Nhược Hi cầm chén, ngửa cổ uống ực một hơi nên sặc, dẹo người húng hắng ho.
Cả hai vừa ăn vừa chuyện trò, Nhược Hi vốn muốn uống thêm rượu, nhưng Ngọc Đàn chỉ cùng nàng cụng vài chén, rồi thu lấy bình đem cất đi:
- Chị chưa bình phục, uống rượu ít thôi, cốt để mừng năm mới là chính.
Nhược Hi phì cười:
- Em bắt đầu cai quản tôi đấy hả?
Ngọc Đàn cười rúc rích, nhăn mặt trêu Nhược Hi, đoạn múc bát canh sườn bò cho nàng:
- Chị uống cái này hơn này.
Ăn xong, hai người cùng trèo lên bệ sưởi nằm tán nhảm, cũng không có ý đợi đón giao thừa, nên khi tiêu cơm thì ai về phòng nấy nghỉ. Nhược Hi vì lòng chất chứa tâm sự, ngủ không yên giấc. Ngọc Đàn thì vì đêm qua đã nhờ Thu Thần trực thay, nên sáng nay phải thức sớm đi làm bù.
Nghe tiếng cô khép cửa, Nhược Hi khẩn trương bò ngay dậy, rửa ráy xong xuôi thì mở hòm, lấy hết thư từ suốt mấy năm qua ra. Ngón tay lướt nhẹ tới phong thư nào, nàng lại trân trân nhìn mãi phong thư ấy, những muốn mở xem lần nữa, nhưng sau cùng bấm bụng lấy giấy xuyến gói cả vào.
Nhác thấy sợi dây chuyền mộc lan nằm bẹp dí dưới đáy hòm, nàng cũng nhặt luôn lên, nghĩ ngợi đôi hồi rồi lại bàn, cầm bút viết một lá thư. Không muốn mất thời gian cân nhắc câu chữ hành văn, nàng cứ nghĩ gì viết nấy, cốt sao chàng hiểu là được.
Nô tỳ chỉ là một nữ nhân bình thường, vương gia xem chữ và thư của nô tỳ, chắc đã thấy chẳng phải hạng văn tài xuất chúng. Dung mạo có lẽ cũng tàm tạm, nhưng trong Tử Cấm thành, những người nhan sắc diễm lệ thiếu chi, nô tỳ khó mà coi là nổi bật. Bây giờ nô tỳ cúc cung hầu hạ thánh thượng, đợi đến tuổi được về nhà, nô tỳ sẽ đi ngay, đời này không lấy ai cả. Trước đây nô tỳ hành xử bộp chộp, thiếu suy nghĩ, khiến vương gia hiểu lầm không ít, nay chỉ biết cầu xin vương gia lượng thứ. Nô tỳ đã quyết tâm sống độc thân, không gá nghĩa với ai hết, vương gia đừng phí công thêm vì nô tỳ.
Viết xong, Nhược Hi đọc kỹ một lượt, cân nhắc chốc lát lại xé đi, chấp bút từ đầu:
Đến tuổi xuất cung, nô tỳ sẽ đi khỏi đây. Vì sinh nở mà ngạch nương mất sớm, nô tỳ vẫn ân hận là đời này không được tận hiếu với người. Nô tỳ không định lấy ai, chỉ muốn bầu bạn với tiếng kệ câu kinh, tụng niệm cầu phúc cho mẫu thân. Trước đây nô tỳ hành xử bừa bãi, khiến vương gia hiểu lầm…
Nhược Hi lấy phong bì, thả thư và dây chuyền vào trong, ngồi lặng nhìn đám đồ vật trên bàn. Nếu họ đến, nàng sẽ hoàn trả tất cả. Nếu không đến, tức là bọn họ đã bỏ cuộc, đi tìm cơ hội khác cho mình. Sực nhớ tới chiếc vòng ngọc ở cổ tay, Nhược Hi bèn tuốt ra, thử mấy lần không được, cứ ngồi mân mê chiếc vòng, lòng ngơ ngẩn.
Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ, Nhược Hi vội lấy lại tự chủ, đứng lên đi ra, tự hỏi Tiểu Thuận Tử hay Phương Hợp đây.
- Cô nương cát tường – Phương Hợp mau mắn cúi chào, móc lấy phong thư trong ngực áo.
Nhược Hi mỉm cười:
- Công công hãy gượm, tôi có vài món nhờ công công chuyển lại.
Phương Hợp ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu lĩnh mệnh.
Nhược Hi vào phòng, chăm chú nhìn bức thư trong tay, ngẩn ngơ một lúc rồi mở gói giấy xuyến trên bàn, thả lá thư nguyên đai nguyên kiện vào cùng với những thư kia, rồi gói lại như cũ, lấy hồ dán kín. Xong xuôi, nàng quay ra đưa cho Phương Hợp:
- Làm phiền công công!
Phương Hợp cất món đồ, tươi cười đáp:
- Không phiền, không phiền gì cả – Nói đoạn, hắn khoát tay chào rồi nhanh nhẹn bước đi.
Tựa vào khung cửa, Nhược Hi đứng lặng, nhìn theo bóng hắn tới khi khuất dạng, lòng mãi lẩm nhẩm: “Từ nay không còn dây dướng gì nữa, từ nay không còn dây dướng gì nữa…”
Giờ ăn trưa đã qua, Tiểu Thuận Tử vẫn chưa đến. Nhược Hi nghĩ bụng, thế cũng tốt, chàng buông tay, từ nay mọi người đều yên ổn. Nàng đang tính cách trả sợi dây chuyền, tiếng gõ cửa lại vang lên.
Nhược Hi thở dài ra mở. Tiểu Thuận Tử tươi cười thỉnh an:
- Tôi đem một món đến cho cô nương.
Nhược Hi nhận lấy:
- Phiền công công đợi một lát, tôi có vài thứ nhờ chuyển.
Nàng khép hờ cửa, trở gót vào phòng, tiện tay mở cái hộp gỗ thuôn dài vừa nhận. Trong hộp là một ngọn trâm ngọc màu sữa hình mộc lan xoè cánh, lóng lánh như toả hào quang. Nhược Hi chẳng buồn xem kỹ, nhét nó vào phong bì lúc trước, dán kín lại rồi trở ra đưa cho Tiểu Thuận Tử. Đợi hắn thu cất xong, nàng quay vào đóng cửa.
Tựa lưng vào cửa rất lâu, nàng bỗng nhiên bừng tỉnh. Chẳng ngờ ngày đầu tiên của năm lại là ngày kết thúc mọi sự, Nhược Hi hít sâu một hơi, vung nắm đấm lên tự hét lớn với mình:
- Năm mới, vận hội mới!
Hét xong, nàng quyết định dọn dẹp nhà cửa. Đã sống thì nên gắng gỏi để sống cho thật tốt. Yêu đương dở dang, có thể đau lòng một dạo, suy sụp một dạo, nhưng không thể đặt hết vận mệnh vào tay người đàn ông chối bỏ mình, không thể sống u ám ảm đạm cho đến trọn đời mãn kiếp. Thể chất nàng mới có mười tám tuổi, thiếu tình yêu, vẫn còn đầy việc để làm. Vài năm nữa qua tuổi tú nữ, rời khỏi cung rồi, nàng sẽ lên Tái Bắc ngắm chiều tà đại mạc, sang Giang Nam dầm mưa bụi mênh mang. Trước đây từng muốn rong ruổi cao nguyên Thanh Tạng và du lịch Vân Nam, nhưng chưa thực hiện được. Ở thời hiện đại, lúc có thời gian thì thiếu tiền, lúc có tiền thì thiếu thời gian. Bây giờ tiền nàng có cả nắm, cứ cầm bừa một món trang sức đi bán cũng đủ tiêu xài một thời gian, tội gì không nhân cơ hội này tận hưởng cuộc sống phiêu du mà nàng vẫn mơ ước chứ?
