Em không bị từ chối thì sao hiểu được mùi vị bị người khác chối từ chứ?
“Một người nếu như không sợ thất bại, vậy khả năng giành thắng lợi của anh ta sẽ rất lớn. Bị từ chối không hề đáng sợ, tôi có quyền được theo đuổi, em có quyền được từ chối.
Theo đuổi một người tuyệt đối là một trận chiến cần mưu cần dũng, không thể thiếu bất cứ yếu tố nào cả.”
Cuộc khủng hoảng tiền tệ lan rộng trên khắp toàn cầu, thị trường cổ phiếu rớt giá đến mức kỉ lục trong lịch sử, thị trường bất động sản cũng bắt đầu rơi tự do, ngành xuất nhập khẩu, ngoại thương cũng chịu ảnh hưởng rất lớn. Hàng loạt các nhà máy, xưởng sản xuất dọc vùng Giang Tô, Chiết Giang, Quảng Đông lần lượt phá sản, rất nhiều công nhân phải khăn gói về quê. Còn mấy người làm ngành xuất nhập khẩu như Hiểu Khê cũng bị cắt giảm nhân lực mạnh. Bộ phận lễ tân và trợ lí ở công ty Hiểu Khê cũng đều bị mời về nhà nghỉ ngơi hết. Một đoàn thể hơn hai mươi người giờ cắt giảm xuống còn có tám người. Hiểu Khê cho rằng đang thời kì khủng hoảng, công việc giảm bớt thì sẽ làm việc nhẹ nhàng thoải mái hơn, cô có thể tận dụng cơ hội đi du lịch ở Lệ Giang vừa nằm sưởi nắng sớm, vừa uống li cà phê nóng hổi, thơm ngon, nhưng dự định này của Hiểu Khê hoàn toàn bị sụp đổ. Tuy rằng, số dự án giảm xuống phân nửa, nhưng số lượng nhân viên bị cắt giảm tới hai phần ba. Một mình cô phải đảm nhận công việc của ba người. Hiểu Khê bắt đầu oán trách nhà tư bản. Có điều, nghĩ theo góc độ khác, đối mặt với cuộc khủng hoảng tiền tệ toàn cầu này, các nhà tư bản cũng chẳng thể sống yên ổn dược, bây giờ, dù có bận rộn nhưng tâm trạng còn thoải mái hơn rất nhiều so với không có việc gì làm.
“Hiểu Khê, em thu thập tư liệu về đá quý Chí Tôn đi, trước chín giờ giao cho anh!” Lưu Hiên bảo.
Vừa đúng sáu giờ, chuẩn bị tan làm, Hiểu Khê đã thu dọn túi xách đâu vào đấy và đang chuẩn bị về nhà, giờ dành phải ngoan ngoãn ở lại, cô đi rót một ly nước chuẩn bị làm tăng ca. Haizz, ai bảo bây giờ số lượng nhân viên ít, cô phải cố gắng thôi. Gạt bỏ tâm trạng không vui sang một bên, cô nhanh chóng bắt tay vào làm việc, sớm hoàn thành thì sớm được về nhà. Hiểu Khê chợt cảm thấy mình thật giống với mấy bác nông dân cày cuốc vất vả trên đồng ruộng, cả một ngày trời nai lưng ra làm việc chỉ có thể tranh thủ trước khi trời tối nhanh chóng về nhà ăn cơm. Thậm chí, cô thấy mình còn đáng thương hơn cả các bác nông dân nữa. Người ta có thể về nhà trước khi trời tối, còn cô tối khuya vẫn phải lọ mọ làm việc.
“Rất vất vả đúng không? Sẽ có phần thưởng đấy!” Lưu Hiên hỏi thăm trên MSN.
“Phần thưởng gì ạ? Tăng lương sao anh?” Hiểu Khê hỏi lại, tặng kèm thêm một cái mặt cười lớn.
“Hiểu Khê, em đừng thực dụng quá như thế! Phần thưởng cũng có rất nhiều loại, chứ đâu chỉ có mỗi một kiểu là tăng lương chứ?”
