m thấy mình thật không may mắn khi theo nhầm sếp.”
“Hả? Tại sao? Chẳng phải cô ấy đối với anh rất tốt sao?” Đàm Bân ngồi xuống, khẽ kéo tai anh. “Chẳng phải anh là người biết thương hoa tiếc ngọc sao?”
“Đi ra chỗ khác, còn làm loạn nữa là anh không nói đâu!”
“Thôi được, thôi được, em không nói nữa.”
“Khi đó còn trẻ, chí tiến thủ rất lớn…”
“Chí tiến thủ sao? Có mà hám danh ấy!” Đàm Bân lại đánh giá, thấy Trình Duệ Mẫn trợn mắt vẻ tức giận, cô vội vàng giơ hai tay lên.
“Kinh nghiệm mấy chục năm lăn lộn chốn quan trường của bố anh đã dạy anh hiểu một điều, muốn tiến thân thì việc theo chân cấp trên là vô cùng quan trọng. Một người sếp tốt không chỉ mang lại cho em rất nhiều sự chỉ bảo và lương bổng, mà còn cho em cơ hội thăng tiến theo sự thăng tiến của ông ấy, nếu ông ấy chỉ đứng ở một vị trí cố định thì em cũng chỉ có thể giậm chân tại chỗ mà thôi.”
“Vì thế anh cho rằng Trương Đồng không phải là một người sếp tốt, là vì cô ta không thể thăng tiến?”
“Cô ta là người rất có năng lực, chỉ vì làm việc quá cảm tính, quá cứng rắn, đắc tội với không ít người xung quanh, hy vọng tiến thân của cô ta rất mong manh, anh nhìn thấy tiền đồ của mình cũng rất mờ mịt.”
Trình Duệ Mẫn như đang hồi tưởng, mắt nhìn xa xăm, những tháng ngày đó giống như những thước phim hiện về trước mắt anh.
Hồi đó, anh theo Trương Đồng từ khi còn là một kiến tập sinh. Lời nói của cô ta rất hà khắc, dạy bảo anh không chút thương tình, cô ta tận tay dạy anh làm những công việc đơn giản nhất, từ sử dụng máy fax, cách ứng xử cơ bản khi gặp khách hàng đến chiến thuật tâm lý trong đàm phán, phong cách làm việc của anh gần như là bản sao của cô ta.
“Cô ta ra đi là do có người cố ý hãm hại, thực ra anh có thể nói giúp cô ta, nhưng anh không…”
Khoảnh khắc nhạy cảm đó, im lặng tức là thừa nhận, cuối cùng Trương Đồng chỉ có thể lặng lẽ ra đi.
Đàm Bân nghe vậy, lặng người, vì Trương Đồng, cũng vì bản thân cô. “Anh muốn nói Chu Dương cũng coi em như một chướng ngại đối với sự tiến thân của anh ta?”
“Suy nghĩ của đàn ông đều giống nhau.” Trình Duệ Mẫn mỉm cười. “Anh biết một điểm của tên Chu Dương này, đó là nếu chịu khó bồi dưỡng anh ta, anh ta sẽ có thể trở thành một giám đốc kinh doanh giỏi, quan trọng nhất là em phải biết cách điều khiển anh ta, nếu không khống chế được, anh ta sẽ trở thành một con ngựa hại cả đàn.”
Đàm Bân im lặng hồi lâu, áp mặt vào cổ anh, rồi đột nhiên cắn vào bả vai anh.
Trình Duệ Mẫn đau quá kêu lên: “Em làm gì thế?” Anh giơ tay lên định dạy dỗ cô, nhưng nghĩ sao lại không nỡ, liền hạ tay xuống.
“Em hận họ!” Đàm Bân chán nản đến cực điểm. “Mẹ kiếp, em không thèm làm nữa!”
Trình Duệ Mẫn vô tình nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên đầu giường, đã một giờ bốn mươi rồi, anh tỏ vẻ ngạc nhiên. “Muộn thế này rồi cơ á?” Anh ôm lấy cô, vỗ nhẹ vào lưng. “Được rồi, được rồi, em đừng nghĩ ngợi nữa, chuyện gì cũng để ngày mai hãy tính.”
