chìa khóa nhà cô, nghĩ tới đây, cô lại muốn ứa nước mắt… bởi vì cô không cần thả lỏng cơn đau để đứng lên đi mở cho anh.
Theo tiếng chìa khóa chuyển động trong ổ, cửa bị người từ bên ngoài mở ra. Tinh Tuệ miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn một cái … quả nhiên là Cao Nguyên, trong tay nắm chặt di động cùng chìa khóa xe, nhờ ánh đèn công cộng ngòai hành lang, cô có thể thấy rõ vẻ mặt dọa người của anh.
“Đường Tinh Tuệ!” khi tức giận hoặc đến lúc đạt tới cao trào, anh đều thích gọi cả họ lẫn tên của cô, “Em nếu muốn chết thì tự mình chết, đừng có giỏi gọi điện thoại cho tôi!”
Nói xong, anh ôm mạnh lấy cô, xông ra ngoài.
Vào thang máy, Tinh Tuệ chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu óc choáng váng muốn ói, dạ dày nóng rực từng cơn, tứ chi vẫn tê dại như cũ … nói thật, cô thật cảm giác mình sắp chết.
Thì ra là… Chết là loại cảm giác như thế này, rõ là… Khó chịu muốn chết!
Như một bản năng sinh tồn, cô vươn tay vô lực cầm lấy cổ áo chemise của Cao Nguyên: “Thật khó chịu… Đau… Cứu tôi với…”
“Tôi đây không phải là đang cứu em sao!” Anh cúi đầu, sắc mặt xanh mét, gương mặt như muốn giết người nhưng trong ánh mắt, lộ ra sự bất an cực độ.
Cho đến giờ phút này, Tinh Tuệ mới sợ hãi khóc rống lên, giống như bọn họ ngày đầu vào nhà trẻ.
Cao Nguyên thở dài, ôm cánh tay cô thật chặt, giống như là muốn an ủi nhưng lại lại không biết nên làm như thế nào.
Cửa thang máy vừa mở ra, Cao Nguyên liền xông ra ngoài, mở cửa xe, đem cô thảy lên ghế trước, buộc dây an toàn, rồi chui vào chỗ tài xế ngồi. Chiếc SUV của Đức, như một con tuấn mã gào thét, lướt nhanh trên đường.
Đêm hôm khuya khoắt đường xá vắng vẻ, bọn họ rất nhanh đã đến bệnh viện. Cô bị đưa vào phòng cấp cứu, dọc theo đường đi anh như người điên hô to bác sĩ cứu mạng. Cô bị đặt trên một chiếc giường đơn ngoài hành lang, sau đó được nhanh chóng chuyển đi, trước mắt thoảng qua vô số ngọn đèn và những người lạ mặt… Cuối cùng, cô duy trì không được hôn mê bất tỉnh.