“‘Các bạn rất đẹp, nhưng các bạn đều trống rỗng’. Hoàng tử bé nói. ‘Không ai có thể sẵn sàng chết vì các bạn. Đương nhiên rồi, bông hoa hồng đó của ta, những người lữ khách qua đường có thể tưởng nàng giống hệt như các bạn. Nhưng chỉ một đóa như nàng cũng đã quan trọng hơn tất cả các bạn gộp lại. Bởi vì tất cả những con sâu trên thân nàng đều do ta trừ diệt, chỉ giữ lại vài ba con để sau này biến thành bươm bướm. Bởi vì nàng do ta chăm sóc, được chính ta đặt ra ngoài đó, chính ta đã dùng tấm bình phong chắn gió cho nàng, có ta lắng nghe những lời ai oán, tỉ tê của nàng. Thậm chí có lúc, ta còn lắng nghe cả sự im lặng của nàng. Bởi vì nàng là đóa hoa hồng của riêng ta.’”
Buổi sáng sớm tháng Tư hôm đó, Hiểu Khê đọc câu nói vừa rồi hết lần này đến lần khác sau đó nghiêm túc chép lại vào một quyển sổ, chép từng câu, từng chữ một, gần như đã khắc ghi tận sâu thẳm con tim. Lúc đó, cô thật sự mong muốn được trở thành bông hồng của ai đó, khao khát một ai đó sẽ nói với mình rằng: “Em chính là bông hồng độc nhất vô nhị của anh, tất cả những bông hồng khác đều là hư vô hết.” Nhưng người đó tuyệt đối không thể là Lưu Hiên được!
“Không thể nào, bởi vì em đã có người yêu rồi mà.” Đúng thế, không thể nào. Cô không thể tiếp nhận tình cảm của anh được. Thứ nhất, cô lúc này đã bắt đầu có tình cảm với Phó Vân. Thứ hai, yêu đương hẹn hò ở văn phòng là điều cấm kị. Thứ ba, cô không muốn làm người thứ ba chen vào giữa tình cảm của người khác. Thứ tư, quá khứ mãi mãi chỉ là quá khứ. Năm năm trước đã không bắt đầu thì bây giờ càng không cần thiết phải bắt đầu. Lí do vừa đầy đủ lại rõ ràng, Hiểu Khê trả lời vô cùng kiên định.
Lưu Hiên ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt nhìn vào người con gái trước mặt mình, giống như lần đầu tiên anh nhìn thấy. Đúng vậy, đối với anh người phụ nữ này giống như một câu đố, cô với anh vẫn cứ xa lạ như lần đầu gặp mặt. Tại sao dù cho anh có nỗ lực đến đâu thì vẫn không thể bước vào trái tim cô được?
“Hiểu Khê, em khiến anh rất kinh ngạc. Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà em đã có người yêu mới rồi, đã thoát khỏi sự ám ảnh của mối tình trước. Em làm anh quá bội phục. Ha ha ha...” Vẻ mặt của anh từ kinh ngạc chuyển sang tức giận, lại còn mang theo chút châm chọc nữa.
“Em có biết tại sao anh lại đưa em đi xem vở Hổ phách không? Bởi vì anh rất thích câu nói này: “Tất cả tình yêu đều là bi ai. Dù rằng bi ai nhưng vẫn là chuyện tốt đẹp nhất mà chúng ta thường biết.” Anh chỉ muốn nói cho em biết, Hiểu Khê, quá khứ đều đã chìm vào quên lãng, còn tình yêu vẫn mãi mãi tốt đẹp. Em vẫn có anh. Anh cũng vẫn có em.” Anh càng nói lại càng kích động.
“Cảm ơn anh đã yêu em. Em sẽ coi đây chỉ là những lời nói khi say rượu, nhất định sẽ không coi là lời nói thật đâu.” Hiểu Khê như đang ngồi trên đống lửa, không thể nào tiếp tục ngồi thêm được nữa. Cô cầm lấy túi xách rồi đi ra ngoài, gọi một chiếc taxi và nhanh chóng rời khỏi đó. Hiểu Khê thầm nghĩ, tâm trạng của Lưu Hiên lúc này chắc vô cùng tồi tệ. Nhưng bản thân cô từ trước đến nay vẫn luôn coi anh là một cấp trên tốt, ngoại trừ điều đó ra thì không còn suy nghĩ nào khác. Hi vọng rằng sau này gặp mặt nơi làm việc sẽ không ngại ngần, mong Phật tổ phù hộ!
