Bảy năm trước, một bước ngoặt xảy ra trong cuộc đời Ưng Quân, đó là năm hi vọng nhất cũng là năm thất vọng nhất của anh.
Xuất thân trong gia đình nông dân nghèo, vốn thông minh Ưng Quân dễ dàng thi đỗ đại học nhưng chưa bao giờ anh dám ước mơ đi học nước ngoài. Lúc đó, cũng như phần lớn những chàng trai nhà nghèo từ trên quê lên thành phố học đại học, mơ ước của anh chỉ là tìm được công việc ở thành phố có thu nhập ổn định có thể đón cha mẹ lên nuôi dưỡng, sau đó lấy vợ sinh con, sống cuộc đời bình thường.
Chỉ có điều ước mơ của anh nhanh chóng tan như bong bóng xà phòng.
Trước ngày tốt nghiệp, cô người yêu đã ba năm gắn bó, bằng thái độ khó khăn nhưng kiên quyết đã yêu cầu chia tay anh.
Ưng Quân không sao hiểu nổi, nhất là nghe nói là cô ta có quan hệ khá lâu với con trai vị phó chủ nhiệm khoa. Anh phẫn nộ, thất vọng.
- Ưng Quân, em xin lỗi! – Trước những câu chất vấn của anh, cô ta có vẻ đau khổ – Trước đây em quá ngây thơ, tưởng cuộc đời là đơn giản, đến khi tốt nghiệp, tìm việc làm mới phát hiện dù học giỏi đến đâu, nếu không có chỗ dựa, không có ai giúp đỡ thì không thể tìm việc làm ở thành phố. Nguyện vọng của em là muốn ở lại trường. Em đã vì chuyện đó mà chịu đựng bao nhiêu tủi nhục, anh có biết không? Anh hoàn toàn không thể giúp em được. Anh ấy kém anh về mọi mặt, nhưng ít nhất cũng có thể giúp em ngẩng cao đầu trước mọi người, yêu anh ấy em không lo lắng về chuyện việc làm.
- Ưng Quân, em không muốn để cho lòng kiêu hãnh của em bị bào mòn bởi chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, trong những năm tháng đằng đẵng. Có thể sau này anh sẽ thành đạt, nhưng phải chờ bao nhiêu năm? Lúc đó tuổi xuân của em đã trôi qua, cứ như coi là khổ tận cam lai thì cũng có ý nghĩa gì? Em muốn sống một cách đàng hoàng, anh không thể giúp em, không thể bảo vệ tôn nghiêm của em. Ưng Quân, em vẫn yêu anh, nhưng xin lỗi, em quá kiêu hãnh.
Ưng Quân sững người.
Đêm đó, anh không ngủ được, hôm sau mắt vằn những tia máu đỏ, gọi điện cho cha mẹ, anh đã quyết định xin học bổng sang Mỹ du học.
Chuyện đi học du học của Ưng Quân được giải quyết nhanh chóng. Hôm anh đi, trong số những người đưa tiễn không có cô ấy. Không như những người cũng đi lưu luyến, bịn rịn, Ưng Quân tỏ ra rất điềm tĩnh. Nhưng không ai biết điều gì ẩn sâu trong đôi mắt điềm tĩnh ấy.
Những ngày đi du học tại bang California càng khổ hơn trong nước, môi trường xa lạ, bài vở nặng nề, triền miên khiến Ưng Quân gầy đi rất nhiều, nhưng tầm mắt của anh đã được mở rộng. Tầm nhìn của anh dần dần tập trung vào lĩnh vực mạng đang phát triển rất mạnh mẽ.