“Vậy phải chăng là cho đôi chút cổ phần? Ha ha, trong thời buổi đang phải đứng trước cuộc khủng hoảng tiền tệ thế này, trong túi có chút tiền mặt vẫn thấy an tâm hơn.” Bây giờ nói đến bất cứ vấn đề gì cũng có thể móc ngoặc vào với khủng hoảng tiền tệ được. Cũng giống như hôm vừa rồi có người bạn nói với cô rằng, bây giờ những sạp hàng bán thịt lợn hay hoa quả không bán được mấy hàng, bắt đầu oán trách đây là do lỗi của cuộc khủng hoảng tiền tệ.
“Thời buổi hiện nay, tiền mặt cũng chẳng mua được cái gì dáng giá. Em thấy đấy, mấy ngân hàng lớn bên Mĩ cũng đều vỡ nợ, phá sản cả, cẩn thận không tiền em tiết kiệm gửi trong ngân hàng cũng bị trôi theo nước mất đấy!”
“Ha ha, bây giờ giá trị của đồng nhân dân tệ ngày một tăng cao, em sẽ cầm đồng nhân dân tệ ra nước ngoài tiêu xài.”
“...”
Nhìn thấy Lưu Hiên đánh ra một loạt dấu chấm, Hiểu Khê tiếp tục làm việc. Ai bảo tán gẫu sẽ ảnh hưởng đến công việc chứ? Tán gẫu một cách thích đáng lại còn có lợi cho công việc đấy, nó có thể coi như một kiểu nghỉ ngơi giữa hiệp vậy. Cuối cùng, Hiểu Khê cũng hoàn thành nhiệm vụ sau hơn một tiếng đồng hồ.
“Đây là tài liệu mà anh cần.” Hiểu Khê gõ cửa rồi đặt một chồng tài liệu dày cộp lên bàn làm việc của Lưu Hiên.
“Quả nhiên là nhân viên giỏi dưới trướng của anh! Làm việc thần tốc quá!” Anh đặt bản tài liệu đang cầm trong tay xuống, tựa người vào lưng ghế, giang hai tay ra, dáng vẻ rất mệt mỏi.
“Đó là nhờ lãnh đạo đã chỉ dẫn đúng cách đấy ạ.” Hiểu Khê mỉm cười.
“Người đẹp, một khách hàng tặng anh đôi vé xem vở kịch nói Hổ phách, ngày mai chúng ta đi xem nhé! Được không?” Lưu Hiên nhìn thấy Hiểu Khê quay người chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc của mình liền lên tiếng.
“Cái này, cái này... chính là phần thưởng dành cho nhân viên giỏi sao?” Cô quay đầu, mỉm cười hỏi anh.
“Cứ coi là vậy đi!”
“Đúng là bủn xỉn, chỉ một tấm vé xem kịch nói là có thể khiến em hài lòng?” Hiểu Khê chu miệng cầm lấy tấm vé xem kịch, ra vẻ ta-đây-chẳng-mấy-bằng-lòng.
“Anh nói thật đấy, nếu không thì lãng phí đôi vé này quá.”
“Để em suy nghĩ xem sao!” Nói xong, Hiểu Khê nhanh chóng rời khỏi phòng Lưu Hiên rồi về nhà. Chuyện ngày mai thì để ngày mai hãy tính. Dạo này, đầu óc cô ngập tràn toàn công việc là công việc, cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ những chuyện khác nữa.
Ngày hôm sau, Hiểu Khê bận rộn fax tài liệu, gọi điện thoại nên quên béng mất chuyện đi xem kịch với Lưu Hiên. Đã hết giờ làm nhưng vẫn còn một số việc chưa hoàn thành nên cô chủ động tăng ca. Chào tạm biệt các đồng nghiệp rồi Hiểu Khê lại tiếp tục vùi đầu vào đống tài liệu.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy tiếng gõ tay lên mặt bàn, ngẩng đầu nhìn, là Lưu Hiên.
“Ấy, anh cũng phải tăng ca sao?”
