Cố Kế Đông thì chẳng quan trọng, bị lão gia mắng cũng nhiều rồi, dù sao cũng không mất một miếng thịt. Cố Hoài Đông nhếch môi cười, anh ta biết sẽ như vậy.
Cái tính toán ấy của Cố Hoài Đông, Cố lão gia đương nhiên nhìn thấy rõ. Chỉ có điều, đó cũng là cháu trai của ông, nếu việc không quá lớn, ông cũng coi như không biết.
Nhưng Cố Thừa Đông lại bị Cố lão gia gọi vào trong phòng nói chuyện riêng. Dương Cẩm Ngưng cũng làm như không có liên quan, Cố Hoài Đông nhìn thấy vậy thì lập tức thay đổi sắc mặt, ngay cả lời nói cũng mang theo chút châm chọc.
Cố Thừa Đông theo ông nội vào phòng. Căn phòng lịch sự tao nhã, trưng bày rất nhiều sách đã không còn xuất bản nữa,bìa sách đã ố vàng, trên tường treo không ít những bức tranh của các họa sĩ nổi tiếng, tất cả đều được vẽ bằng mực tàu.
Cố lão gia đứng trước cửa sổ, “Ông nhớ rõ ràng đã nhắc nhở cháu.”
Cố Thừa Đông không có biểu tình gì. Ông nội còn dạy dỗ anh nhiều hơn cả bố anh dạy dỗ anh. Cảm tình của anh đối với ông nội cũng nhiều hơn đối với bố. Cho dù ông nghĩ thế nào, anh cũng tuyệt đối không tỏ ra bất mãn trước mặt ông: “Vậy chuyện này mình cháu sẽ xử lý.”
Cố lão gia nghĩ đến quá khứ, “Thừa Đông, trả lời ông nội. Có phải cháu oán giận ông?”
Vì sao anh vừa trở về liền lập tức kết hôn với Dương Cẩm Ngưng, người biết chuyện vô cùng ít, hơn nữa cũng không quá rõ ràng. Đây được coi như là chuyện mà Cố lão gia làm quyết liệt nhất cả đời này.
“Ông nội, đều đã là quá khứ.” Chuyện quá khứ, anh không muốn nhắc lại.
“Không phải ông cố chấp, nhưng cô gái kia, thực sự không thích hợp.” Không phù hợp với sự chờ mong đối với một người nắm quyền Cố gia trong tương lai. Cho dù cô ta có ưu tú thế nào, chỉ cần liếc mắt, ông cũng nhận thấy đó không phải là một người đơn giản.
“Cháu hiểu.”
“Nếu như thật sự hiểu, sao còn sắp xếp nó bên cạnh cháu?”
“Ông nội, chuyện này cháu sẽ tự mình xử lý.”
“Đừng làm cho Cẩm Ngưng biết, con bé sẽ không vui.”
Bỗng nhiên, Cố Thừa Đông mở to mắt, giờ anh mới nhớ ra gần đây có gì đó không đúng.
Thái độ của Dương Cẩm Ngưng mấy ngày này dường như khang khác, anh có thể cảm nhận rõ sự thay đổi. Nhất là chuyện anh phát hiện ra trong thùng rác có một nắm thuốc. Đem đi hỏi thì đó là vi ta min. Vậy thật ra cô đã uống thuốc gì? không cần chứng thực nữa, anh hoàn toàn có thể đoán ra được.
Lòng phụ nữ, quả thật không hề dễ đoán được.
Trong lòng anh âm thầm đáp lại ông nội một câu: “Có lẽ, cô ấy cũng chẳng thèm để ý.”