Nền tảng toán học vững chắc khiến cho công việc nghiên cứu kỹ thuật máy vi tính của anh rất thuận lợi. Không theo trào lưu chủ yếu xây dựng các trang web, vấn đề hấp dẫn anh là phương pháp tìm kiếm thông tin. Sau một năm cặm cụi nghiên cứu, anh đã tìm ra phương pháp nghiên cứu thông tin tương đối ưu việt phối hợp, nhưng vì mới được thực hiện, cho nên không mấy hấp dẫn các nhà đầu tư mạo hiểm. Chỉ một nhà đầu tư muốn mua lại sáng chế của anh với giá rẻ. Ưng Quân biết tài sản trong tay anh không chỉ có giá mấy vạn đô la, nhưng anh không có thời gian chờ đợi cơ hội tốt hơn. Sự mệt mỏi quá độ và áp lực công việc khiến anh ốm nặng. Sau khi khỏi bệnh, số tiền lũy ít ỏi đã tiêu hết. Trong hoàn cảnh bi đát, Ưng Quân dồn những đồng tiền cuối cùng đăng quảng cáo tìm kiếm những nhà đầu tư là người đồng hương trên tờ báo tiếng Hoa tương đối có uy tín.
Nhưng thực tế nhanh chóng khiến anh thất vọng, trong mười ngày sau đó anh chỉ nhận được một cú điện thoại, người gọi không những không có ý định giúp đỡ anh mà còn gọi anh là kẻ bịp bợm. Đúng lúc anh thất vọng định bán bản quyền cho một công ty thì nhận được một bức thư từ trường đại học N, trong đó có một tờ giấy không kí tên, và năm trăm đô la, nét chữ không đẹp, viết láu không thể đoán được là chữ đàn ông hay đàn bà.
“Chào anh!
Đọc báo biết sự cầu cứu giúp đỡ của anh, tôi gửi cho anh năm trăm đôla, khoản tiền tuy ít ỏi, nhưng hi vọng giúp anh có thể chờ đợi được nhà đầu tư thực sự”
Năm trăm đô la đúng là muối bỏ bể, nhưng quả thực đã làm cho Ưng Quân phấn chấn trở lại, số tiền giúp anh qua được hai tháng khó khăn. Cũng chính trong thời gian đó, anh tiếp tục nghiên cứu và đã tìm ra phương pháp tính toán phối hợp, không lâu sau đã nhận được từ nhà đầu tư mạo hiểm số tiền một trăm vạn đô la Mỹ.
Thời thế tạo anh hùng, Ưng Quân rõ ràng đã gặp thời cơ tốt nhất. Mấy năm sau, sau khi ngồi trong văn phòng tổng giám đốc mạng SOSO nghe chuyện gia đánh giá tài sản công bố hiện có của anh, Ưng Quân không thể nào tin nổi.
Nếu không có năm trăm đô là hồi đó, có lẽ bây giờ anh vẫn chỉ là một kĩ thuật viên cao cấp. Anh từng có ý định đi tìm người giúp đỡ giấu tên hồi đó, nhưng hi vọng nhanh chóng tiêu tan bởi vì biển người mênh mông, trong thư không hề có tên, địa chỉ, không biết nên bắt đầu từ đâu.
Không lâu sau, con người hảo tâm giấu tên đó lại chủ động xuất hiện trước mặt anh.
Một hôm bạn học ở trường cũ đến thăm anh, nhân tiện mang đến một bức thư.
- Người này không biết cậu đã rời trường, cứ gửi thư đến khoa chúng ta.
Nét chữ trong thư Ưng Quân từng biết. Anh cảm động mở bức thư.
Thư viết:
“Ưng tiên sinh!
Chào anh, không biết địa chỉ của anh có thay đổi không, hoặc anh có còn nhớ đến tôi không. Khoảng ba năm trước tôi đọc báo xin tài trợ của anh, tôi đã gửi cho anh 500 đôla. Thật là bất tiện, nhưng giờ nếu có điều kiện về kinh tế, anh có thể trả tôi được không? Tôi biết yêu cầu này thật vô lí, nếu làm làm khó cho anh, coi như tôi chưa nói.
Rất xin lỗi!
Triệu Mặc Sênh”
Triệu Mặc Sênh!
