y không thoải mái, thậm chí còn cảm thấy tốt nữa, tất cả đều đã là quá khứ.
Cô hướng phía Cố Thừa Đông bước đến, anh đang cúi đầu chơi trò chơi trong điện thoại.
Cô cố ý bước đến thật nhẹ, nhìn thấy anh đang chơi trò chơi mà cô rất thích -Temple Run. Chẳng qua anh chơi giỏi hơn cô, có thể chạy rất nhanh. Cô trước đây một mực muốn biết, trò chơi này cuối cùng có hay không có điểm cuối.
Cố Thừa Đông thu lại điện thoại, quay mặt sang nhìn cô.
“Sao lại không tiếp tục?” Cô giương cằm lên, muốn biết anh có thể chơi tới đâu.
Đối với câu hỏi của cô, anh chỉ cười một cách bí ẩn, thực ra anh hoàn toàn có thể phản kích lại, chỉ là lại chọn cách im lặng.
Thấy anh không có phản ứng gì, cô đành tự mình lên xe.
“Quan hệ anh em của hai người thật tốt.”
Anh không nói thì thôi, một khi nói ra lại làm cô cảm thấy anh như đang châm biếm.
“Cũng không phải là hôm nay mới tốt.”
“Cũng đúng.”
Không nhìn thấy thực sự cũng không có phiền hà gì, ví dụ như gần đây cô một mực không quan tâm chuyện bên ngoài của Cố Thừa Đông, tự mình sống cuộc sống của mình, xem ra cũng không tệ lắm.
Có loại phụ nữ như vậy không? Căn bản là không biết chồng mình ở bên ngoài gặp ai, sau đó chồng của mình cùng với một “tiểu tam” bên ngoài chung sống một khoảng thời gian sau, liền tự nhiên chia tay, chồng của người phụ nữ vẫn tiếp tục cuộc sống, mà người phụ nữ vẫn y như cũ tiếp tục sống hạnh phúc. Chỉ cần không biết, đều sẽ hạnh phúc. Cho dù người khác nhìn vào sẽ thấy, người phụ nữ đó có lẽ là rất đáng thương.
Chỉ là có nhiều người không biết tốt xấu, thích tìm cho ra chân tướng mọi việc.
“Cố Thừa Đông” Cô nhìn thẳng vào mặt của anh, thần sắc nghiêm túc, “Thật muốn biết, người như anh khi sa vào tình yêu cuồng nhiệt thì sẽ như thế nào, sẽ không bày ra vẻ “người lạ chớ gần” chứ?
“Em thấy anh rất đặc biệt sao?”
“Ít nhất cũng không được bình thường.”
“Vậy thì sai rồi, thực ra cũng bình thường như người khác thôi.” Anh đương nhiên cũng biết thích người khác, đương nhiên cũng có cảm giác rung động, đương nhiên cũng có cảm giác thiết tha muốn đem toàn bộ thế giới của mình đặt trước mặt một người con gái.
“Thật muốn sớm quen biết anh vài năm, xem thử lúc đó hình dạng của anh là như thế nào.”
“Sau đó tranh giành tình yêu với bạn gái anh lúc đó?” Cố Thừa Đông xem ra rất có hứng thú với câu nói này của cô.
“Rất muốn biết bộ dạng của anh khi từ chối người khác, hoặc là bộ dạng khi anh bị người khác từ chối là như thế nào.”
“Vậy thì thật đáng tiếc, trong cuộc đời anh, hai việc này đều chưa từng xảy ra.”
Dương Cẩm Ngưng mép giật một cái, “Hai việc này đều không thể xảy ra… Vậy, ông xã thân yêu, anh làm sao cùng với bạn gái trước đây chia tay? Hay là vẫn chưa chia tay đã…”
“Ngoại trừ hai việc này thì không còn gì khác nữa sao?”
Anh cũng chưa từng có cảm giác lo lắng vì bị người khác giẫm phải chân đau, không biết là do cô quan sát sai hay là kỹ thuật diễn xuất của người này quá giỏi, thăm dò vô ý như vậy đều không đạt được bất cứ thông tin nào.
“Chia tay hòa bình?”
Cô một mực vướng mắc vấn đề này, sắc mặt Cố Thừa Đông cuối cùng cũng trầm xuống, biểu hiện rõ ràng là không vui, “Đối với mối tình đầu của người khác mà tò mò như vậy, đây rõ ràng không phải là chuyện tốt.”
Cũng đúng, cô gái đó là Diệp Vãn Hi, nếu như cô cả đời này còn bị cô gái đó tính kế, cuộc đời cô đâu phải chỉ không tốt, mà là cô dường như cũng muốn tự đâm chết sự ngu ngốc của mình.
Cô đương nhiên phải ngậm miệng lại, không biết rõ là anh không bằng lòng hay tiếp tục để anh không thoải mái đây. Cô xưa nay đều biết bốn chữ “một vừa hai phải” viết như thế nào.