Vì để trấn định lại, buổi tối sau khi tan việc về nhà, Chử Điềm lại gọi điện cho Từ Nghi, giọng nữ lạnh lùng trong điện thoại nhắc nhở cô lần nữa: Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.
Chử Điềm như thể không nghe thấy, bồn chồn gọi hết lần này đến lần khác nhưng vẫn không kết nối được. Cuối cùng điện thoại di động hết pin, âm báo “ting” giúp cô hoàn hồn lại. Cô thất thần trong chốc lát, ném mạnh điện thoại xuống đất, gục đầu vào người, không còn sức lực nữa.
Hoạ vô đơn chí. Sáng hôm sau tỉnh lại, Chử Điềm phát hiện mình đã bị sốt, cả người như bị đặt lên lò nướng, toàn thân nóng hừng hực, hận không thể tắm nước lạnh ngay lập tức. Nhưng cô vừa xốc chăn lên cả người đã lạnh run, mà đi trên sàn nhà như giẫm trên bông vậy, đầu nặng chân nhẹ, chỉ muốn cắm mặt về phía trước.
Sợ bị sốt cao quá sẽ gây ảnh hưởng đến thân thể, Chử Điềm cố gượng đến Bệnh viện đa khoa Quân khu, trên đường gọi cho Đồ Hiểu một cuộc điện thoại, sau khi đến lập tức được cô ấy đưa vào phòng truyền dịch.
Cả quá trình Chử Điềm không nói một câu, đầu óc đặc quánh như tưới keo hồ, bên tai như có người đang gõ trống, vang dội như sấm. Cô cảm thấy mình như đang chết lặng, đến khi kim đâm vào tĩnh mạch rốt cuộc cô mới cảm thấy xíu xiu đau đớn.
Cô nhìn kim truyền ghim vào tay, nước mắt rơi lã chã. Y tá hoảng sợ vội hỏi:
“Sao lại khóc?”
Nói xong quay đầu cầu cứu Đồ Hiểu. Trong lòng Đồ Hiểu biết cô em họ này được nuông chiều từ bé, còn tưởng rằng cô bị đau, giờ phút này thấy cô sốt đến hồ đồ đành nhẹ giọng dỗ dành:
“Có phải bị tiêm đau không? Nhịn một chút sẽ hết ngay thôi.”
Chử Điềm không nói chỉ cúi đầu khóc. Một lúc lâu sau mới cất giọng khàn khàn:
“Em không sao, không đau.”
Sau khi lấy ven, đưa y tá đi, Đồ Hiểu mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ấy ngồi trên giường, dém góc chăn cho Chử Điềm, lại thử nhiệt độ trên trán cô, nhẹ giọng hỏi:
“Sao tự dưng lại bị sốt hả?”
“Ngày hôm qua hứng gió, bị cảm lạnh.”
Bình ổn lại tâm trạng, Chử Điềm nhỏ giọng đáp. Đồ Hiểu cũng không biết nói gì với cô, đành phải dặn dò:
“Hai ngày nay trời lạnh hơn, em phải chú ý. Bây giờ có cảm thấy dễ chịu hơn chút nào không?”
Không muốn nói chuyện, Chử Điềm chỉ chớp mắt tỏ ý đã hiểu rồi. Đồ Hiểu cũng phần nào yên lòng:
“Vậy thì an ổn ngủ một giấc đi, tỉnh rồi sẽ hạ sốt, chị ở đây với em.” - nhớ tới gì đó, cô ấy hỏi - “Hôm nay là thứ Bảy, Từ Nghi không được nghỉ phép à?”
“Không có, anh ấy còn đang tập huấn.” - Chử Điềm nhìn Đồ Hiểu - “Chị đừng gọi điện cho anh ấy.”
“Chị có chừng mực.” - Đồ Hiểu thở dài một tiếng, lại đắp chăn cho cô, nói với cô bằng giọng dịu dàng như dỗ trẻ con - “Được rồi, mau ngủ đi.”
Chử Điềm còn tưởng rằng mình sẽ không ngủ được, nhưng vấn đề tình cảm có phức tạp và vướng mắc hơn nữa cũng không thể đấu lại cơn bệnh và tác dụng của thuốc, cô nhìn chằm chằm trần nhà mới vài phút mà cơn buồn ngủ rũ rượi đã ùa đến.
Cô ngủ đến bốn giờ, mà có lẽ theo bản năng biết có người đang ở bên cạnh mình, cô ngủ vô cùng an ổn. Khi tỉnh lại kim truyền đã được rút, chỉ để lại một vết bầm nhàn nhạt. Không biết Đồ Hiểu đã đi đâu rồi, trong phòng chỉ có một y tá đang bận bịu.