“Hiểu Khê, tại sao em luôn từ chối? Em không bị từ chối thì sao hiểu được mùi vị bị người khác chối từ chứ?” Phía sau lưng truyền lại lời nói của Lưu Hiên. “Lưu Hiên, anh làm sao có thể khẳng định rằng em chưa từng bị từ chối?” Hiểu Khê nghe thấy lời anh nói, liền nhớ lại chuyện xưa của bản thân mình.
Học kì đầu của đại học năm thứ ba, hầu hết các bạn học đều bận rộn, người nào cũng như “thần long thấy đầu không thấy đuôi” vậy. Nghe mọi người nói, sinh viên đại học bây giờ áp lực kiếm việc làm ngày càng nặng nề, cho nên các bạn năm thứ ba đều lũ lượt kéo nhau đi làm thực tập sinh vào mùa hè, Hiểu Khê cũng không phải ngoại lệ.
Hiểu Khê vào làm trợ lí giám đốc tại một công ty xuất nhập khẩu dưới sự giới thiệu của một đàn anh khóa trên, hàng ngày phụ trách sắp xếp lịch trình làm việc của giám đốc, sắp xếp lại tài liệu, hồ sơ, thu thập tư liệu và trả lời thư điện tử cho khách hàng. Làm một người mới trong ngành, mọi thứ đối với cô đều rất mới mẻ.
Thực ra bắt đầu từ năm thứ ba đại học, những cô cậu sinh viên non nớt đều đã bị áp lực nặng nề về tìm việc làm sau khi ra trường nên tất cả những chuyện tình cảm lãng mạn đều bị hiện thực khốc liệt làm tiêu tán hết, chỉ có mấy đàn em năm thứ nhất, năm thứ hai mới có thời gian rảnh rỗi hẹn hò yêu đương mà thôi.
Hiểu Khê đúng vào lúc nên yêu đương hẹn hò nhất thì chẳng có chút hứng thú nào, khi trước mặt có biết bao nhiêu cơ hội thì cô lại đưa ra quyết định không chọn lựa, yêu đương gì cả. Đến năm thứ ba, cô vừa phải học hành vừa phải đi thực tập thì lại bắt dầu cảm mến người đàn anh học cùng trường.
Người đàn anh đó học trên Hiểu Khê một khóa. Công việc của anh đã ổn định, đang trong thời gian làm luận văn, tất cả mọi việc đều được chuẩn bị chu đáo cho việc rời khỏi ghế nhà trường, nhanh chóng hòa nhập vào xã hội.
Trớ trêu thay, Hiểu Khê lại thích anh ngay vào lúc này, không sớm hơn một chút, cũng không muộn hơn một chút. Đến tận bây giờ, cô vẫn chẳng hiểu tại sao lại thích anh nữa, có lẽ là bởi vì sự nhiệt tình, nghĩa khí của anh... Có thể nói tình yêu chẳng bao giờ có lí do cả. Lí luận về chi phí cơ hội tình yêu bắt đầu có sự thay đổi: Giữa người đàn anh đó và những người khác, cô thích anh, những người khác cô đều không thích. Nếu như đã không thích những người đàn ông khác, vậy anh chính là toàn bộ tình cảm của cô, cho nên chi phí cơ hội là không.
Tiết trời Bắc Kinh tháng Bảy đã vô cùng nóng bức, trên đường phố tràn ngập những chiếc quần sóoc, váy ngắn khiến cánh mày râu tha hồ thưởng thức. Tiết trời nóng bức, oi ả điển hình của phương nam khiến cho toàn thân người ta nhớp nháp, khó chịu. Còn trái tim và huyết mạch của Hiểu Khê lại càng tăng nhiệt cao độ.
Qua bạn bè, Hiểu Khê biết rằng cuối tháng này chính là sinh nhật của anh. Cô muốn đem đến cho anh một sự bất ngờ thú vị lớn, hoặc có thể khiến cho anh cảm động tới rơi nước mắt. Nên tặng anh cái gì thì tốt đây? Thật khiến cho người ta nghĩ đau cả đầu. Hiểu Khê tìm hiểu tất cả mọi sở thích của anh, thậm chí để có được những tin tức này, cô còn phải mời bạn bè của anh ăn một bữa cơm. Bữa đó là ăn tại nhà hàng Hồ Nam ở cạnh trường học, đã tiêu tốn hết cả thảy hai trăm ba mươi tám đồng, Hiểu Khê nhớ rõ mồn một con số đó.
Vào ngày sinh nhật của anh, anh đã mời mấy anh em, bạn hoc đồng nghiệp cùng tụ tập, đương nhiên cũng có cả Hiểu Khê, tổng cộng khoảng mười người. Trước khi chiếc bánh sinh nhật được mang lên, mọi người có mặt ở đó đều lần lượt tặng quà. Hiểu Khê mở ba lô, lấy ra món quà được bọc rất tinh tế, trang trọng mà mình đã chuẩn bị, cầm trong tay. Dù điều hòa đang được bật ở mức mát nhất, người cô vẫn cứ nóng rừng rực. Cuối cùng, Hiểu Khê cũng đưa món quà cho anh, giả bộ như không có chuyện gì.
