i lại chỉ biết " trường bần vô thân thích" [nghèo triền miên không người thân thích], sau khi a mã mất đi, ngạch nương mới đến đất lậu làm người giặt quần áo, muội giúp người ta thêu thùa may vá, nhưng cả nhà cũng chỉ có thể ăn được một nửa no bụng. Bởi vì ngạch nương bình thường cứ luôn khóc lóc, mắt bị hỏng, dần dần cái gì cũng không nhìn thấy rõ nữa."
Ta đưa tay nắm lấy tay Ngọc Đàn, Ngọc Đàn nói: "Mỗi ngày muội đều dốc sức làm việc trang trải, nhưng vẫn không có tiền cho ngạch nương đi xem bệnh. Bởi vì trường kỳ ăn không đủ no, tiểu đệ lại bị bệnh. Mùa đông năm ấy rét mướt khác thường,tuyết cũ đọng chưa tan tuyết mới lại rơi xuống, mặt đất tuyết đóng dày đến ba bốn tấc, muội mang một đôi hài mỏng và cái áo cũ sờn mà ngạch nương mặc khi còn trẻ, đi đến các nhà thân thích vay tiền. Cay nghiệt đến mức mở cửa ra thấy muội một cái là ngay lập tức đóng cửa lại. Người tốt một chút để muội còn chưa mở miệng nói, bọn họ họ đã hướng về phía muội kể lể mùa đông năm nay khó khăn như thế nào.Muội chạy trong tuyết lớn cả ngày mà một đồng cũng không mượn được.Muội vừa lạnh vừa đói lại vừa sợ, khi ấy trời đã tối hẳn, muội cũng không dám về nhà, ngạch nương bệnh, đệ đệ bệnh, muội chỉ sợ bọn họ cũng giống như a mã lìa bỏ muội mà đi. Muội lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm không mục đích, vì rằng tinh thần hoảng loạn, tự nhiên đụng phải một chiếc xe ngựa trên đường, khi ấy người đánh xe giơ roi lên muốn quất muội."
Biết rõ Ngọc Đàn bình thường ngồi trước mặt ta, ta vẫn nắm lấy tay nàng thật chặt, "Sau đó thì sao?" Ngọc Đàn cuối đầu lặng im một hồi, hướng về phía ta duyên dáng cười nói: "Sau đó công tử trong xe ngăn hắn lại, nói: "chỉ là một tiểu nha đầu, xông tới là xông tới liền sao!" lại mắng tên xa phu bản thân không để ý, có chuyện gì xảy ra thì vội vã tìm người gánh tội. Nói xong hắn hạ rèm, cho xa phu kéo ngựa đi, muội không biết vì sao muội lúc ấy lại có lá gan lớn như thế, hoặc có lẽ bởi vì muội chưa từng nghe qua giọng ai lạnh mà tĩnh, êm tai như những lời hắn nói, mặc dù đang mắng chửi người nhưng không có nửa điểm nóng giận. Cũng có thể chỉ là cảm thấy được hắn là người cực có tiền, tùy tiện bố thí cho muội một ít, muội có thể giữ lại ngạch nương cùng đệ đệ. Tiếp đó muội xông lên phía trước ngăn cản xe ngựa, quỳ xuống cầu xin hắn cho muội chút bạc."
Trông thấy Ngọc Đàn thật sự mang theo một nụ cười ấm áp, ta biết nàng nhất định đã được như nguyện, trong lòng hồi hộp hỏi: "Sau đó thì sao?"Ngọc Đàn cười nhìn ta nói: "Xa phu mắng ầm ĩ "Thật là không biết sống chết, ngươi biết người ngươi đang ngăn chính là ai không?" vị công tử kia lại cười rộ lên, vén rèm nhìn muội đang quỳ gối trong tuyết ,nói "sống đến ngần này, thật là lần đầu tiên có người bạo gan như vậy dám trực tiếp hỏi xin bạc của ta, trái lại ngươi nói một chút cho ta nghe xem, ta vì sao vô duyên vô cớ phải đưa bạc cho ngươi?" Ngọc Đàn nói xong, cúi đầu cười rúc rích.