Cũng may hôm sau là thứ Bảy, sau khi bắt đầu công việc thu mua, đây là ngày cuối tuần thực sự đầu tiên của cô, cô ngủ một mạch đến mười giờ mới dậy, chuyện tối qua cũng đã quên sạch.
Hôm đó, Trình Duệ Mẫn có mấy cuộc phỏng vấn, vì thế mới sáng sớm anh đã đi rồi. Đàm Bân cũng có hẹn phải đi với con gái của Điền Quân, Điền Dục Tình.
Trong kỳ thi giữa kỳ này, thành tích của Tình Tình nhảy vọt lên mười lăm bậc, Đàm Bân đồng ý tặng cô bé một món quà, còn mua một cặp vé nhạc kịch, dẫn cô bé đi xem.
Món quà là một chiếc iPod đời mới nhất, cô đã nhờ một đồng nghiệp đi công tác ở Mỹ mua giúp.
Tình Tình nhìn thấy iPod, quả nhiên vô cùng sung sướng.
Đàm Bân hỏi cô bé: “Có thích không?”
Tình Tình lập tức sà đến, ôm lấy cổ, thơm nhẹ lên má cô. “Cô Đàm, cháu yêu cô!”
Chiếc váy màu xanh lá, đôi bốt màu trắng sữa và chiếc vòng cổ bằng đá màu trắng trên người cô bé được phối hợp rất hài hòa, tất cả đều là những món quà mà Đàm Bân tặng cho nó.
Cô bé không có hứng thú với nhạc kịch mà điều khiến nó thích thú chính là không khí ở đó. Bước ra khỏi nhà hát Bảo Lợi, mặt nó tràn đầy niềm vui sướng đến nỗi đỏ hây hây.
“Trước đây cháu đã từng xem nhạc kịch chưa?” Đàm Bân vừa lái xe vừa hỏi.
“Rồi ạ, cháu đã từng xem vở nhạc kịch Mèo ở nhà hát Bắc Triển hồi nghỉ hè.”
“Mẹ cháu đưa cháu đi xem à?”
“Không phải, là chú Tiểu Trình ạ!”
Đàm Bân lập tức quay đầu lại. “Chú Tiểu Trình nào cơ?”
Tình Tình rút điện thoại ra, mở một bức ảnh, đưa cho cô xem. “Cô Đàm xem đi, đây chính là chú Tiểu Trình.”
Đàm Bân quan sát xung quanh, thấy không có cảnh sát, cô liền cầm điện thoại lên xem, người trong ảnh khiến cô vô cùng ngỡ ngàng.
Người ôm chặt cô bé Tình Tình đứng trước tấm áp phích quảng cáo vở nhạc kịch Mèo, mặt tươi cười hướng đến ống kính máy ảnh không ai khác chính là Trình Duệ Mẫn.
“Đẹp trai không cô?” Tình Tình hỏi. “Cháu rất quý chú Trình. Các bạn nói, chú ấy còn đẹp trai hơn cả Phí Vân Phàm trong Nhất liêm u mộng[2].”
[2] Nhân vật nam chính trong bộ phim truyền hình Nhất liêm u mộng (Một thoáng mộng mơ), nguyên tác: Quỳnh Dao.
Ôi trời! Nhất liêm u mộng! Tim Đàm Bân đập thình thịch, cô biết rõ sức hút của bộ phim truyền hình này đối với những cô gái mới lớn. Cô xoay xoay điện thoại, nghĩ ngợi hồi lâu rồi hỏi: “Chụp rất đẹp, kỹ thuật không tồi, ai chụp vậy?”
“Bố ạ!”
“Thế à?” Đến đây trái tim đáng thương của Đàm Bân mới đập bình thường trở lại, cô trả điện thoại cho Tình Tình, sau đó nhìn vào gương chiếu hậu, làm bộ mặt ma.
Tình Tình ngập ngừng nhận lại điện thoại.
Đàm Bân vuốt vuốt tóc cô bé, đột nhiên nhớ đến một chuyện. “À, Tình Tình, anh bạn khóa trên của cháu thế nào rồi?”