Từ khi trở về thời phong kiến, nàng toàn luẩn quẩn trong phủ trong cung. Mai này thì khác, vui với cảnh thiên nhiên, mặc hết chuyện hồng trần, dạo khắp hai bờ nam bắc Đại Giang, kết giao anh hùng thiên hạ, chẳng phải sẽ tự do lắm ư? Quả là bao việc vui thú đang đợi chờ.
Nhược Hi vừa tưởng tượng vừa tủm tỉm cười, tay thoăn thoắt xếp dọn nhà cửa, nhưng lệ cứ ràn ra khoé mắt, lã chã tuôn rơi.
oOo
Một buổi chiều tháng Hai, nắng ấm áp rọi sáng bừng cả phòng.
Nhược Hi ngồi nơi bàn xem mấy bài thơ viết về trà của Tô Thức như Tào Phủ gửi cho ít trà Hác Nguyên mới sao, Đun trà ở trường thi… Ngọc Đàn thì ngồi trên sập, đang thêu hoa lên khăn. Hai người lặng lẽ ai làm việc nấy, không khí trong nhà êm ả thư nhàn.
Được một lúc, Ngọc Đàn đặt khung thêu sang một bên, lại bàn thay trà mới cho Nhược Hi, tiện thể thay trà cho mình, mỉm cười nhận xét:
- Người thạo chữ nghĩa, ham sách vở, kể cũng khác thật.
Nhược Hi mải đọc, không ngẩng lên ngay, chỉ lơ đãng hỏi:
- Khác thế nào?
Ngọc Đàn đến đứng cạnh:
- Thì lúc nào chị cũng ung dung thư thái. Kể ra, chị Vân Hương và nhiều chị khác vào cung trước, còn hơn tuổi chị, xuất thân cũng không lấy gì làm thấp kém, nhưng đặt họ bên chị, thì người nào hiểu biết liếc mắt qua là phân biệt được cao thấp ngay.
Nhược Hi buông sách xuống, uống một ngụm trà rồi liếc mắt nhìn cô:
- Chuyến này đi Ngũ Đài sơn, Hoàng thượng sẽ cho ai đi?
Nhược Hi chép miệng:
- Té ra có người đang lo không được đưa đi chơi cùng.
Ngọc Đàn bĩu môi:
- Chẳng mấy khi Hoàng thượng đi Ngũ Đài sơn, lần trước là năm bốn mươi mốt, để lỡ cơ hội này thì chưa chắc còn lần sau.
Nhược Hi lại cầm sách lên, cười nói:
- Việc này tôi đâu quyết được, nhưng nếu Lý an đạt hỏi tới, tôi nhất định sẽ đề xuất em.
Ngọc Đàn cười hì hì:
- Chị tốt bụng của em, cảm ơn chị nhiều.
Nói rồi quay trở lại sập, tiếp tục thêu hoa.
Nhược Hi đăm đăm nhìn sách, nhưng đầu óc lại lan man. Chuyến này đi Ngũ Đài sơn, Khang Hy ra lệnh cho Thái tử gia và các a ca Tam, Bát, Thập, Thập tam, Thập tứ tuỳ giá, nếu có thể được thì nàng sẽ tìm cách không đi, cốt sao tránh chàng càng xa càng tốt.
Khác với ở trong cung, hễ ra ngoài thì cơ hội chạm mặt sẽ nhiều hơn hẳn. Tuy tất cả là chuyện đã qua, nhưng nàng chưa thể coi chàng như người xa lạ, nàng cần thời gian để mọi chuyện nhạt phai, để những lớp sóng bấy nay lắng lại.
Kế đó, Nhược Hi lại nhớ tới Tứ a ca. Nàng vốn ngần ngại thái độ của chàng về phong thư hôm Tết, nhưng đến giờ chàng cũng chẳng mảy may phản ứng, chắc hẳn hứng thú đã nguội. Nàng nhủ thầm: Tạ ơn trời đất!