Ta day day tay nang hỏi: "Muội nói như thế nào?" Ngọc Đàn nói: "Muội nói "để muội đưa cho ngạch nương và đệ đệ đi khám bệnh" , hắn nói "ta không mở nhà cứu tế từ thiện, nhà người ta có bệnh liên quan gì đến ta?". muội nói "nếu như hắn có thể cho muội bạc, muội nguyện cả đời làm nô tỳ hầu hạ hắn." hắn nói "trong nhà của ta may ra thứ khác còn thiếu được chứ nô tài nô tỳ thì có nhiều.Muội van vỉ hắn, "ta rất giỏi giang, có thể làm được rất nhiều việc. Cho dù ta không biết làm, ta cũng có thể học.", hắn cười lớn nói "người giúp ta làm được việc có rất nhiều." nói xong lại hạ rèm lệnh cho xa phu đánh xe đi. Muội lúc ấy trong lòng tràn trề tuyệt vọng, cảm thấy xe ngựa đang rời xa kia cũng đã mang theo chính ngạch nương và đệ đệ, đột nhiên trở nên kiên quyết, chạy lên tóm lấy cái xà xe không để cho bọn họ đi. Xa phu giận dữ cầm roi ngựa liên tục quất lấy muội, muội lại có chết cũng không chịu buông tay, khi muội bị xe ngựa kéo đi một đoạn khá xa, vị công tử kia mới đột ngột hét lên "Dừng tay! Ngừng xe!" Hắn hé ra khỏi xe ngựa nhìn muội, muội khi ấy cả thân hình bị kéo trong tuyết, hai tay vẫn còn ghì chặt ôm lấy xà xe. Hắn gật đầu hỏi "bao tuổi rồi?" muội trả lời "tám tuổi" hắn cười nói "hảo nha đầu! Bạc của ta đáng đến vậy sao!" nói xong thì đưa cho muội một tấm ngân phiếu, muội không thể tin nổi mà cầm lấy, muội mặc dù chưa từng dùng qua ngân phiếu, nhưng lại biết cứ hễ là phân phiếu, tiền kể ra khẳng định là rất nhiều. Muội vội vàng dập đầu lạy hắn, hắn có chút trầm ngâm lại lệnh cho xa phu "đem bạc trên người ngươi đưa hết cho nhóc đó." xa phu lập tức lấy bạc đưa cho muội, tính đủ có nhiều hơn hai mươi lượng, đủ cho một gia đình lớn ăn uống hết một hai năm, muội vội đem ngân phiếu trả lại hắn, hắn nói "ngân phiếu là đưa cho ngươi, bạc cũng là đưa cho ngươi, ngươi mau mau trở về thỉnh đại phu đi, nhưng ngày cũng đã tối đen rồi, ngân phiếu mệnh giá lớn, chỉ sợ ngươi trong chốc lát không tìm được nơi để đổi." nói xong quay về an vị lại trong xe, cho xa phu đánh xe đi. Muội xoay người chạy, hắn bỗng nhiên ở phía sau kêu to "Quay lại đây!" muội lại mau chóng quay lại, hắn từ trong xe ném ra một tấm áo choàng rơi trên mặt đất đầy tuyết, "mặc cái này vào" muội lúc này mới kinh ngạc phát giác ra bộ y phục trên người đã sớm bị roi ngựa quất nát bấy."
Ngọc Đàn lặng đi say sưa, tựa hồ như người vẫn như trước kia đang ở giữa băng tuyết ngập trời. Ta khẽ lay nàng một chút, "Sau đó thì sao?" Ngọc Đàn sửng sốt một chút lại tiếp tục nói: "Không có sau đó nữa. Từ đó về sau muội không bao giờ gặp lại công tử ấy. Hắn cho muội một tấm ngân phiếu giá trị rất lớn, lại thêm ngạch nương sau khi đỡ bệnh, tiếp tục giặt quần áo, tỷ muội chúng ta thiêu thùa may vá, cũng đủ chèo chống cho đến khi muội vào cung."
Ta lấy làm niếc nuối nói: "Yên nhiên chỉ có thể một lần gặp gỡ" Ngọc Đàn buồn bã nói: "Khi ấy tuổi còn nhỏ, căn bản không biết phải thăm dò từ đâu, sau này vào cung lại càng không được gặp người ngoài."
