ong lòng có chút mâu thuẫn, bèn lắc lắc đầu. Nhưng ham muốn như những cơn sóng dồn dập dồn dập, làm tôi do dự, cuối cùng lại gật gật đầu.
[18] Nhà đạo diễn nổi tiếng người Ý. ... Xong chuyện, cô gái dậy đi tắm. Tôi vẫn nằm yên tại chỗ, nhìn lên trần nhà, hoang mang không biết làm sao.
Có Bất Bất bên cạnh thật tốt biết bao, có em tôi sẽ không cần phải sống vất vưởng thế này, không phải hoang mang đứng giữa tinh thần và thể xác. Đột nhiên tôi cảm thấy bắt đầu chán ghét những ngày tháng lang thang vất vưởng không biết làm gì như thế này, bắt đầu thèm muốn một vòng tay ấm áp quen thuộc.
Bất Bất bỏ rơi tôi, vòng tay ấm áp biến thành những thân thể trần truồng của các cô gái lạ.
Những thân thể lạ, có hơi ấm, nhưng không ấm áp.
Cô gái tắm xong, lấy trong tủ lạnh ra một chai vang đỏ, rót hai ly. Hai người cầm ly rượu cao cổ, ngồi xếp bằng trên thảm, lặng lẽ xem ti vi. Trong nhà tối om, chỉ có ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ màn hình, hắt lên mặt, lên người chúng tôi, trông như hai xác chết hóa thạch loài khỉ từ thời thượng cổ mới bị đào lên.
- Nói gì đó được không?
Cô gái phá vỡ bầu không khí im lặng.
- Ừ.
Tôi mệt mỏi trả lời.
- Thích em không?
- Cũng thích.
- Thích ở điểm nào?
- Đùi.
- Nói thử xem nào.
- Vừa thon vừa dài.
- Thế thôi à.
- Thế thôi.
- Con người anh có một ưu điểm.
- Nói thử xem nào.
- Không nói nhiều.
- Đây cũng là ưu điểm à.
- Tất nhiên, em ghét nhất là đàn ông nói nhiều.
Điện thoại của cô gái đột nhiên rung lên.
Cô liếc nhìn số trên màn hình, đưa ngón tay lên miệng, ra hiệu cho tôi im lặng, rồi ấn nút nghe, nhẹ giọng giải thích một lúc lâu, cố rặn ra một nụ cười, hôn mấy cái vào điện thoại, sau đó dập máy quăng sang một bên.
- Chồng em, gọi kiểm tra!
Cô gái nhìn tôi cười áy náy, nghĩ ngợi gì đó rồi ủ rũ nói:
- Hắn ta nhiều tuổi hơn anh, từ lâu đã không còn cảm giác rồi, nhưng em không muốn li hôn, phải dựa vào túi tiền của hắn để sống chứ.
Tôi mỉm cười, tỏ ý đã hiểu.
Hai người lại chìm vào im lặng, bầu không khí trở nên gượng gạo.
Một lát sau thì chúng tôi chia tay, ai về nhà nấy.
Con phố vắng lúc nửa đêm.
Lái xe mà đầu óc vẫn lùng bùng.
Chuyện đêm nay khiến tôi cảm thấy mệt mỏi.
Bất chợt nhớ đến một câu nói của Russel[19]:
“Tự nhiên không tạo ra một loại người có thể hoàn toàn cô độc một mình, bởi vì con người không thể thỏa mãn yêu cầu sinh lý của tự nhiên, trừ phi là có sự giúp đỡ của người khác.”
Cái gọi là “sự giúp đỡ của người khác” đó chính là chỉ quan hệ luyến ái giữa người khác giới, đồng giới, và cả các mối quan hệ biến thái khác. Tôi đột nhiên hi vọng mình biến thành một người siêu cấp, chiến thắng tự nhiên, không cần cái gọi là “sự giúp đỡ của người khác” kia, có thể khống chế tất cả trong tay mình, tự mình tạo ra hạnh phúc và niềm vui cho mình, chứ không phải chờ đợi cái “sự giúp đỡ của người khác” đó quyết định.
[19] Nhà triết học người anh Bertran Russel.
Lần đầu tiên chợt có cảm giác chán ghét sự ham muốn luôn khống chế mình.
Con người, sinh ra đã tự do.
Đã căm ghét những gì khống chế mình.
Tôi lái xe đến gần đường ray.
Xuống xe. Đi dọc theo hai hàng đường ray trống huếch.
Quá nửa đêm, mặt trăng rất to, rải những tia sáng nhàn nhạt xuống đường ray. Bốn bề lặng im như thóc, thi thoảng mới nghe một hai tiếng chó sủa thưa thớt. Gió thổi qua tán cây phát ra những tiếng xào xạc. Hai thanh ray phản xạ ánh trăng lành lạnh, kéo thẳng một đường dài, rồi biến mất trong màn đêm tĩnhch.
Tôi cởi giầy, đi chân không trên đường ray, thanh ray sắt mát lạnh và lòng bàn chân thô ráp chạm nhau, cảm giác rất thoải mái. Tôi cứ đi về phía trước, cho đến khi mệt lử mới ngồi xuống một tảng đá gần đường ray, nghỉ ngơi hút thuốc.
Hồi nhỏ tôi thường hay cùng một đám bạn học chạy dọc theo đường ray, thậm chí có lần còn chạy đến một thành phố khác, sau đó lại quay ngược lại theo đường ray mà về. Tôi thích đi bộ không mục đích trên đường ray, thích ngắm nhìn nó trải dài ra xa tít tắp và cảm giác cô quạnh không nương tựa đó. Đường ray đối với tôi như một người bạn, một người bạn không nói gì, dưng lại biết bày tỏ mọi thứ trong im lặng. Cho đến một lần có một bạn học của tôi bị xe lửa cán chết, tôi mới bị buộc phải dừng sở thích đặc biệt này lại. Còn nhớ nơi bạn tôi bị đụng chết có một tảng đá lớn, giống như tảng đá dưới mông tôi đây.
Ngẩng đầu lên ngắm trăng một lúc, móc chiếc acmonica luôn mang theo người ra thổi một đoạn “Ánh Trăng”, thừ người ra một lúc, rồi lái xe về nhà. Xe đi đến chỗ giao nhau giữa đường bộ và đường sắt thì gặp đèn đỏ. Mấy người công nhân chầm chậm kéo chiếc barie chắn đường sơn hai màu đen trắng ra. Xe và người di đường đều tạm thời dừng lại. Tôi nghe một điệu Blue của Robert Johnson, hai cánh tay đặt hẳn lên vô lăng, nhìn đầu máy xe lửa đang từ từ đến gần.
Cạnh xe tôi là một chiếc moto.
Một cậu trai đèo một cô bé. Đầu tóc cậu ta dựng ngược, ăn mặc kiểu hip hop. Chiếc loa gắn trên xe đang phát ra một bài hát rất thịnh hành của Eminem. Cô bé rất gầy gò, chui mình bên trong chiếc áo thể thao rộng hơn phải đến hai số, trông giống như một con sơn dương nhỏ đói đến nỗi chỉ còn lại da bọc xương trong gió lạnh. Tay phải cô bé kẹp một điếu thuốc, chốc chốc lại rít một hơi, không phả ra mà để khói thuốc tự tràn ra khóe miệng, tựa như bên trong đang có hỏa hoạn vậy.
Cô bé ôm chặt lấy cậu trai, mặt dán chặt vào lưng, ánh mắt đảo tròn như băng trôi ở Bắc Cực, gặp ánh mắt tôi, cô bé dừng lại một lúc lâu, phảng phất như đang nghiên cứu tôi, gương mặt không chút biểu cảm. Tôi chống cằm lên cánh tay, cũng đưa mắt nhìn lại cô, không biểu cảm.
Ánh mắt hoang mang của hai người tựa như hai đầu của một con ngõ dài trong đêm tối: xa xăm, trống rỗng, không nơi nương tựa
Tôi đang mơ màng giữa cuộc cờ, không biết đặt quân vào đâu.
Cô bé lại đang ngỡ ngàng chưa biết khai cuộc thế nào.
Xe lửa xầm xập chạy qua.
Đèn xanh bật sáng. Những chiếc xe từ từ khởi động, ùn ùn đi qua đường ray.
Cậu trai nổ máy xe, “vù” một tiếng, lao vút đi.
Ánh mắt cô bé vẫn nhìn đăm đăm vào mặt tôi, cho đến khi biến mất hẳn trong màn đêm đen tối.
Lái xe về nhà. Đi qua chân cầu thang.
Mặt trăng lẩn sau một áng mây dày, bốn bề tối om như mực.
Cô bé nhà bên đang ngồi trên bậc thang hút thuốc, tay cầm một chai bia, bên kia là một cuốn sách phổ thông, hình như tên là “Con trai là cây, đàn ông là rừng” thì phải.
Chẳng ra làm sao.
- Con gái còn nhỏ không nên uống cái này.
Tôi giật chai bia trong tay cô bé, tu mấy ngụm.
- Uống bia tốt chứ, có thể giải buồn.
Cô bé định giật lại, nhưng không thành công, đành buông thõng tay xuống.
- Em còn nhỏ thế này, nên vui vẻ một chút, đừng chán nản như vậy.
- Có gì đáng để em vui đâu? Bọn con trai chẳng ra sao, học hành chẳng ra sao, bố mẹ cũng chẳng ra sao cả, đời thật vô vị. Nói chuyện với anh may ra còn đỡ hơn chút.
Cô bé nhìn tôi cười cười, nháy mắt lão luyện, nghĩ ngợi một chút rồi nói:
- Sách nói chẳng sai chút nào, con trai là cây, đàn ông là rừng! Chơi với bọn con trai đúng là chẳng hứng thú gì hết. Hôm nay có một chị còn nói, chị ấy thích mùi của đàn ông, với lại đàn ông kinh nghiệm cũng phong phú nữa.
Tôi nghe mà rởn hết gai ốc, vừa hút thuốc vừa chạy vội lên nhà.
Vừa đi vừa tưởng tượng ra cảnh mình đá bay tác giả của cuốn sách đó từ tầng hai xuống đất.
Mở cửa vào nhà, trống huếch trống hoác.
Chỉ có “Những Bông Hoa Ấy” vẫn “nở rộ” trong phòng.
Tôi nghi ngờ đảo một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy Lông Mi trên sân thượng tối om.
Em đang đứng như một pho tượng trước kính thiên văn, tập trung tinh thần nhìn thứ gì đó, có vẻ rất kích động. Một lát sau thì em cúi đầu xuống, liếc thấy tôi, liền nhoẻn miệng cười. Một nụ cười hiếm thấy.
- Sao hả? Sao chổi sắp đụng trái đất chưa?
Tôi trêu chọc.
Lông Mi không hề tức giận, ngược lại còn cười tươi hơi, tựa như là một người hoàn toàn khác vậy.
Đột nhiên nhận ra lúc em cười trông rất xinh.
Sao trước đây tôi không nhận ra nhỉ?
Em kéo tôi đến trước kính thiên văn, ra hiệu cho tôi nhìn thử. Tôi nhìn em rồi lại nhìn cái kính, nửa tin nửa ngờ ghé mắt vào lỗ nhỏ. Tôi chỉnh lại tiêu cự cho thích hợp, nheo nheo mắt tập trung thị lực, rồi cẩn thận quan sát.
Kỳ tích xuất hiện rồi!