Ưng Quân thầm đọc cái tên lần nữa.
Cuối cùng cũng biết tên người đó.
Nhìn ngày tháng ghi bên dưới biết thư đã đến hơn một tháng trước.
Nếu không ở vào hoàn cảnh tuyệt vọng chắc cô ấy đã không viết bức thư với hi vọng mong manh này.
Ưng Quân lập tức bấm số điện thoại ghi trong thư, đầu dây bên kia lập tức có người trả lời, đó là giọng một cô gái trẻ.
***
Hôm sau, Ưng Quân đáp máy bay đến thành phố N.
Điểm hẹn tại một công viên. Trời lúc ấy mới vào xuân, từ xa Ưng Quân thấy một cô gái Trung Quốc ngồi trên ghế đá, cổ quàng khăn, hình như cô ta rất bối rối, bàn tay hấp tấp vò những dải tua chiếc khăn quàng cổ.
Ưng Quân đứng xa nhìn cô gái, đột nhiên trào lên tình cảm ấm áp, giống như cảm giác về nhà. Lúc đó anh đã một mình ở Mỹ được sáu năm. Ưng Quân đến trước mặt cô ta:
- Xin lỗi, cô là Triệu Mặc Sênh?
Cô gái lập tức đứng lên:
- Vâng, ông là Ưng tiên sinh?
Lúc đó Ưng Quân mới nhìn kĩ cô ta. Một cô gái rất trẻ, khoảng hơn hai mươi tuổi, có lẽ còn đang đi học, bộ trang phục có vẻ cũ, hình như đã dùng mấy năm, nhưng sạch sẽ, đôi mắt rất to, trong veo.
Anh mỉm cười:
- Cô Triệu, chúng ta tìm một chỗ ấm áp ngồi nói chuyện được không?
Sau mấy câu thăm hỏi thông thường Ưng Quân hỏi thẳng:
- Tôi cảm thấy hơi kì lạ, cô Triệu, vì sao hồi đó cô gửi cho tôi 500 đô là, cô không sợ tôi lừa sao?
Cô gái hơi ngẩn người trước câu hỏi đường đột, lát sau mới ấp úng:
- Lúc đó tôi vừa có món tiền trong tay – Cô ta ngập ngừng nói tiếp – Thực ra, Ưng tiên sinh không cần đích thân đến, tôi thu dọn đồ đạc tình cờ thấy tờ báo cũ, thực ra cũng không hi vọng lắm.
- Vậy bây giờ cô là…
Ưng Quân không khó khăn lắm trong việc tìm hiểu toàn bộ câu chuyện của người đồng hương này.
Toàn bộ sự thể như sau:
Cô Triệu Mặc Sênh ngồi đây có quan hệ hàng xóm với một phụ nữ người Trung Quốc tên là Quyên, cô Quyên này do dùng dao chém người chồng nên bị xử tù ba năm. Cô ta có một đứa con trai tên là Tiểu Gia. Bởi vì người chồng da trắng của cô Quyên có khuynh hướng bạo lực cho nên cô Quyên muốn nhờ Mặc Sênh trông nom đứa trẻ. Bây giờ Mặc Sênh đang tranh chấp quyền nuôi đứa trẻ với chồng cô Quyên.
Ưng Quân nhấp một ngụm cà phê nóng.
- Cô Triệu thường hay giúp đỡ người khác như vậy sao? – Thực tế ý anh định hỏi: “Cô thường hay xen vào chuyện người khác như vậy sao?”
- Không phải – Cô gái lúng túng, đỏ mặt nhưng không biết do lạnh hay do ngượng – Chúng tôi là hàng xóm của nhau đã lâu, vả lại chị Quyên đã từng giúp tôi. Có lần tôi ốm nặng ngất xỉu trong nhà không ai biết, chị ấy đã phát hiện và đưa tôi đi viện, nếu muộn chút nữa chắc tôi đã mất mạng. Đó là ân nhân của tôi. Ông chồng của chị ấy đúng là có khuynh hướng bạo lực, tôi đã tận mắt nhìn thấy ông ta lấy chai rượu đánh chị Quyên và Tiểu Gia, hơn nữa Tiểu Gia rất ngoan, chị ấy rất đáng thương… – Cô gái luống cuống giải thích.