Ngọc Đàn tha thiết nắm chặt tay của ta nói: "Tỷ tỷ tất cả có đáng không đáng chỉ có bản thân là hiểu rõ nhất. Như muội,có rất nhiều bạn gái khi con bé, bây giờ sớm đã có con cái quấn quít dưới gối, các nàng ấy e là chỉ cho rằng muội rất là đáng thương, nhưng đối với muội lại không cảm thấy thế. Muội chỉ biết làm sao cho ngạch nương không phải ngày ngày dầm nước lạnh giặt quần áo,không vì no ấm mà buồn sầu lo lắng, có bệnh thì thỉnh được đại phu đến khám, bọn đệ đệ đều được đến học đường. Muội nghĩ quyết định năm ấy của muội đều là đúng, muội chỉ làm những điều đáng làm, dù cho để muội được chọn lựa lại một lần nữa, muội vẫn can tâm tình nguyện như cũ."
Ta đáy mắt rưng rưng, lẩm bẩm nói: "Có đáng hay không chỉ có bản thân là hiểu rõ nhất. Từ nay về sau, cũng chỉ còn có muội cùng ta bầu bạn." Vừa dứt lời, nước mắt nén chặt lại tiếp tục tuôn rơi. Nàng nói: "Tỷ tỷ, đừng nói ngốc mà, vạn tuế gia nhất định sẽ cho tỷ một hôn sự tốt." Ta chua xót cười,phó thác cho trời đi! Ta sau cùng một chút hơi tàn cũng đã dùng hết, ta không muốn lại hao tổn tâm cơ chống đối thêm nữa.
Bệnh tình vốn cũng đã dần khỏi, buổi tối đột nhiên lại như thiêu cháy, Ngọc Đàn sốt ruột nắm lấy tay của ta, chỉ biết khóc, ta mơ mơ màng màng nghĩ, như vậy cũng tốt, thiêu đốt hết hồ đồ, sẽ không biết đến đau lòng nữa.
Giữa lúc mơ lúc tỉnh, như thể luôn luôn có một đôi mắt sâu và đen lạnh băng đang bình tĩnh nhìn mình,nhìn xoáy vào trong lòng,trong đầu tất cả đều đau nhói. Ta dùng sức muốn xua đẩy chúng, nhưng vẫn còn y nguyên nơi này, đau đớn khó nhịn, chỉ có thể hức hức nghẹn ngào hết khóc rồi lại khóc.Trong mơ màng cảm thấy muốn vĩnh viễn ngủ luôn đi, ngủ được sẽ không còn đau đớn, phía trước cách đó không xa có một nơi hoàn toàn tối tăm vắng vẻ có thể cho ta nương nhờ nghỉ ngơi.
Ngọc Đàn dường như không ngừng bên ta khẽ hát khúc ru, lặp đi lặp lại, mãi mãi không ngừng nghỉ, vẫn không dắt ta vào giấc ngủ trọn vẹn. Từng tiếng từng tiếng "tỷ tỷ" níu kéo lấy ý thức của ta không rơi vào hoàn toàn cõi tối tăm.
Khi ta mở mắt, Ngọc Đàn mỉm cười trong dòng nước mắt, từng giọt nước mắt quất vào mặt ta. Ta đã hết sốt cao, nhưng Ngọc Đàn cả người lại gầy đi một ít,giọng hoàn toàn câm,muốn cùng ta nói chuyện chỉ có thể diễn tả điệu bộ hoặc viết vẽ. Nghĩ đến nàng vậy mà lại bên cạnh ta túc trực ngày đêm mà hát ru, càng không ngừng kêu "tỷ tỷ". Ta bỗng nhiên rất căm ghét chính mình, ta bệnh ở trong cung, chỉ sợ tỷ tỷ so với ta tuyệt cũng không dễ chịu gì. Ta còn có Ngọc Đàn, còn có tỷ tỷ, ta vì sao lại có thể như thế này?