Tâm tư Dương Cẩm Ngưng đều đặt hết cả vào ba cửa hàng kia. chỉ cần có thời gian cô sẽ tự mình tới cửa hàng xem tình hình tiêu thụ hàng thế nào, tranh thủ nghĩ ra vài cách giảm giá cho nhưng trang phục đã cũ. Hai trăm lại lãi ba mươi đồng, ba trăm lãi năm mươi đồng. Đối với việc này, cô rất quan tâm. Hơn nữa cô cũng nói cười vui vẻ với những nhân viên trong cửa hàng, đẩy mạnh sự tha thiết giữa hai bên. Thời gian rảnh các cô ấy làm gì, Dương Cẩm Ngưng cũng không hỏi tới. Bọn họ đồng ý làm việc ở đây, nguyên nhân chủ yếu là công việc tương đối dễ dàng, tiền lương chỉ là thứ yếu.
Dương Cẩm Ngưng ăn không ngồi rồi ở nhà vô cùng buồn chán, sau đó lại bị Cố Y Hạm lôi đi dạo phố. Cô cũng vô tư, dù sao thì thời gian cô cũng có nhiều, không ngại đi chơi. Hơn nữa, đi quẹt thẻ của Cố Thừa Đông, một chút cô cũng không thấy tiếc.
Trong trung tâm thương mại, thời trang mùa xuân đang được gấp gáp đẩy mạnh tiêu thụ, hiện tại mua thì sẽ khá rẻ. Nhưng cô lại khăng khăng muốn mua đồ mùa hè, chẳng những đắt, mà lại còn chưa mặc được ngay.
“Sao lại hẹn em đi chơi?” Thấy Cố Y Hạm có gì muốn nói lại thôi, Dương Cẩm Ngưng chủ động lên tiếng trước, giúp cho cô ấy đỡ khó xử. Được rồi, cô thừa nhận, bản thân mình cũng có lúc thiện lương suy nghĩ vì người khác như thế!
“Em nghĩ là chị muốn lắm hả? Chẳng qua là ông nội sai chị đi tìm hiểu một chút, xem có phải hai vợ chồng em xảy ra chuyện không thôi.”
Cố Y Hạm luôn cảm thấy cô em dâu này quả thật là một cô em gái bốc đồng, lần nào cũng khiến cô phải bó tay. Nhưng bản thân cô rất thích cô em gái này, chí ít là rất đáng yêu.
Cố Y Hạm cầm vài bộ quần áo màu sắc tươi đẹp dí lên người Dương Cẩm Ngưng mà khoa chân múa tay. Có một cô em như vậy thật là tốt, có thể thỏa mãn sở thích thử quần áo.
Dương Cẩm Ngưng đẩy tay Cố Y Hạm ra, bất mãn với tâm ý của đối phương.
Cố Y Hạm đành thu tay lại, chuẩn bị lấy một bộ trang phục khác. Đúng lúc ấy cô nhìn thấy có hai người đi tới, lập tức kéo tay Dương Cẩm Ngưng: “Quần áo ở đây nhìn qua cũng không có gì đẹp, chúng ta về nhà đi.”
Cố Y Hạm day trán, coi như không thấy đi. Dù sao thì Dương Cẩm Ngưng cũng không nhận ra bọn họ. Nghĩ vậy, trong lòng Cố Y Hạm cũng bình tĩnh lại, tiếp tục cầm một bộ trang phục lên xem. Lúc ngẩng đầu lên cô đã thấy Dương Cẩm Ngưng đứng trước mặt hai mẹ con nhà kia, cô lập tức quẳng chiếc áo trong tay ra mà chạy tới.
Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm Tô Tình, rồi chuyển ánh mắt sang Diệp Vãn Hi đang đỡ bà ta: “Đã lâu không gặp.”
Dương Cẩm Ngưng tận lực cười, tỏ ra vô cùng vui vẻ, khuôn mặt vì thế lại càng kiều mị.
“Cái gì đủ rồi?” Dương Cẩm Ngưng cúi đầu nhìn lối đi dưới chân: “Lẽ nào, trung tâm thương mại này của nhà các người, tôi không tới được?”