Nhưng Ưng Quân không hề động lòng, thế giới này vốn mỗi người có một bi kịch riêng.
Chỉ có điều, cô gái này đang lương thiện đến ngốc nghếch, anh thầm nghĩ, nếu không ngốc nghếch như vậy, năm xưa làm sao cô ta có thể gửi cho anh năm trăm đô la?
Ưng Quân nói:
- Cô đừng lo, tôi sẽ giúp cô.
Nhưng sự việc không đơn giản như vậy.
Ông Smith, luật sư riêng của Ưng Quân cho biết Triệu Mặc Sênh không đủ chứng cớ chứng minh ông chồng của cô Quyên có khuynh hướng bạo lực, vả lại dù có chứng cớ đầy đủ tước quyền giám hộ đứa trẻ của ông ta thì cô Triệu Mặc Sênh cũng không phù hợp điều kiện nuôi dưỡng đứa trẻ, sự việc này muốn giải quyết thì thông qua pháp luật sẽ rất khó khăn, nhưng có một cách đơn giản có thể làm được, đối với loại người côn đồ như chồng của cô Quyên là dùng tiền là dễ nhất.
- Đúng vậy – Ưng Quân nói – Nhưng tôi không thích mất tiền với loại người đó, vả lại không có gì đảm bảo hắn sẽ giữ lời hứa, sau này rất có thể hắn tiếp tục quấy rầy, hoặc sẽ chơi lại chúng ta một vố. Vì vậy, giải pháp đó không phải là cách hay.
- Vậy thì chỉ có cách cô gái kia lập tức kết hôn, lấy một người chồng có đủ điều kiện, như vậy mới có hi vọng thắng cuộc – Smith nhún vai, nói nửa đùa, nữa thật – In, anh hoàn toàn phù hợp với điều kiện.
Câu nói của Smith lại khiến Ưng Quân xúc động.
Anh nhận thấy trong thâm tâm anh không có ý phản đối ý kiến đó.
Ưng Quân gọi điện cho Mặc Sênh nói lại ý kiến của luật sư Smith.
- Cứ coi như gã Claode có khuynh hướng bạo lực, có thể tước quyền giám hộ đứa trẻ của anh ta, thì cô cũng không thể nuôi đứa bé. Tuổi của cô, điều kiện kinh tế của cô, điều kiện hôn nhân của cô không phù hợp với điều kiện nuôi dưỡng trẻ em theo quy định pháp luật của bang. Tiểu Gia sẽ được đưa vào trại trẻ mồ côi. Điều này bất lợi thế nào đối với đứa bé chắc cô đã hiểu. Trại trẻ mồ côi hoàn toàn không phải là nơi ở tốt đối với nó.
Mặc Sênh bối rối:
- Tôi chỉ định giúp họ, tại sao lại khó đến thế?
Hoặc là không khó, Ưng Quân và luật sư Smith đã từng nói gã Claode chồng cô Quyên thực ra chỉ muốn một khoản tiền nhưng Ưng Quân không muốn giải quyết theo cách đó. Ưng Quân cũng đã không gặp Tiểu Gia, đứa bé lại trông có vẻ chậm chạp, nghe nói là do thường xuyên bị đánh.
- Nếu cô thực sự muốn mang gánh nặng này, tôi có một gợi ý – Ưng Quân nói nhanh – Cô có thể tìm một người đáng tin cậy, phù hợp điều kiện nuôi dưỡng trẻ em để kết hôn giả, hoặc là… tôi sẽ giúp cô.
Ở đầu dây bên kia Mặc Sênh sững người, sau khi đã hiểu tình thế của mình cô nói: