Rất nhiều người trong đời chỉ có 0,1% thời gian là thật sự yêu một người nào đó 100%.
Tất cả mọi người đều không thể chỉ yêu một người nào đó trong 100% thời gian của đời mình.
Chỉ cần 0,1% đó thôi.
Ngày âm u.
Đêm lạnh lẽo.
Tôi chui vào quán.
Bì Tử đang ngồi trên quầy bar sột soạt đọc “Cuộc tìm kiếm con cừu”[17] của Haruki Murakami, xem được một lát thì quăng sách đi, làu bàu chê vô vị, rồi lại nốc vodka ừng ực, nghĩ ngợi gì đó một lúc rồi hỏi tôi một câu không đầu không đuôi:
- Tại sao c. dê thì từng viên từng viên một, còn c. người thì từng chuỗi từng chuỗi một vậy?
- Chắc là do kết cấu cơ quan tiêu hóa khác nhau.
- Không đúng. Dê chỉ ăn cỏ, người cái gì cũng ăn, thế nên c. mới khác nhau chứ.
Chủ đề câu chuyện của hai thằng ngày nào cũng vô vị như n.
- Có gì mới không?
Bì Tử chán nản thở dài, nghoẹo đầu hỏi tôi:
Tôi nhấp một ngụm rượu, chép miệng nói:
- Vũ trụ giống như trứng vịt, đời người giống như trứng gà.
- Trứng nào thì chẳng là trứng.
Bì Tử nghe xong thì gắt lên như thế.
[17] A Wild Sheep Chase.
Hai thằng lại bò ra quầy bar, im lặng không nói gì, vùi đầu uống rượu, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên xem “Two Smoking Barrels” trên màn hình, tình tiết trong phim làm tôi nhớ đến quá khứ của Bì Tử.
Bì Tử vốn là một thanh niên đầy nhiệt huyết và rất có chí tiến thủ.
Tốt nghiệp đại học xong, cậu ta rất muốn cầu tiến vươn lên, ra sức làm việc, chỉ mong sớm ngày thành đạt. Đầu tiên thì chơi chứng khoán, về sau lại làm bảo hiểm, làm bán hàng theo mạng. Cứ nghề nào thịnh hành là cậu ta làm nghề đó, thời gian tiêu tốn hết vào công việc, rất ít khi đến quán rượu, chuyện dụ dỗ con gái lại càng không cần phải nói.
Tôi có ấn tượng sâu sắc về nghề nghiệp của cậu ta như vậy bởi vì cho dù là đổi làm nghề gì, người bạn thân nhất như tôi đây cũng có vinh hạnh được làm khách hàng đầu tiên. Tôi khó khăn lắm mới kiếm được khoản tiền đầu tiên, chưa kịp tiêu đã bị Bì Tử kéo đi mua chứng khoán, cuối cùng thì cả tiền vốn cũng chẳng còn. Cậu ta làm bảo hiểm, tôi lập tức mua ngay một phần. Cậu ta chuyển qua làm bán hàng theo mạng, đồ đạc liền chất đống trong nhà tôi, cái gì mà thực phẩm chức năng, đồ tập thể chất, máy học tiếng anh, chất đầy lên như cái chợ bán buôn, thậm chí còn kéo cả tôi đi nghe mấy cái buổi nói chuyện vớ vẩn của các tay bán hàng khác, trong những buổi ấy, lần nào Bì Tử cũng nhiệt huyết phừng phừng, khua tay múa chân với diễn giả, hô cao khẩu hiệu, còn tôi thì chỉ rúc vào góc đánh một giấc rồi về.
Cuối cùng cậu ta đến một công ty lớn làm đại lý bán máy di động, sau những bài học do nông nổi trước đó, cậu ta đã định tâm nghĩ lại, đóng cửa trong nhà đọc sách học tập, nên đã trưởng thành hơn rất nhiều. Về sau Bì Tử được phái đi khai thác thị trường ở khu vực mới, làm rất xuất sắc nên đã được thăng làm chủ quản khu vực, bắt đầu có chút tích lũy, con đường sự nghiệp đang rộng mở trước mắt. Hồi đó mỗi lần đến quán, Bì Tử đều đóng bộ quần âu áo vét, đeo cravat, tay cầm cặp táp, ăn nói lịch sự, cười đùa vui vẻ, đúng 10h là về nhà đi ngủ để mai còn đi làm. Thời gian đó tôi cũng cảm thấy vui thay cho cậu ta. Nhưng chuyện tốt không được lâu, cấp trên của Bì Tử nhận tiền hối lộ của người khác, nên đã phát triển một khách hàng mới, vì vậy mà làm mất một khách hàng trung thành mà Bì Tử phải vất vả lắm mới kiếm về được. Cậu ta rất tức giận, đã cãi nhau một trận lớn với thằng cha kia, trong lúc phẫn nộ, lại lời ra tiếng vào, cuối cùng hai người đã động đến tay chân. Bì Tử cầm một tách trà lên ném, thằng cha kia sợ quá liền đuổi việc Bì Tử ngay tại chỗ.
Tối hôm đó Bì Tử rất buồn.
Tôi lái xe tìm nửa ngày trời mới tìm thấy cậu ta trên sân thượng ngôi nhà xây dở bỏ hoang.
Cậu ta đã uống say khướt, đang vừa khóc vừa hát rống lên bài “Chân tâm anh hùng”, tay giật từng trang từng trang những quyển sách mà cậu ta từng coi là thánh kinh : “Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới”, “Ai trộm phomat của tôi” cho vào đống lửa. Cuối cùng, cả tấm giấy chứng nhận á quân bán hàng toàn quốc cậu ta cũng đố nốt, tôi vội vàng giật lấy, nhưng cũng chỉ còn lại một nửa cháy xém. Tôi ngồi với cậu ta trong gió lạnh đến tận nửa đêm. Hai thằng không nói với nhau tiếng nào.
“Cậu có biết làm sao con người phát hiện ra lửa không?”
Bì Tử đột nhiên mở miệng như vừa được nạp điện, hỏi tôi một câu rất không liên quan.
- Sét đánh trúng làm cây bốc cháy.
Tôi nghĩ ngợi giây lát rồi thành thật trả lời.
- Thế cậu có biết làm sao con người phát hiện ra tác dụng của lửa không?
- Không biết.
- Có một lần, một con gà chạy vào đống lửa bị thiín, một người ngửi thấy mùi thơm, liền nhặt lên ăn. Từ đó con người mới dùng lửa để nấu thức ăn.
- Gà tại sao lại chạy vào đống lửa?
- Có lẽ tại nó là gà lửa.
Nói xong hai thằng liền phá lên cười.
Cười xong lại ôm chặt lấy nhau, cùng bật khóc.
Mấy ngày liền sau đó không thấy Bì Tử đâu.
Lúc gặp lại cậu ta, chính là hình dạng của ngày hôm nay: chán đời chán việc, một bụng bất bình, ngày nào cũng gục mặt xuống quầy bar uống rượu, không có việc làm, chỉ biết dụ dỗ con gái rồi đi khắp nơi mượn tiền, miệng lúc nào cũng cười đùa cợt nhả. Có thể nói là một Bì Tử phiên bản mới. Tôi buồn thay cho cậu ta, nhưng cũng không biết làm gì để giúp bạn.
Sau rồi thì cũng quen dần.
Dù sao thì so với Bì Tử lúc nào cũng đóng bộ trước đây, Bì Tử bây giờ có khi còn đáng yêu hơn.
Hồi ức là chuyện làm người ta mệt mỏi nhất.
Tôi thở dài, liếc sang Bì Tử đang nốc ừng ực, vỗ mạnh lên vai cậu ta.
Bì Tử quay đầu lại, tôi bồi hồi cảm khái cười cười với cậu ta một tiếng. Hình như cậu ta cũng chẳng hiều gì, lầm bầm cằn nhằn tôi vài câu, nói mấy tiếng: “Tớ F ...” rồi lại tiếp tục uống rượu. Tôi đành nhún vai một cái đánh trống lảng.
“Tớ F...” là câu cửa miệng của hai thằng bọn tôi.
Một lát sau thì Hoa Hồng đeo ghi ta bước vào.
Hoa Hồng là một thằng đàn ông chính hiệu, là một ca sĩ lang thang mà tôi nhặt được trên phố. Còn nguyên nhân của cái tên quái quái đó thì là vì anh ta thích đến điên cuồng ban nhạc
Một hôm tôi đang đi qua Thiên Kiều, thì gặp một người đang ôm đàn ghi ta ngồi dưới đất, hát bài “Tình nhân của ca sĩ lang thang”, gương mặt không chút biểu cảm. Anh chàng này để tóc khá dài, gió trên Thiên Kiều thổi rất mạnh, làm mái tóc anh ta cứ tung bay lên như từng đợt sóng nối tiếp. Hát mệt, anh ta liền buông đàn, đốt một điếu thuốc, ngồi thừ người ra nhìn dòng xe cộ nườm nượp bên dưới. Tôi bước lại cầm đàn gảy lên mấy cái. Anh ta liền quay lại nhìn, tỏ ý khinh thường:
- Biết chơi không?
Tôi hơi do dự một chút, rồi chơi một bản phong cách tương tự, tên là “Người anh em ngủ giường trên của tôi”. Anh ta cười cười với tôi. Tôi cũng mỉm cười đáp lại. Thế là quen nhau. Anh chàng đó chính là Hoa Hồng.
Tôi mời Hoa Hồng đến quán chơi đàn, nhưng sau vài lần, anh ta đã từ chối. Nguyên nhân là vì quán bar theo phong cách JazzBlue, không phù hợp với thứ nhạc Metal mà Hoa Hồng yêu thích. Nhưng anh ta rất thích không khí ở đây, ngày nào sau khi hát xong ở Thiên Kiều cũng tới đây nói chuyện với tôi một lúc, thích thì cùng ra mái hiên chơi mấy bài. Chỗ chơi đàn có kê một quầy bar nhỏ, tôi và Hoa Hồng thường ngồi trên ghế cao, chơi hết bài này đến bài kia, vừa đàn vừa hát cho đến khi nào tay và miệng mỏi nhừ mới thôi.
Hoa Hồng ngồi bên cạnh tôi hút thuốc.
- Lên chơi không?
Anh ta hỏi.
- Chơi thì chơi.
Tôi đáp.
Đây là hai trong số ít câu mà tôi và anh ta hay nói với nhau, ý là rủ nhau lên chơi ghi ta.
Mới đầu chơi một khúc “Yellow” của Coldplay. Tôi đệm nhạc, Hoa Hồng đàn chủ âm, anh ta gào lên, hát rất tập trung, âm thanh khàn khàn như muốn dãi bài tâm sự, làm khách qua đường đều ngước mắt nhìn về chỗ chúng tôi. Hết bài, hai chúng tôi lại chơi tiếp bài “About A Girl” của Ni var na. Hát xong, cả hai ôm đàn ngồi đốt hết điếu này đến điều khác, trầm ngâm không nói. Ánh đèn nhàn nhạt hắt lên làm hai gương mặt trăng bệch như diễn viên kinh kịch vẽ mặt. Tôi lại thở dài, đàn một điệu Blue, vừa vừa hút thuốc.
Một người đàn ông lảo đảo vịn tường đi ra, chuệch choạc đi ra đầu kia của mái hiên cúi xuống nôn thốc nôn tháo, mắng chửi vợ con làm anh ta mệt mỏi. Một cô gái xinh đẹp từ trong quán đi ra, đỡ anh ta loạng choạng đi vào trong. Một lúc sau lại có một cô gái bước ra, hét vào điện thoại, hình như đang khuyên đối phương mau bỏ đứa bé đi, dù sao thì cha đứa trẻ cũng không để ý, cuối cùng thì hét lên: “Dù sao cô cũng có biết cha nó là ai đâu?” Nói xong liền dập máy, đi vào trong.
Đời thật chán.
Hai người chúng tôi lại ôm đàn, hát mấy bài thể hiện cuộc đời tẻ ngắt như “Ngủ ngon Bắc Kinh” ... Hát xong thì quăng đàn sang một bên, cố nhịn cái đau nơi cổ họng, ngồi đờ đẫn trên ghế cao. Đủ hạng người đi qua đi lại trước mắt, giống như trò chơi kịch bóng hồi nhỏ.
Bì Tử ra ngoài kéo tôi vào, ấn xuống ngồi cạnh hai cô gái.
Cậu ta đã nghĩ cách dụ họ uống hết một chai Baileys, mặt các cô đỏ hồng, mơ mơ màng màng. Bì Tử nháy mắt ra hiệu cho tôi, rủ tôi cùng phối hợp, dụ hai cô gái này về. Tôi không muốn lắm. Gần đây quá nhiều chuyện lung tung chẳng ra đâu vào đâu, khiến tôi không thể nào hứng thú với thứ gì được.
Chúng tôi chơi trò đánh bài nói dối, ai thua phải uống rượu. Về sau thì ai thua phải kêu tiếng lợn. Hình như vẫn chưa thấy đã, cuối cùng ai thua thì phải khỏa thân ra tiệm tạp hóa mua đồ. Bì Tử đang lén đổi bài thì bị một cô phát hiện, đành phải cắn răng chịu phạt. Bốn người ra khỏi quán, đi đến trước một cửa tiệm tạp hóa bán thâu đêm. Bì Tử lột hết quần áo, chỉ mặc độc chiếc quần đùi, run run rẩy rẩy bước vào, một lúc sau thì vung vẩy một hộp bao cao su, khệnh khạng bước ra. Hai cô cái cười nghiêng ngả, còn tôi lại chợt cảm thấy chua chua.
Chúng tôi lại về nhà Bì Tử tiếp tục đánh bài, ai thua phải cởi quần áo. Bì Tử liên tục đổi bài, không ngừng nháy mắt ra hiệu cho tôi, ép tôi phải phối hợp. Chẳng mấy chốc thì hai cô gái đều say khướt, nằm bò ra thảm. Bì Tử thích thú ôm lấy một cô bế vào phòng ngủ, để lại mình tôi với cái bàn trống rỗng, và một cô gái lạ nằm vật vã trên thảm.
Cô gái uống quá nhiều, nên hình như khó chịu, cứ lật qua lại thở gấp. Tôi cảm thấy bất nhẫn, bèn bò dậy kiếm khăn mặt chườm đá lau trán, lau cổ cho cô, toàn thân cô gái ướt đẫm mồ hôi. Tôi thở dài, đặt cô nằm ngay ngắn lại rồi lấy cái đĩa “Những ngày tháng trên mây” của Michelangelo Antonioni[18] cho vào máy, vừa uống rượu vừa kiên nhẫn xem, nghĩ về những ngày tháng hỗn loạn như đang trong mây mù gần đây một cách thật nghiêm túc.
Xem được nửa phim thì cô gái tỉnh dậy.
Cô bò dậy, ôm lấy tôi cùng xem chung. Xem được một lúc, cô đột nhiên ghé miệng sát tai tôi thì thầm: