Giọng của Trình Duệ Mẫn rất nhẹ nhàng: “Không phải lú lẫn, mà là sốt đến phát ngốc. Hôm qua nhận được điện thoại, anh còn tưởng gặp phải tên lừa đảo, sau đó nghe thấy tên em nên vẫn cứ liều đến, khi nhìn thấy em, anh giật mình. Ôi chao, sốt hơn bốn mươi độ mà một mình đến bệnh viện, em nói xem như thế có ngốc không?”
Đàm Bân thở nhẹ một cái. “Vì sao mỗi lần em dính đen đủi đều gặp được anh thế?”
“Đúng thế, anh cũng không hiểu.” Trình Duệ Mẫn mỉm cười. “Nhưng mà nợ em có một cốc cà phê, sao lãi suất lại cao thế này? Nghĩ đi nghĩ lại, anh nhận ra đây chính là một vụ làm ăn thua lỗ, anh vẫn đang phải trả nợ.”
Mặc dù một phần công việc hằng ngày của cô là dự tính mục tiêu của một, ba hoặc năm năm sau, nhưng cô lại không thể dự đoán được hướng xu hướng tâm lý của khách hàng. Trình Duệ Mẫn là người giúp cô làm việc này. Có một số điều không cần nói quá rõ ràng, bản thân hai người đều hiểu. Nhưng vỏ bọc này luôn được giữ nguyên vẹn, không ai dám chọc thủng nó.
Trình Duệ Mẫn bảo cô lấy nhiệt kế ra, anh đưa lên ánh điện xem, không nói gì.
“Bao nhiêu độ?” Đàm Bân hỏi.
“Ba mươi tám phẩy hai độ.”
Đàm Bân thở phào, chắp hai tay lại. “Thiên linh linh địa linh linh, vẫn còn may. Tối qua em còn tưởng mình sắp chết, hai mươi năm qua em chưa bao giờ sốt cao như vậy.”
Trình Duệ Mẫn tựa vào giường, nhìn cô như muốn nói điều gì.
Đàm Bân đợi anh lên tiếng.
Anh lại cúi đầu cười cười, tóc mái lòa xòa, che cả trán.
Đàm Bân liếc anh. “Không nói thì thôi.”
“Không có gì.” Trình Duệ Mẫn chỉ cười. “Anh thật sự bái phục em, sức sống thật mãnh liệt, sốt đến mức này mà còn vui đùa như vậy. Được, em tự ăn cháo đi, anh ra ngoài một lát. Nếu em thấy chán thì bảo chị Lý tìm mấy quyển sách cho em đọc nhé!”
“Ai? Cô nói Tiểu Trình à? Cậu ấy ở phòng bên cạnh. Cả đêm cậu ấy không ngủ, vừa ăn một chút liền nôn ra cả, nói đầu óc choáng váng, vừa mới nằm nghỉ.”
Đàm Bân ngồi bật dậy.
Chị ta chạy đến giữ cô lại. “Cô định làm gì vậy? Nằm xuống, nằm xuống, cậu ấy không sao, để cậu ấy nằm ngủ một giấc sẽ ổn thôi.”
Đàm Bân nhớ ra anh mới xuất viện không lâu, trong lòng thấy áy náy.
Sau chị giúp việc ra ngoài, căn phòng trở nên vô cùng yên tĩnh, đến nỗi có thể nghe thấy tiếng máu của cô đang chảy trong huyết quản của mình.
Ánh nắng trên sàn đã thay đổi góc độ, có lẽ bây giờ đã là một giờ chiều.
Phòng bên có người đang nói chuyện điện thoại, cách một vách tường nên nghe không rõ lắm, nhưng đích thực là tiếng của Trình Duệ Mẫn, anh chỉ mới ngủ được hơn ba tiếng.
Đàm Bân căng tai lắng nghe, quả thực không thể nằm được nữa, cô trở mình ngồi dậy. Đôi chân mỏi rã rời, cô bám vào tường, chầm chậm đi ra.
Cửa phòng bên cạnh chỉ khép hờ, hiếm khi nghe thấy tiếng anh nói chuyện rất lớn, anh nói bằng tiếng Anh: “Đương nhiên tôi biết, nhưng xin lỗi, tôi không thể không nhắc nhở anh, đây là Trung Quốc, có quy tắc thị trường đặc thù, vấn đề chúng tôi phải đối mặt bây giờ là tồn tại, sau đó mới là phát triển…”
Liên quan đến bí mật doanh nghiệp của người khác, Đàm Bân cảm thấy không nên nghe, liền nhẹ nhàng trở về phòng.
Cô trốn trong nhà vệ sinh, xả nước ấm lên mặt.
Cô muốn tìm kem dưỡng da nhưng tìm mãi mà không thấy.
Màu sắc chủ đạo trong phòng vệ sinh này cũng là hai màu đen trắng, nhìn giống với một phòng mẫu trong tạp chí nhà ở. Trên kệ chỉ đặt một vài đồ trông khá đơn giản, xà phòng tắm, kem cạo râu và hai lọ kem dưỡng da nam.
Cuối cùng cô đành bóp một ít kem dưỡng da nam, bôi lên mặt.