“Đi, mau lên, mau lấy túi xách đi theo anh!” Lưu Hiên giục.
“Đi đâu ạ?” Hiểu Khê ngơ ngác, lúc này đã bị Lưu Hiên lôi ra tận trước cửa thang máy. May mà trong phòng làm việc không còn nhân viên nào khác, nếu không, thể nào cũng gây sự chú ý cho mọi người.
“Đã hứa với anh rồi thì không được nuốt lời!” Lưu Hiên giơ đôi vé xem kịch trong tay lên.
Lúc này, Hiểu Khê mới sực nhớ ra Cô chẳng thể nào không nể mặt anh được. Hơn nữa, cô vẫn luôn muốn được xem vở kịch Hổ phách, cô rất thích tác phẩm Song kiếm hợp bích do đôi vợ chồng Mạnh Kinh Huy và Liêu Nhất Mai dựng nên. Một người viết lời thoại, một người đảm nhận phần hình ảnh, người này làm biên kịch, người kia đạo diễn, cảnh vợ chồng đồng lòng này khiến cho mọi người phải ngưỡng mộ. Cho nên, Hiểu Khê bèn ngoan ngoãn đi theo sau Lưu Hiên.
Lúc đến rạp Bảo Lợi, chỗ ngồi trong rạp hầu hết đã kín. Xung quanh đều là những đôi tình nhân trông rất tình tứ, lãng mạn. Điều này khiến cho Hiểu Khê cảm thấy vô cùng ngại ngùng. Mặc dù vậy, cô nhanh chóng đắm chìm trong màn biểu diễn xuất sắc của Lưu Diệp và Viên Tuyền. Sau khi xem xong vở kịch, bước ra khỏi rạp thì đã hơn chín giờ tối.
“Chúng ta đi ăn khuya đi!” Lưu Hiên đề nghị.
Hiểu Khê do dự, trong lòng thầm nghĩ, người đàn ông này không về nhà cùng với bạn gái của mình, xem xong kịch lại còn mời người con gái khác đi ăn khuya, thật chẳng phải tốt đẹp gì.
Hiểu Khê không khỏi cảm thấy may mắn vì trước kia đã không chọn anh.
“Yên tâm đi, thỉnh thoảng ăn bữa khuya cũng không bị béo đâu.”
Nghe anh nói thế, Hiểu Khê đành phải gật đầu đồng ý.
“Đôi vé xem kịch này thực ra không phải do khách hàng tặng cho anh đâu, anh nhờ bạn mua hộ cho đấy!” Lưu Hiên bảo.
“Thật sao? Sếp Lưu cũng bắt đầu trở thành một thanh niên yêu nghệ thuật rồi đấy!” Hiểu Khê trêu đùa một cách vô tư.
“Đây không phải ở chỗ làm việc, anh có thể gọi tên em được không?” Dáng vẻ anh trông nghiêm nghị, trên mặt cũng có nét không vui.
“Dạ, được ạ.” Hiểu Khê chần chừ một lúc rồi gật đầu.
Rạp Bảo Lợi rất gần với phố ẩm thực, chỉ đi năm phút là tới nơi. Ở phố ẩm thực, đã muộn rồi nhưng đèn thắp sáng trưng, hai bên đường toàn những người đầy hơi rượu bia.
Lưu Hiên chọn một quán canh. “Dạo này, em làm việc mệt mỏi như vậy, nên ăn uống bồi bổ một chút. Em gầy guộc thế này, gió thổi nhẹ cái là bay đi mất, có người nhìn thấy lại xót xa đấy!” Anh vừa múc canh cho Hiểu Khê vừa nói.
Xem ra gần đây, nhân duyên với đàn ông của cô thật không tệ chút nào. Trong một tuần đã có hai người múc canh cho Hiểu Khê, trong lòng cô thực sự cảm thấy hạnh phúc.