“Món quà là gì thế?” Có người hét lên.
“Đúng thế, mau mở ra xem đi, để cho bọn mình cũng được mở rộng tầm mắt nữa.” Lại có người phụ họa theo.
Anh cầm lấy món quà sinh nhật, nhìn Hiểu Khê đầy ngại ngùng. Hiểu Khê không biết phải làm thế nào, không gật đầu mà cũng chẳng lắc đầu. Cô nhìn thấy anh bóc lớp vỏ bọc xinh đẹp bên ngoài ra, xuất hiện trước mắt mọi người là một lọ thủy tinh đựng đầy những ngôi sao được gấp dẹp đẽ, cẩn thận. Những ngôi sao trong bình thủy tinh bảy màu lung linh dưới ánh đèn mờ ảo dường như đang lấp lánh liên hồi.
“Wow, cô em gái của chúng ta đúng là chuẩn bị vất vả quá!” Mấy người bạn học của anh tiếp tục hò reo.
Khuôn mặt của Hiểu Khê bỗng đỏ ửng lên, may lúc này là buổi tối nên chắc mọi người không nhìn thấy. Cô không hề nhận thấy bất cứ nét hứng thú vui vẻ nào trên khuôn mặt của người đó, có lẽ anh cảm thấy ngượng ngùng.
Chiếc bánh sinh nhật được bê lên, đèn tắt, nên được thắp lên, mọi người cùng hát bài Chúc mừng sinh nhật, anh thầm cầu nguyện, thổi nến rồi bật đèn. Đúng lúc ấy, cô nghe thấy anh nói: “Mọi người, hôm nay mình rất vui vì có thể cùng mọi người đón sinh nhật khó quên, đây cũng là lần sinh nhật cuối cùng trong cuộc đời sinh viên của mình.” Anh dừng lại vài giây, mặt tỏ vẻ thương cảm. “Đồng thời, mình muốn giới thiệu với mọi người, Quan Lâm, bây giờ đã là bạn gái của mình.”
Hiểu Khê rưng rưng đôi mắt nhìn người đó tay trong tay với một người con gái khác. Cô gái ấy hiện rõ niềm hạnh phúc và vui vẻ trên khuôn mặt, nhưng Hiểu Khê chỉ thấy vô cùng ngứa mắt nên chẳng muốn nhìn thêm chút nào.
Cô ấy dịu dàng, khép nép ngồi bên cạnh anh, lát sau đứng lên, nâng ly kính rượu từng người, từng người một.
Đột nhiên Hiểu Khê cảm thấy mình lúc này chẳng khác gì một chú hề, cô bèn tự nhủ mình không được trốn tránh, không được, nhất định phải chịu dựng cho tới cùng. Nghĩ vậy, cô liền mỉm cười tươi tắn, nâng ly uống rượu chúc phúc cho Quan Lâm. Sau khi uống hết ly rượu này, cô sẽ không bao giờ gặp lại hai người kia nữa.
Mối tình đầu của Hiểu Khê đã kết thúc như vậy, nói một cách chính xác thì là đã kết thúc một mối tình đơn phương. Một mối tình chưa có bắt đầu thì đã phải tan biến, cũng như những hạt giống còn chưa kịp đón ánh nắng mặt trời rực rỡ đã bị mục ruỗng ở một nơi ẩm thấp, âm u. Sau đó không lâu, Hiểu Khê xin nghỉ ở chỗ thực tập, bắt đầu đắm mình trong việc học tập bận rộn. Mặt hồ tình cảm trong cô cũng dần dần bình lặng trở lại, bình lặng đến mức chẳng còn chút gợn sóng nào hết, mãi cho tới khi gặp được Nguyên Kiệt.
Sau này khi nhớ lại, Hiểu Khê mới cảm thấy bản thân lúc đó thật ngốc nghếch, khoảng thời gian học đại học tươi đẹp là thế vậy mà cô lại chẳng có được một tình yêu thuần khiết, chân thành. Đây chính là chuyện đáng tiếc đầu tiên trong cuộc đời cô. Bởi vì cô phát hiện ra rằng khi đi làm, thứ tình yêu lãng mạn, tươi đẹp trong mộng ước chắc chỉ có thể tìm thấy trong những câu chuyện cổ tích chứ chẳng thể nào tìm thấy trong những giao dịch công việc nặng tính vật chất, thực dụng.