Cô nói thầm, phải mau chóng về nhà thôi.
Sau khi chải tóc. buộc lại, cảm thấy trong người sảng khoái hơn, cô liền mở cửa, ra khỏi phòng vệ sinh.
Căn biệt thự đã yên tĩnh trở lại, cô bước đến phòng bên cạnh, đứng chôn chân ngoài cửa.
Đây là một căn phòng khá rộng, bốn bức tường bao quanh đều là những tủ sách cao chạm trần. Ở giữa căn phòng bày một bộ sofa kiểu Mỹ.
Trình Duệ Mẫn đang nằm trên sofa, một tay đặt trên trán, một tay buông thõng, có vẻ đang ngủ say.
Trên mặt anh vẫn lưu lại vẻ tức giận, điện thoại vứt trên thảm trải.
Đàm Bân ngẩn ngơ nhìn anh một lát rồi rón rén đi vào, nhặt điện thoại lên, để sang một bên.
Trình Duệ Mẫn nghiêng đầu nhìn cô, không nói gì.
“Một ông chủ như anh đã làm việc quá mệt mỏi rồi, cũng phải bắt nhân viên của anh làm hết chức trách của họ đi chứ, anh vắt kiệt sức lực của bản thân làm gì?”
Trình Duệ Mẫn bật cười. “Em nói không sai, nhưng em lại quên mất một điều kiện tiên quyết vô cùng quan trọng. Anh cũng có sếp, nếu sếp của anh cũng nghĩ như em thì sao?”
Đàm Bân cúi xuống, cắn môi, không nói gì, trong lòng đấu tranh dữ dội.
“Đàm Bân?” Trong giọng nói có ý thỉnh cầu.
Nhìn cặp mắt thâm quầng của anh, Đàm Bân mềm lòng, chậm rãi nằm cạnh anh, hai tay để hai bên người một cách nghiêm túc.
May mà chiếc sofa kiểu Mỹ rất rộng rãi, mềm mại, hai người lớn nằm sát nhau mà không hề cảm thấy chật chội.
Trình Duệ Mẫn ngẩng lên nhìn cô. “Em căng thẳng thế làm gì, sợ anh làm chuyện gì không đứng đắn sao?”
Đàm Bân nhắm mắt lại. “Em không sợ anh, em sợ em không kiềm chế được, sẽ không đứng đắn với anh.”
Vậy là hoàn toàn có thể biết sau đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Anh thở nhẹ, mỉm cười một cái, xoay người ôm chặt lấy cô. Mặt anh và mặt cô đều nóng ran.
Đàm Bân hơi cựa quậy, lại bị ôm chặt hơn, vì thế cô không cựa quậy nữa. Bốn phía giống như một hồ nước vây lấy người cô, vẫn là mùi cơ thể anh.
Sau đó hồi lâu, anh cúi đầu hôn cô, đôi môi mềm mại, ấm áp mang chút cảm giác mát mẻ đang nhẹ nhàng di chuyển trên môi cô.
Trong phòng nghe rõ tiếng tích tắc của đồng hồ, còn có tiếng thở của hai người. Đàm Bân nghe rõ nhịp đập của trái tim mình, giống như tiếng trống, càng lúc càng nhanh.
“Đàm Bân!” Cuối cùng anh cũng nói nhỏ bên tai cô: “Cho anh một cơ hộ nhé!… Hãy cho anh một cơ hội công bằng, anh không muốn buông em ra.”
Qua chuyện xảy ra lần trước, một tên ngốc cũng có thể hiểu được mối quan hệ giữa cô và bạn trai đang có vấn đề.
Căn phòng yên tĩnh như vậy, tối tăm như vậy, ngoài ánh mắt của anh, cô không nhìn thấy bất cứ thứ gì khác. Đôi mắt anh rất gần cô, đen mà sâu, phản chiếu rõ ràng hình ảnh của cô.
“Để em giải quyết chuyện của em trước đã.” Đàm Bân quay mặt đi, giọng nói hơi nghẹn lại. “Xin lỗi, hãy cho em thời gian.”
Trình Duệ Mẫn nhìn cô chăm chú hồi lâu, cuối cùng buông tay ra. “Anh hiểu rồi, anh sẽ đợi.”
Con người và mọi chuyện trong quá khứ đều đã có nền tảng kỷ niệm suốt hai năm, giờ phải từ bỏ cũng khó tránh khỏi nỗi đau đớn như bị xẻ thịt lột da.
Đàm Bân ngồi dậy. “Em muốn về nhà.”
“Em vẫn đang sốt đó.”
“Hôm qua điện thoại hết pin, em phải về sạc, sợ để lỡ việc gì đó.” Cô cố gắng tìm một lý do.
“Em về thì ai chăm sóc em?”
“Em có bạn.”
Trình Duệ Mẫn im lặng, một lát sau nói: “Được, anh đưa em về.”
Sau khi ngủ tiếp hai tiếng, anh không để ý đến sự phản đối của Đàm Bân, kiên quyết lái xe đưa cô về.
Trên đường, hai người đều cố gắng duy trì không khí thoải mái, Đàm Bân kể cho anh nghe chuyện xảy ra ngày hôm qua.