Hôm sau, hết giờ thiết triều, Khang Hy về cung, có cả tốp a ca đi cùng: Thái tử gia, Tứ vương gia, Ngũ vương gia, Bát Bối lặc, Cửu Bối tử, Thập Bối tử, Thập tam Bối tử và Thập tứ Bối tử. Phòng ấm kể cũng không phải là nhỏ, nhưng đông người như thế thành ra hơi chật, vừa chật vừa ồn ào. Khang Hy tuổi tác đã cao, xem chừng ngồi lâu trên ngai vàng cô đơn tịch mịch, thi thoảng cũng thèm muốn cái rộn rã vui vầy của người thường.
Khi Nhược Hi vào dâng trà, các a ca đang rộn rã cười nói với Hoàng thượng về việc đi Ngũ Hành sơn lần trước, Khang Hy cũng tỏ vẻ hiền từ khác thường.
Nhược Hi nhẹ nhàng đặt trà lên bàn. Khang Hy tiện tay cầm lấy, mở nắp nhấp khẽ một ngụm, cười hỏi:
- Lần trước đi Ngũ Đài sơn, Nhược Hi còn chưa vào cung thì phải?
Nhược Hi cúi thưa:
- Đúng ạ! Thật tiếc là muộn mất ba năm, năm bốn mươi tư nô tỳ mới nhập cung.
Khang Hy nhìn sang Lý Đức Toàn:
- Chuyến này Nhược Hi có đi cùng không thế?
Lý Đức Toàn đưa mắt nhìn Nhược Hi, nàng vội đáp:
- Dạo trước nô tỳ cứ lệt bệt suốt, từng xin nghỉ một thời gian, bây giờ đi lại cũng ổn rồi, nhưng chỉ sợ hầu hạ vẫn chưa chu đáo được như cũ. Nay Hoàng thượng du hành xa, số người phục vụ vốn đã ít hơn khi ở trong cung, nên nô tỳ có đề nghị Lý an đạt chỉ chọn những người đầy đủ khả năng thôi.
Khang Hy trầm ngâm ngắm Nhược Hi một lúc, thở dài bảo:
- Ốm đau lâu thật, giờ trông người vẫn yếu như không mang nổi áo – Ông quay sang dặn Lý Đức Toàn – Vậy cho Nhược Hi nghỉ lại trong cung.
Nhược Hi vội quỳ xuống khấu đầu:
- Đội ơn Hoàng thượng!
Khang Hy cười nói:
- Gắng mà tĩnh dưỡng. Muốn ăn uống gì cứ dặn Vương Hỉ, mau mau khoẻ mạnh lanh lợi lên để phấn chấn tinh thần phục vụ trẫm. Trà bánh trước đây cứ một dạo lại có cải tiến, bây giờ đừng nói cải tiến, đến đối đáp cũng chẳng còn nhanh nhảu như xưa. Niệm tình ngươi đau ốm, trẫm không phạt đấy.
Nói rồi ông cất tay, cho nàng đứng lên.
Nhược Hi bê khay trà cúi đầu lui xuống, ra khỏi rèm châu, không nén được ngoái đầu liếc về phía Bát a ca. Chàng đang rủ mắt ngồi lặng, người gầy gò đi nhiều, tiếng cười nói khắp phòng cũng không át nổi vẻ cô liêu tịch mịch. Lòng chua xót, nàng rảo chân bước đi.
oOo
Khang Hy dẫn các a ca lên Ngũ Đài sơn. Hoàng thượng đi, chàng cũng đi theo, nàng không còn lo sẽ vô tình chạm mặt, hay sợ hãi tâm trạng đớn đau bứt rứt khi thi thoảng trông thấy chàng.
Nhưng hoá ra xa cách không giúp nàng quên được. Thường khi vô tình ngẩng lên, những hình ảnh quen thuộc liền lướt qua trước mắt. Thường khi bật cười khe khẽ, nét tươi tắn của chàng lại ngẫu nhiên nháng hiện trong đầu. Nàng có thể phủ nhận ngay, gạt phắt ngay không nhìn đến nữa, nhưng tâm trạng thì đã u ám mất rồi. Lý trí điều khiển được hành động, song không lung lạc nổi trái tim, bao giờ nàng mới lãng quên thực sự, để trời quang mây tạnh lại đây?