Bệnh dần dần có chiều hướng tốt lên, nhưng người lại lười biếng động đậy, trong một ngày, cả ban ngày đều nằm trên giường. Ngắm nghía lọ thuốc hít trong tay, khóe miệng tựa như cười tựa như khóc, ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Ngọc Đàn đẩy cửa bước vào, ngồi bên giường nói: "Hoàng thượng giam cầm Thái tử gia rồi." Ta "Ừ" một tiếng, không trả lời lại. Nàng nói tiếp: "Hoàng thượng triệu tập chư vị a ka, hạ chỉ nói "Hoàng thái tử Dận Nhưng sau khi phục lập, chưa trừ bỏ được bệnh cuồng, làm mất đi lòng người,không phải là người có khả năng phó thác lại hoằng nghiệp tổ tông, vì thế cho trông coi giam giữ." "
Ta khẽ thở dài, Ngọc Đàn hỏi: "Tỷ tỷ vì sao lại thở dài? Muội còn tưởng rằng tỷ tỷ nghe xong sẽ vui mừng lắm chứ." Ta nói: "Khi hình bộ thẩm tra ra "vụ án tiệc rượu kết đảng" và "vơ vét ngân lượng làm đê phía bắc Hoàng Hà", việc này kết quả cũng đã định trước, chẳng qua chỉ là sớm hay muộn thôi. Huống chi một ngày nào đó kết cuộc của ta nói không chừng còn không bằng hắn, có gì mà ta phải vui mừng chứ?". Ngọc Đàn kinh ngạc nói: "Tỷ tỷ lại nói bậy rồi." Ta mỉm cười, không lên tiếng. Tại đây trong cái cung này, có chuyện gì là không thể đâu chứ?
…
Khi bệnh khỏi hẳn, đã cuối tháng Mười.Sóng gió biểu hiện trong lần phế thái tử lần hai nhìn lại cũng đã bình yên. Tứ a ka dần dần mọi sự vụ lớn bé trong triều đều tránh ra một bên, ứng xử ngày càng trầm lặng khép chặt, thực sự là làm nổi lên thanh tâm quả dục [tâm trong sạch ít ham muốn], sinh hoạt điềm đạm không màng phú quý, tự xưng "Phá trần cư sĩ"[cư sĩ xóa tan bụi trần], ở trong phủ cả ngày cùng tăng nạp đạo sĩ đàm kinh luận huyền.Mỗi ngày tiến cung chẳng qua chỉ là thỉnh an hỏi thăm sức khỏe Khang Hi, rất ít nghị luận chuyện triều sự.
Ngẫu nhiên có đôi lúc chạm mặt, hắn sắc mặt thanh đạm tĩnh lặng, ta cũng tươi cười thỉnh an, không hề nói nhiều, dường như giữa chúng ta trong lúc ấy chưa bao giờ từng xảy ra chuyện gì, hắn vẫn luôn là Ung Thân Vương lạnh lùng kia. Chỉ có trong lòng nhoi nhói đau càng không ngừng nhắc nhở ta, không được, không được. Ta nén chặt đau đớn, cảnh cáo chính mình, đúng vậy, đúng vậy, tất cả đều chưa bao giờ xảy ra.
Một ngày hắn vội tới thỉnh an Khang Hi, khi ta đi vào dâng trà, hắn đứng bên cạnh Khang Hi đang mở ra một bức tranh, ta đặt trà xuống, đang muốn rút lui, Khang Hi cười nói: "Nhược Hi ngươi cũng qua đây xem đi." Ta vội vàng nghe theo, đi đến bên cạnh Khang Hi mà nhìn.
Khang Hi cười hỏi: "Nhìn ra cái gì có trong đây không?" Ta che đậy chua xót trong lòng, cười nói: "Người đang kéo trâu cày ruộng có phải là Tứ vương gia không? Đứng một bên bờ ruộng chính là Tứ phúc tấn ư?" Khang Hi cười nói: "Còn có gì nữa?" Trong lòng ta đã hiểu được, nhưng trong miệng lại cười nói: "Cái khác nhất thời nô tỳ chưa nhìn ra, chỉ cảm thấy bức vẽ thật là đẹp, chỉ có điều khó nhất chính là đoán ra ngụ ý trong đó."