“Được thôi.” Hiểu Khê bưng bát canh lên, định húp cạn hết bát canh dinh dưỡng đầy ắp này, nhưng đang uống được nửa bát cô suýt nữa chết sặc vì một câu nói của Lưu Hiên. “Anh chia tay rồi.” Không khí như đóng băng lại trong giây lát.
“Cái gì cơ?” Hiểu Khê ngừng húp canh, ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trước mặt mình. Cô rất bất ngờ, cảm thấy mình không hiểu nổi anh, thậm chí như chưa từng quen biết con người này vậy.
“Anh - chia - tay - rồi.” Anh lại tăng âm lượng cao hơn, khiến cho những người ngồi ở bàn xung quanh đều nhìn họ với ánh mắt tò mò.
“Tại sao lại thế? Điều kiện của chị ấy tốt như vậy, vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, hai người lại rất xứng đôi mà.” Hiểu Khê thấy rất khó hiểu.
“Hiểu Khê, chuyện tình yêu không phải để cho người khác nhìn, nhìn từ ngoài vào có thể rất đẹp đẽ, rất xứng đôi. Nhưng đó vẫn mãi chỉ là những thứ mà mọi người nhìn từ bên ngoài mà thôi.” Lưu Hiên nói với giọng chán nản. Dường như anh có nỗi khổ tâm nào đó không thể nói ra được.
“Trong chuyện tình cảm thì em chỉ là một cô bé ngốc nghếch, em chẳng thể nào đưa ra ý kiến hay phán đoán gì giúp anh được.” Hiểu Khê nói xong lại tiếp tục uống canh, kì thực là để trốn tránh thảo luận cùng anh vấn đề này, bởi vì cô chẳng biết phải nói gì nữa. Cô nên an ủi, động viên hay là khuyên họ nên quay lại với nhau?
“Em không tò mò tại sao bọn anh lại chia tay ư?”
Hiểu Khê lắc lắc đầu. Chuyện tình cảm chẳng có tại sao hết, hơn nữa, biết được tại sao thì để làm cái gì chứ? Dù gì cũng không thay đổi được kết cục nữa.
“Là do anh nhận ra rằng trái tim mình đã bị một người con gái khác chiếm lĩnh, hoặc có thể nói là cô ấy chưa bao giờ rời khỏi đó.” Lưu Hiên nói.
Câu nói này khiến cho Hiểu Khê vô cùng căng thẳng. Cô không dám tiếp tục dùng canh nữa, đành phải dừng lại, đưa hai tay ôm đầu.
“Hiểu Khê, nhìn anh này, người đó không phải ai khác mà chính là em!” Anh đưa đôi tay ra định cầm lấy tay cô, nhưng Hiểu Khê hoảng loạn quá nên đã nhanh chóng trốn tránh.
“Đừng, trước nay em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ là người phá hoại chuyện tình cảm của người khác, tốt hơn là anh nên quay lại bên cạnh chị ấy đi. Em xin anh đấy!” Giọng nói của Hiểu Khê nghe như sắp bật khóc.
“Hiểu Khê, chẳng thể nào quay lại được đâu. Em có nhớ câu chuyện Hoàng tử bé không? Cuốn sách mà trước kia em giới thiệu cho anh, anh đã đọc rồi, hơn nữa, còn đọc đi đọc lại nó đến năm lần. Điều này cũng giống như là bông hoa vậy. Nếu bạn phải lòng một đóa hoa sinh sống ở một ngôi sao, vậy mỗi khi đêm đến, bạn nhìn lên bầu trời cũng sẽ cảm thấy vô cùng ngọt ngào và vui vẻ. Tất cả các ngôi sao dường như đều đang nở hoa rực rỡ. Hiểu Khê, em chính là đóa hoa hồng của anh, là đóa hoa hồng độc nhất vô nhị đối với anh.” Anh nói với giọng điệu chân thành, vẻ mặt tỏ ra rất bất lực, hai tay chống đầu, giống như một đứa trẻ bị lạc đường.
Hiểu Khê kinh ngạc đến sững sờ. Không thể nào, tại sao chứ? Tại sao lại thế? Lúc đọc truyện Hoàng tử bé, hai