Dương Cẩm Ngưng cười như một đứa trẻ ngây thơ. Có điều, với Diệp Vãn Hi, mặc dù Dương Cẩm Ngưng xinh đẹp đến nỗi khiến cho vô số người say mê nhưng trong lòng lại vô cùng độc ác, độc ác không ai sánh bằng.
Diệp Vãn Hi không muốn cãi vã cùng Dương Cẩm Ngưng, dìu Tô Tình đi qua.
Dương Cẩm Ngưng lùi về phía sau vài bước, ngăn cản hai người bọn họ: “Lâu không gặp mà một câu cũng không nói với nhau được sao? Đây là cách ứng xử của một học sinh ngoan ngoãn học giỏi ư?”
“Dương Cẩm Ngưng, rốt cuộc cô muốn gì?” Diệp Vãn Hi nhìn chằm chằm Dương Cẩm Ngưng: “Cần gì phải gây sự như vậy?”
“Tôi không hiểu cô đang nói cái gì. Nếu mọi người chỉ là trùng hợp gặp gỡ thì đương nhiên muốn bắt chuyện thôi. Đúng rồi, các người có thích bộ quần áo nào ở đây không? Đừng ngại giá cả, hôm nay tôi có mang thẻ thanh toán, cho thể cho cô mượn vô điều kiện.”
“Dương Cẩm Ngưng, cô đừng khinh người quá đáng.”
“Tôi chỉ đang lo lắng cho các người mà thôi. Dù sao thì thành thật mà nói đi, dựa vào số tiền lương ít ỏi kia mà đòi vào đây thì có chút khó khăn… Huống hồ, các người không phải là rất thích tiêu tiền của người khác hay sao?”
Dương Cẩm Ngưng cao ngạo nhìn bọn họ. Thái độ ấy của cô khiến Tô Tình không chịu đựng được nữa, đẩy Diệp Vãn Hi ra, trực tiếp nhào tới Dương Cẩm Ngưng, “Con tiện nhân độc ác này, mày hại chết con trai tao. Trả con lại cho tao… Đồ chết tiệt, mày sẽ không được chết tử tế… Trả con trai lại cho tao.”
Cố Y Hạm vốn dĩ đứng một bên, không rõ chuyện gì, lúc này mới chạy tới kéo Tô Tình lại. Cô quay đầu nhìn xem Dương Cẩm Ngưng có làm sao không, nhưng lại thấy cô ấy đang cười, nụ cười ác độc, nhưng lại khiến người ta mê đắm.
“Con trai bà?” Dương Cẩm Ngưng nhếch miệng, “Bà biết vì sao nó chết không? Đó là bởi vì nó có một người mẹ làm bồ nhí như bà. Là ông trời báo ứng sai người, nhầm lên con trai bà!”
Cô biết rõ, hiện tại mình đang bày ra vẻ mặt tiểu nhân đắc chí. Nhưng trong lòng cô vô cùng khoái chí.
“Đồ tiện nhân. Chính mày hại chết con trai tao. Tao phải liều mạng với mày.” Tô Tình lại muốn xông lên, nhưng bị Diệp Vãn Hi kéo lại.
Cố Y Hạm cũng hiểu một chút mối quan hệ của bọn họ, nhưng lại không biết nên nói gì.
Dương Cẩm Ngưng nhìn bọn họ, khinh bỉ.
Diệp Vãn Hi gắt gao ôm lấy mẹ mình: “Dương Cẩm Ngưng, đủ rồi. Không cần đứng ở đây mà phê phán chúng tôi. Năm đó chúng tôi bị đuổi ra khỏi nhà họ Diệp, cũng đã vừa ý cô rồi đấy thôi. Cô chẳng lẽ còn muốn bức chết chúng tôi?”
“Bức chết? Không phải các người sống rất tốt đấy ư?” Dương Cẩm Ngưng ngay cả một chút đồng tình cũng không có, “Nghe nói cô còn ra nước ngoài. Dù các người đi tới đâu cũng sống rất tốt.