Chử Điềm tốn vài phút mới biết rõ bây giờ mình đang ở đâu, cô gọi y tá, hỏi cô ta Đồ Hiểu đâu với giọng khàn khàn. Cô y tá lảnh lót đáp:
“Nửa tiếng trước có một bệnh nhân đến, chủ nhiệm khoa chỉnh hình nghe nói bác sĩ Đồ ở đây liền chỉ đích danh bảo cô ấy qua. Nếu cô có chuyện gì thì tôi gọi điện cho cô ấy giúp cô.”
Chử Điềm khẽ ho, lắc đầu:
“Tôi không sao, để chị ấy làm việc trước đi.”
Ngủ một giấc tỉnh lại, Chử Điềm cảm thấy mình đã thoải mái hơn rất nhiều. Cô đứng dậy xuống giường, đi đến bên cửa sổ, phát hiện trời đã đổ tuyết. Tuy chỉ là hạt tuyết bay bay, nhưng hiện giờ mới tháng Mười cũng đủ khiến người ta bất ngờ. Nhìn vũng nước đọng trên xi măng ngoài kia, Chử Điềm vô cớ rùng mình một cái, vội vàng kéo kín áo trên người.
Không lâu sau, Đồ Hiểu đã trở lại.
“Truyền xong rồi hả?” - cô ấy đi đến sờ trán Chử Điềm - “Ừ, đã bớt nóng.”
Chử Điềm yếu ớt cười nói:
“Cảm ơn chị nhé.”
“Người một nhà còn nói cảm ơn.” - Đồ Hiểu giả bộ tức giận lườm cô, sau khi nhìn nhau cười, cô ấy nói - “Bệnh nhân mới đến là người có vai vế, lát nữa phải hội chẩn, sợ rằng không thể đưa em về nhà.”
“Không sao, em tự bắt xe về.”
“Vậy em đi đường cẩn thận, chị đã kê thuốc cho em rồi, em mang về đưa đến trạm y tế trong khu, nhớ phải truyền dịch đúng giờ.”
Chử Điềm gật đầu nói được, trong lúc hai người đang nói chuyện, cô y tá đã đến nhìn hai lượt, dường như có việc gấp cần tìm Đồ Hiểu. Cô bảo cô ấy bận thì đi trước, còn cô ra trạm y tá lấy thuốc, và mượn chiếc ô chuẩn bị về nhà.
Lúc đi ra mới phát hiện trời đổ tuyết lớn hơn. Chử Điềm mang giày đơn, đôi chân lạnh cóng giẫm trong nước tuyết, có cảm giác sắp đông cứng đến nơi. Cô không khỏi tăng nhanh bước chân, nhưng không phòng bị chân trượt một cái suýt nữa ngã xuống. May là có người bên cạnh kịp thời đỡ, cô mới không bêu xấu trước mặt người khác.
Chử Điềm hoảng hốt đứng vững, quay người nói cảm ơn người kia, lại phát hiện người vừa đưa tay đỡ cô lại là cha cô, Chử Ngật Sơn!
Chử Ngật Sơn cũng có vẻ vội vã, hiển nhiên giúp người xong là định đi ngay, sau khi thấy rõ là ai liền giật mình cũng suýt nữa té ngã.
Hai cha con ngơ ngác nhìn nhau hồi lâu, Chử Ngật Sơn mới chần chừ đưa tay, vô cùng vui mừng nói:
“Điềm Điềm!”
Bông tuyết buông mình khỏi cành cây, vương lên chiếc ô của Chử Điềm, cũng đánh thức cô. Cô nhìn bàn tay Chử Ngật Sơn đưa đến, nhích về phía sau một chút. Cô tránh né rõ ràng như vậy khiến Chử Ngật Sơn thất thần trong giây lát, ông ta nhanh chóng chú ý đến túi thuốc trong tay Chử Điềm, lập tức hỏi:
“Sao con lại đến bệnh viện? Đã xảy ra chuyện gì? Con bị bệnh sao?”
Những câu hỏi liên tiếp khiến Chử Điềm hơi nhức đầu, cô khẽ nhíu mày, không muốn trả lời lắm:
“Không sao.”
“Vậy sao con lại đến bệnh viện?” - nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của con gái, Chử Ngật Sơn hơi bực mình - “Nói đi!”
Chử Điềm cảm thấy ông thật phiền:
“Bị cảm, đã truyền dịch rồi, không có việc gì, ông bớt quan tâm đi.”
Bị con gái trả lời một câu làm nghẹn lời, Chử Ngật Sơn thoáng ngơ ngác, mới nhẹ “Ồ” một tiếng, như rốt cuộc cũng yên tâm.
Hai người lại chìm vào im lặng, kể từ bữa cơm lấy vòng tay ra về trong cơn bực tức lần trước, hai ba con không liên lạc với nhau nữa. Lúc cô và Triệu Tiểu Tinh náo loạn dữ dội cũng không nhận được một cuộc gọi hoặc tin nhắn nào của ông ta.