Trên bầu trời rộng mênh mông, một ngôi sao chổi với cái đuôi dài sáng rực lướt qua! Sao chổi đi qua chỗ nào, bầu trời chỗ đó liền trở nên rực rỡ chói mắt. Tựa như đấng sáng tạo khai thiên lập địa, tay cầm ngọn đèn bay qua màn đêm, chia cắt trời và đất khỏi đống hỗn mang. Tôi có cảm giác như đang được xem “Chia tách biển và đất liền” trong “Sáng thế ký” của Michelangelo vậy.
Tôi vô cùng hưng phấn.
Kinh ngạc trước cảnh tượng hùng vĩ của tự nhiên, tôi không ngừng trầm trồ suýt soa. Chợt nhớ đến Lông Mi, bèn kéo em lại. Hai người chụm đầu vào trước ống kính, tôi xem một lúc rồi em xem một lúc, rồi cả hai cùng không xem, nhìn nhau cười xúc động. Tâm trạng băng lạnh sau cơn trác táng trong chốc lát đã ấm dần lên, tựa như một chút chim non vừa mới đục vỏ trứng chui ra nhìn đời vậy.
Tôi ôm chặt Lông Mi, hôn lên gương mặt nhỏ lạnh toát của em.
Em chớp chớp hàng lông mi vừa dài vừa đẹp, đưa tay vuốt nhẹ nơi vừa bị tôi hôn lên, bị nụ hôn bất ngờ ngẩn người hoang mang không biết phải làm sao. Tôi chăm chú nhìn nét mặt em, nhất thời cũng không biết tiếp theo nên làm gì, cũng hơi luống cuống, đành vội vã nói một câu “chúc ngủ ngon” rồi về phòng, vùi đầu ngủ. Nhưng nằm mãi cũng không ngủ được, ngửa mặt nhìn lên trần nhà, nghĩ mãi về cô gái kỳ lạ mà trước giờ mình chưa hề quan tâm đến này. Đột nhiên cảm thấy có gì đó muốn nói với em, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, đành cười khổ một tiếng, ngủ thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau tôi đã ra khỏi giường, cẩn thận đánh răng rửa mặt cạo râu, thậm chí còn dùng cả kem cạo râu nữa.
Gõ cửa phòng Lông Mi, định nói chuyện với em về cảm xúc mãnh liệt khi nhìn thấy sao chổi đêm qua. Không có động tĩnh gì, có lẽ em vẫn đang ngủ? Thôi để em ngủ thêm một lúc nữa vậy. Tôi vào nhà bếp, lấy hạt café đã rang sẵn ra đun một ấm café thơm phức, tính vừa uống café vừa nói chuyện. Ra gõ cửa lần nữa, vẫn không thấy động tĩnh gì? Tôi sốt ruột bèn đẩy cửa bước vào, phóng trống không. Trên bàn chặn một mảnh giấy nhỏ, bên trên viết mấy hàng chữ xiêu vẹo:
“Ra ngoài kiếm tiền, hết tiền ăn rồi, cũng phải trả tiền cho anh nữa. Về vụ sao chổi hôm qua, trên mạng có bình luận đấy
Phía dưới là một dãy dài các địa chỉ trang web bằng tiếng Anh.
Tôi bật máy tính lên xem một lượt, trong lòng không hiểu sao lại có cảm giác chua chua.
Ngồi ngẩn người ra trên sân thượng, lặng lẽ uống hết sạch cả ấm café.
Lúc ra khỏi nhà, tôi liếc liếc nhìn cuốn nhật ký của Lông Mi theo thói quen, lần này em viết tương đối nhiều.
“Rất nhiều người trong đời chỉ có 0,1% thời gian là thật sự yêu một người nào đó 100%.
Tất cả mọi người đều không thể chỉ yêu một người nào đó trong 100% thời gian của đời mình.
Chỉ cần 0,1% đó thôi.”
Xem xong, một cảm giác lạ chợt dâng lên trong lòng.