Trình Duệ Mẫn thôi cười. “Cô nhóc này, đừng khắt khe như vậy chứ! Tiếp viên dịu dàng như gió xuân với hành khách thì có gì sai?”
Đàm Bân chỉ cười, không bình luận, thầm nghĩ, tại sao cô ta không dịu dàng hơn với mình? Còn gã béo ở ghế trước, bảo anh ta thử ấn chuông xem anh ta có được phục vụ tận tình, ngọt ngào như vậy không?
Đúng lúc này máy bay bỗng rung lên, sau đó lắc mạnh, đến nỗi khiến nội tạng cũng muốn lộn tung lên.
Lúc nãy Đàm Bân vừa tự hào thần kinh vững chắc của mình, thế mà lúc này lục phủ ngũ tạng của cô cũng quay cuồng khiến cô thấy buồn nôn.
Ký hiệu nhắc nhở cài dây an toàn trên đầu phát sáng, đài phát thanh trên máy bay thông báo tin dữ: Máy bay gặp phải luồng không khí mạnh.
Đàm Bân vội thắt dây an toàn.
Trình Duệ Mẫn vẫn không động đậy, anh nhắm nghiền mắt, sắc mặt trắng bệch.
“Anh có sao không?”
Trình Duệ Mẫn lắc đầu, lông mày chau lại.
Đàm Bân nhìn anh, không nói thêm gì nữa, cúi người giúp anh thắt dây an toàn, đồng thời cô lấy túi giấy sạch trước ghế, mở miệng túi, đặt vào tay anh.
Trình Duệ Mẫn miễn cưỡng thều thào cảm ơn.
Đàm Bân vỗ vỗ vai anh, thể hiện sự đồng tình.
Cô đã từng một lần bị say máy bay, cả đêm ngồi trên máy bay không ngủ, kết quả là cô nôn thốc nôn tháo một trận, chỉ muốn nhảy ra khỏi cửa sổ máy bay cho xong.
Máy bay lại lắc mạnh một lần nữa rồi bổ nhào xuống hai lần, bên trong khoang máy bay vang lên những tiếng thét kinh hoàng.
Đàm Bân cảm thấy ruột gan mình như trào ngược lên, hai mươi giây sau mới trở lại bình thường.
Trình Duệ Mẫn tháo dây an toàn, đứng dậy, cô tiếp viên tiến đến ngăn anh lại, nhìn thấy sắc mặt anh trắng bệch, cô ta quá sợ hãi, bèn đưa tay mở cửa phòng vệ sinh giúp anh.
Cửa phòng vệ sinh đóng lại, bên ngoài không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Đàm Bân còn chưa lo xong cho mình, lại phải ép buộc bản thân tập trung vào những chuyện không liên quan đến mình.
Mấy phút sau máy bay ra khỏi tầng khí quyển đó.
Trình Duệ Mẫn từ phòng vệ sinh đi ra, mệt mỏi tựa vào lưng ghế, nhưng sắc mặt không còn khó coi như lúc nãy.
Đàm Bân để ý thấy trong mắt anh hằn lên những tia máu, đó là dấu vết của một trận nôn dữ dội.
Cô biết một số người có tĩnh mạch vùng dưới da mắt rất yếu, gặp phải áp lực lớn, như lúc nôn, tĩnh mạch sẽ nứt toác, xuất hiện những tia máu trong mắt.
Cô tiếp viên tận tụy với công việc tiến đến quan sát, Đàm Bân giơ giơ ngón trỏ ám chỉ cho cô tiếp viên im lặng, sau đó ra hiệu với cô ta. Cô tiếp viên gật đầu, lấy chăn đắp cho anh.
Đàm Bân tách những ngón tay đang nắm chặt của Trình Duệ Mẫn, để một cốc trà nóng vào tay anh, nói vẻ trách móc: “Tình trạng anh như vậy thì không nên đi máy bay. Anh có biết chuyện Bowen lần trước không? Anh ta bị cảm cúm nặng nhưng vẫn đi máy bay, ai khuyên cũng không nghe, kết quả vừa xuống máy bay anh ta được chuyển thẳng đến bệnh viện vì bị ảnh hưởng đến màng nhĩ.”
Trình Duệ Mẫn không còn sức nói chuyện, anh từ từ mở mắt, cười yếu ớt. “Nếu thế thì sao có thể nói là người trong giang hồ được?” Khẩu khí rất bất cần.
Ánh mắt anh dừng lại ở gương mặt cô như đang tìm kiếm điều gì, có phần ngỡ ngàng, nhưng lại rất chăm chú.
Đàm Bân bị nhìn chằm chằm như vậy liền cảm thấy không được thoải mái. Những ánh mắt khác thường có rất nhiều kiểu, nhưng kiểu này thì lần đầu tiên cô gặp, khiến lòng cô như người tuyết đứng dưới ánh mặt trời, cứ thế mà tan chảy, không thể nào kháng cự.
Dường như cô cảm nhận được có một tín hiệu nguy hiểm đang tiến dần về phía mình.
Thật may lúc đó loa phát thanh trên đầu lại vang lên, nhắc nhở hành khách thắt dây an toàn, gập bàn ăn lại…
Máy bay bắt đầu hạ cánh.
Nhân cơ hội này Đàm Bân mở mắt, kiểm tra lại dây an toàn, ngồi thẳng dậy, tựa lưng vào ghế, cất máy tính, chỉnh lại quần áo, làm ra vẻ bận rộn.
Trình Duệ Mẫn ngắm nhìn những đường cong mềm mại của cô, mỉm cười rồi nhắm mắt.
Tiếp đó là chấn động “rầm” một tiếng, máy bay hạ cánh xuống đường băng sân bay Hồng Kiều.
Hành khách hạng thương gia không cần chờ đợi, có thể xuống trước.
Đàm Bân thu dọn hành lý xách tay, chuẩn bị đứng dậy thì Trình Duệ Mẫn giữ cô lại. “Để tôi xuống trước, cô đợi một lúc rồi hãy xuống. Tai mắt ở sân bay rất nhiều, nếu người khác nhìn thấy cô đi cùng tôi thì không hay cho cô đâu.”
Đàm Bân ngớ ra rồi lập tức hiểu anh.
Vụ thanh trừng lần trước khiến người như Vu Hiểu Ba câm như hến. Tại công ty, lúc này cô vẫn chỉ thân cô thế cô. Nếu không may bị vướng vào hiểu lầm thì sẽ không có ai giúp đỡ cô như Dư Vĩnh Lân.
Đàm Bân đưa tay ra. “Tạm biệt!”
Trình Duệ Mẫn nắm lấy tay cô, họ bắt tay nhau lâu hơn lễ nghi bắt tay thường thấy.
“Tạm biệt!” Anh nói.
Bóng chiếc áo sơ mi trắng dừng lại ở cửa máy bay vài giây rồi mất hút.
Đàm Bân cầm máy tính, cô là hành khách cuối cùng của khoang hạng thương gia từ từ tiến ra cửa máy bay.
Phía sau cô là rất nhiều hành khách hạng phổ thông, ồ ạt giẫm đạp lên cầu tàu, thi thoảng có người vượt qua cô, cố sải bước về phía trước.
Ai ai cũng mặc âu phục, đi giày da, vội vội vàng vàng, đó là cuộc sống vô vị của những kẻ lấy buôn bán làm kế sinh nhai, có điều người người mải mê theo đuổi nó không biết mệt là bởi họ tin rằng nó dẫn tới vinh quang.
Sân bay Hồng Kiều thường nhiều người, ít xe. Đoàn người xếp hàng đứng chờ taxi, bến đỗ taxi cách có năm mươi mét đường thẳng mà phải vòng vo đến năm vòng. Đàm Bân nhẩm tính ít nhất hai trăm người còn đang đứng xếp hàng trước cô. Cô hướng mắt tìm kiếm hình bóng của Trình Duệ Mẫn, nhìn lướt qua mọi người, lưng ai cũng sũng ướt mồ hôi, mỗi gương mặt đều hiện rõ cụm từ: không kiên nhẫn.
Có quá nhiều người mặc áo sơ mi trắng, nhưng không có ai mặc nó mà trông đơn giản, nhẹ nhàng như vậy. Cô nghĩ đến thân phận của Trình Duệ Mẫn, chắc chắn anh có nhiều xe công vụ đến đón nên không cần phải xếp hàng chờ đợi như cô.
Nghĩ đến điều này, Đàm Bân cụt hứng thu ánh mắt lại, sốt ruột đứng chen giữa dòng người chờ xe.
Đến Thượng Hải công tác, cô sợ nhất là chờ taxi.
Lúc cô về đến khách sạn, làm xong thủ tục ở quầy lễ tân, mang hành lý vào phòng thì đã gần mười giờ đêm.
Cô tắm qua, mở máy tính, tiếp tục làm bản báo cáo. Cô đã hứa với Lưu Bỉnh Khang hôm nay phải gửi báo cáo cho ông ta, thất hứa không phải là phong cách của cô.
Ấn phím gửi thư, Đàm Bân liếc mắt về góc phải phía dưới màn hình xem giờ, đã là một giờ sáng.
Vừa buồn ngủ vừa mệt, khi đứng trước gương rửa mặt sau khi đắp mặt nạ, trong lòng cô đấu tranh rất nhiều lần, rốt cuộc là nên viết nhật ký công việc hôm nay rồi đi ngủ hay lên giường ngay?
Đàm Bân có một thói quen, sau khi kết thúc công việc mỗi ngày, cô đều nhớ lại một lượt những việc đã làm hôm nay, sau đó ghi lại những việc đặc biệt hoặc những việc chưa hài lòng.
Năm năm trở lại đây, những ghi chép đó tạo thành một quyển sổ rất dày. Thỉnh thoảng giở ra, Thẩm Bồi lại chau mày khi gặp phải những từ viết tắt khó hiểu.
“Cái gì đây? Có tác dụng gì?” Anh hỏi.
“Cứ coi như nhật ký đi.” Đàm Bân trả lời. “Anh đánh giá thành tựu của mình qua từng bức tranh mới. Em khác anh, mỗi ngày đều có những chi tiết vụn vặt, không kịp thời ghi lại để nhắc nhở, em sợ đến khi quay đầu nhìn lại sẽ hồ nghi giá trị tồn tại của mình, mỗi ngày vội vội vàng vàng, mệt mỏi mà không thu hoạch được gì. Có cái này, ít ra em còn biết mình đã luôn cố gắng. Vả lại…” Cô hất đầu, ánh mắt đầy vẻ hưng phấn. “Biết đâu có một ngày, em lại giống Jack Welch[11], viết một quyển tự truyện thì đây chẳng phải là tài liệu tham khảo chân thật nhất sao?”
[11] Jack Welch (sinh năm 1935): kỹ sư hóa học, doanh nhân, cựu Chủ tịch kiêm CEO của tập đoàn General Electric (GE). Ông được tôn vinh là nhà lãnh đạo của thế kỷ, tổng giám đốc số 1 của thế giới.
Thẩm Bồi mắng yêu: “Đừng có tưởng bở!”
Thói quen vẫn chiến thắng bệnh lười biếng, cuối cùng Đàm Bân cũng ngồi xuống bàn, mở cuốn nhật ký ra.
Hằng ngày, trừ lúc ký tên thì đây là lúc duy nhất cô sử dụng bút.
Cô viết: “Gặp Trình Duệ Mẫn, sự điềm tĩnh, ung dung của anh khiến mình ngạc nhiên. Mình thật sự rất muốn biết suy nghĩ thật của người này khi gặp thất bại. Nếu là mình, chắc mình sẽ học đà điểu, đào một cái hố rồi trốn dưới ụ cát và sẽ không gặp bất cứ ai, vì sự tồn tại của họ lúc nào cũng gợi nhớ đến sự thất bại của mình. Đối với nhiều người, chấp nhận sự thất bại của bản thân là một việc cực kì khó khăn.”
Đàm Bân cầm danh thiếp của Trình Duệ Mẫn, lật đi lật lại nhiều lần, tay phải bất giác ấn bút bi phát ra những tiếng “lách cách… lách cách”.
Cô viết tiếp: “Cũng có khả năng là quá đau đớn khiến người ta tê liệt, sau nhiều ngày nỗi đau đó sẽ dần dần mất đi…”
Đàm Bân dừng bút, ngẩng lên, tấm gương ở bàn trang điểm phản chiếu gương mặt thanh tú không son phấn của cô. Hình ảnh trước mắt như một màn sương dày đặc bị phá vỡ, lộ ra một gương mặt vừa quen vừa lạ. Cô gái trẻ có chiếc cằm nhọn, đôi mắt đen láy, vì sự ưu tư mà càng thêm trầm lắng, quyến rũ.
Anh thợ cắt tóc ở phía sau cầm mái tóc dài mềm mượt của cô, vẻ tiếc nuối: “Tóc cô đẹp thế này, cắt đi thì thật đáng tiếc. Cô bé, hay cô nghĩ lại đi?”
“Đừng nhiều lời, cắt đi!” Cô gái trẻ lời ít ý nhiều, giọng đầy quyết tâm.
Cây kéo sau một hồi do dự, cuối cùng cũng bắt đầu chạm vào tóc.
Mái tóc dài mềm mượt dần ngắn đi, sau những tiếng “lách cách… lách cách”, tóc rơi đầy xuống nền nhà, dưới ánh đèn những sợi tóc óng mượt đó như có sinh mệnh vậy.
Cô gái từ từ ngẩng lên, trên mặt không hề có biểu hiện tiếc nuối nào, nhếch mép khẽ nở nụ cười, mê mẩn vuốt tóc rồi chào tạm biệt tay thợ cắt tóc.
“Tôi sẽ không yêu thêm một người đàn ông nào nữa, sẽ không để người khác có cơ hội làm tổn thương tôi thêm một lần nào nữa. Trừ đàn ông ra, trên đời này còn có những lựa chọn khác tốt đẹp hơn, quan trọng hơn. Cứ leo tiếp đi, rồi có ngày bọn họ sẽ ngã đau thôi.”
Nhớ đến đoạn nhật ký cuối cùng cách đây năm năm, Đàm Bân cúi đầu, cười ngẩn ngơ.
Lúc đó, cô có sở thích quy kết cho những nguyên nhân khách quan, lúc nào cô cũng là người lương thiện, vô hại, còn sai là ở người khác và xã hội. Còn bây giờ cô đã hiểu, đời người có quá nhiều việc tự làm tự chịu. Vì dục vọng, vì muốn đạt được nhiều hơn, khi lựa chọn đã đưa ra những phán đoán sai lầm, khiến cả đời vinh nhục thăng trầm, điều đó không phải do vận mệnh mà là do chính mình. Chỉ có điều trong những ngày khó khăn đó, hằng đêm cô vẫn ngồi bó gối trên giường, gặm nhấm nỗi đau như từng đợt thủy triều bóp chặt lấy trái tim.
Đêm nào cô cũng mở trừng mắt nhìn trần nhà qua những khe ánh sáng nhỏ nhoi. Dạ dày co bóp quá mạnh nên mỗi lần cô ăn cơm xong, nó lại gây ra phản ứng kịch liệt. Bố mẹ thương xót cô nhưng không thể làm gì được, chỉ biết đứng nhìn cô con gái yêu ngày một gầy đi. Cho đến khi cô chậm chạp bước ra từ sự thất vọng, lặng lẽ ăn một bát cơm, đối diện với tiếng thở dài rất khẽ của bố mẹ.
Thời gian đó không chỉ mình cô gầy đi.
Đàm Bân của tuổi hai mươi ba sà vào lòng mẹ khóc nức nở, từ khi Cù Phong nói chia tay, nước mắt tích tụ bao ngày giờ mới trào ra. Mẹ cô vuốt nhẹ