Tình Tình bĩu môi, nói một câu mà suýt nữa khiến Đàm Bân cười đến phát sặc. Cô bé nói: “Anh chàng Tiểu Dũng đó chẳng có gì thú vị cả, cháu đá anh ta lâu rồi, thật ấu trĩ.” Cô bé ưỡn ngực, trịnh trọng tuyên bố: “Bây giờ cháu chỉ thích những chú chín chắn, giống như chú Trình thôi.”
“Ái dà, cô bé này cũng khá đấy chứ!” Đàm Bân cố nhịn cười, đến nỗi mặt mày nhăn nhó.
“Nhưng…” Tình Tình buồn bã nói. “Lâu lắm rồi chú ấy không đến nhà cháu.”
Đàm Bân giật mình, không ngờ mối quan hệ của Trình Duệ Mẫn và Điền Quân lại thân thiết đến mức ấy. Cô hỏi: “Chú Trình có hay đến nhà cháu chơi không?”
“Trước đây chú ấy thường đến, nhưng mấy tháng nay không thấy chú ấy đến nữa.”
Đàm Bân xâu chuỗi những thông tin của Tình Tình lại, theo cách nói của cô bé, mối quan hệ của Trình Duệ Mẫn và Điền Quân đã từng rất thân thiết.
Điều này cũng không bất ngờ lắm, hồi tháng Chín, tại câu lạc bộ tennis, cô đã thấy hai người đi với nhau. Cô chỉ không ngờ rằng Trình Duệ Mẫn lại khiến mối quan hệ này trở nên khách sáo, điều này thật hiếm gặp.
Đưa Tình Tình về nhà xong đã đến giờ ăn tối, cô gọi đến nhà Trình Duệ Mẫn, người nghe điện là chị Lý giúp việc: “Tiểu Trình vẫn chưa về… Cậu ấy nói có việc… không… không về ăn cơm.”
Đàm Bân lái xe chậm lại, suy nghĩ xem đi đâu để giải quyết bữa tối, nhớ ra đã lâu không gặp Văn Hiểu Tuệ, thế là cô gọi điện hẹn cô ấy đi ăn.
Bốn mươi phút sau, Văn Hiểu Tuệ mới đến nơi, nhân viên phục vụ đưa cô đến chỗ Đàm Bân đang chờ. Nhìn thấy Hiểu Tuệ, Đàm Bân trợn tròn mắt vì ngạc nhiên.
Cô ấy khoác một chiếc áo khoác da ngắn đơn giản, áo sơ mi và quần jean, tóc tết kiểu đuôi ngựa, trang điểm rất nhẹ nhàng, trông cô ấy xinh đẹp một cách lạ thường.
“Hi hi, mặt trời mọc từ đằng tây kìa.” Đàm Bân kéo tay áo Hiểu Tuệ. “Cậu bị cú sốc nào mà phong cách lại thay đổi thế này?”
“Nhàm chán thì đổi phong cách khác.” Cô ấy ngồi xuống nói.
“Mấy hôm nay cậu bận gì vậy? Rất ít khi thấy cậu trên MSN và QQ.”
“Tớ vừa mới đổi việc, bây giờ đang làm cho một công ty nhỏ của Bắc Mỹ, đang dần thích ứng đây.”
“Trời!” Đàm Bân đưa tay bịt miệng. “Chuyện lớn như thế, sao bây giờ cậu mới nói với tớ?”
Văn Hiểu Tuệ cười. “Cậu còn chưa lo được cho bản thân, còn lo cho ai nữa.”
“Công ty này trả lương thế nào?”
“Cũng tương đương chỗ cũ.”
“Chức vị thì sao?”
“Cũng tương đương, vẫn là Office Manager[3]. Tuy nhiên, trước đây dưới tớ còn có bảy, tám người, bây giờ chỉ có mình tớ.”
[3] Có nghĩa là: Quản lý văn phòng.
Đàm Bân há hốc miệng. “Vậy thì đổi việc làm gì? Làm việc mới không bằng làm việc đã quen, cậu điên rồi sao?”
Văn Hiểu Tuệ cầm tách trà lên, nhìn xuống. “Lương không tăng, nhưng phong cách làm việc của công ty mới rất đơn giản, tớ cảm thấy thoải mái hơn, cũng không cần phải trích ra hơn một nửa thu nhập vào việc mua quần áo và mỹ phẩm nữa.”
Đàm Bân ngạc nhiên nhìn cô. “Để làm gì?”
“Dự định tiết kiệm chút tiền, sang năm mua nhà.”
Câu nói này phát ra từ miệng Văn Hiểu Tuệ nghe vô cùng chói tai, Đàm Bân chép miệng. “Chẳng phải cậu đã từng thề, kiên quyết không tự mua nhà hay sao?”
“Thay đổi theo thời thế thôi cô ạ!”
“Kỳ lạ, rốt cuộc thì ai đã khai thông tư tưởng cho cậu vậy?”
Văn Hiểu Tuệ không trả lời, mặt đỏ lên rất khả nghi.
Đàm Bân phát hiện ra hôm nay Hiểu Tuệ rất lạ, liền hỏi dồn: “Nói thật đi, là ai vậy?”
Văn Hiểu Tuệ trả lời: “Người này cậu cũng quen.”
“Ừ, nói tiếp họ tên, tuổi, nghề nghiệp.”
“Chính là bác sĩ khoa tim mạch Cao Văn Hoa đó.”
“Bác sĩ Cao?” Đàm Bân ngạc nhiên, gần như đứng bật dậy. “Trời ạ, hai người quyến rũ nhau như thế nào vậy?”
Lần trước, khi bị sốt, bởi vì chia tay Thẩm Bồi nên tâm trạng Đàm Bân vô cùng tồi tệ, cô trốn tránh không chịu gặp ai, mấy hôm đó đều là Văn Hiểu Tuệ đưa cô đi truyền nước.
Đàm Bân hỏi được tên và phòng làm việc của bác sĩ Cao qua y tá, cô mua hoa quả đến để cảm ơn anh.
Vừa gặp Văn Hiểu Tuệ, Cao Văn Hoa liền nhìn cô ấy không chớp mắt. Đàm Bân thấy vẻ thất thần của anh ta, liền nháy nháy mắt với Văn Hiểu Tuệ, nhưng căn bản cũng không để trong lòng.
Nhưng họ cũng chỉ gặp nhau một lần, hôm đó Văn Hiểu Tuệ cũng không tiết lộ chút thông tin cá nhân nào, tại sao anh ta lại có thể tìm được cô ấy? Đàm Bân không thể hiểu nổi.
Văn Hiểu Tuệ mỉm cười: “Ngày nay công nghệ tìm kiếm phát triển như thế, muốn tìm một người đâu khó.”
Đàm Bân cúi đầu, nhất thời không biết nói gì, đành im lặng.
Bởi vì từ trước tới nay, Văn Hiểu Tuệ thường chỉ thích những người đàn ông thông minh, lanh lợi và hào phóng.
Còn anh chàng Cao Văn Hoa dường như không phải là người như thế. Mặt mũi anh ta cũng bình thường, không có điểm gì nổi bật. Đàm Bân có gặp mấy lần thì chắc cô cũng chẳng có chút ấn tượng sâu sắc nào.
Đến cái tên của anh ta cũng rất đỗi bình thường, Cao Văn Hoa, chẳng đẹp chút nào cả.
Văn Hiểu Tuệ hiểu cô đang nghĩ gì. “Đàm Bân, cậu còn nhớ chuyện hồi đại học năm nhất không? Một người đã đưa ra một câu hỏi lựa chọn, có hai người đàn ông, một người có một nghìn tệ, đồng ý chi một trăm tệ vì bạn, một người khác trong tay chỉ có mười tệ, nhưng anh ta lại đồng ý chi tất cả cho bạn, bạn sẽ chọn người nào?”
“Đương nhiên tớ còn nhớ. Tớ và cậu đã không do dự mà chọn ngay người thứ nhất…” Nghĩ lại chuyện