Cũng bắt đầu từ khi ấy, cô thật sự hết hy vọng về Chử Ngật Sơn. Cô biết ông chẳng có can đảm đối mặt với mình, từ lúc cô biết sự tồn tại của Triệu Tiểu Tinh, hai cha con đã ầm ĩ vô số lần, lời khó nghe gì cô đều đã nói. Cô biết rõ, ông ta chỉ lựa chọn Triệu Tiểu Tinh, lựa chọn con trai mà thôi.
Con trai, nhớ đến điều này, Chử Điềm ngẩng đầu nhìn Chử Ngật Sơn, lúc này mới phát hiện chỉ mấy tháng ngắn ngủi, tóc của ông ta đã bạc hơn phân nửa.
Chử Ngật Sơn cũng nhận thấy ánh mắt của con gái, hơi mất tự nhiên vuốt vuốt tóc:
“Điềm Điềm, không phải bà già rồi chứ?”
Đâu chỉ già thôi, Chử Ngật Sơn oai phong lẫm liệt trước kia đã hoàn toàn không còn tồn tại nữa. Giờ ông ta trở thành người đàn ông trung niên lộ vẻ già nua, như thể lúc nào cũng phải chịu đựng mọi sự giày vò của cuộc sống vậy.
Chử Điềm không trả lời câu hỏi của ông ta, chỉ hỏi rất khẽ, rất khẽ:
“Con trai ông bệnh thế nào?”
Tròng mắt Chử Ngật Sơn thít lại, miệng há to nhưng chẳng thốt lên nổi một câu. Ông ta nhìn Chử Điềm, nỗi đau lóe lên trong mắt.
Chử Điềm thấy rõ, có cảm giác người đàn ông này thật sự vừa đáng thương vừa đáng hận. Hít khí lạnh vào phổi, cô ho khan xong mới hết sức bình tĩnh nói với Chử Ngật Sơn:
“Ông bận việc của ông đi, tôi về nhà trước.”
Phút giây cất bước bỏ đi, tự đáy lòng Chử Điềm cảm thấy khổ sở. Trước kia lúc tức giận cô sẽ cãi nhau với ông ta, nhưng ông ta luôn mặt dày cười hì hì, mặc cô đánh, mặc cô mắng, tỏ vẻ chết không biết xấu hổ mà dung túng cô. Dường như tất cả hành động của cô đều chẳng mảy may có tính công kích hay khiến ông ta sợ hãi. Mà bây giờ thì sao, cô đã biết cách nhẹ nhàng đáp lại dù chỉ một câu mà tựa như cầm dao găm khoét vào tim ông ta.
Bởi vì trong lòng cô biết rõ, cô thật sự không thể nào tha thứ cho người đàn ông này. Thời tiết không tốt, lại vào cuối tuần, Chử Điềm không bắt được xe, liền đi đến bến ngồi xe buýt.
Khi về đến nhà đã vô cùng mệt mỏi, cuối cùng cô đi ngủ, mãi cho đến khi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Trong phút chốc tỉnh lại, Chử Điềm có cảm giác cuộc điện thoại này có thể là Từ Nghi gọi đến, lập tức bò dậy khỏi giường nhận điện thoại. Kết quả trong khoảnh khắc vừa thấy hiển thị cuộc gọi đến, cô có chút thất vọng, người gọi đến là Chử Ngật Sơn.
Chử Điềm lập tức từ chối không nhận, vứt điện thoại di động sang một bên. Nhưng không ngờ Chử Ngật Sơn lại gọi đến, cô từ chối không nhận lại gọi tiếp, cứ kiên trì không ngừng nghỉ.
Chử Điềm bị ép nổi điên, lúc nhận điện thoại, cô như người bị sụp đổ hoàn toàn, gào lên với ông ta:
“Ông lại gọi cho tôi để làm gì? Muốn nói gì? Có phiền không hả?”
“Điềm Điềm, ba có chuyện muốn nói với con, bây giờ ba đang ở ngoài khu gia thuộc nhà các con, con ra ngoài một chút đi.”
Giọng nói bình tĩnh của Chử Ngật Sơn lộ vẻ nghiêm túc:
“Tôi không muốn nghe.”
Chử Điềm cự tuyệt rất dứt khoát.
“Là chuyện có liên quan đến Tiểu Từ.”
Chử Ngật Sơn sợ cô lại cúp điện thoại, lớn tiếng nhấn mạnh một câu, giờ phút này ông đã có chút sốt ruột. Chử Điềm thoáng sửng sốt, cho rằng Chử Ngật Sơn lại giở trò, liền bực bội nói với ông ta:
“Ông có thể đừng lần nào cũng lôi danh nghĩa của anh ấy ra được không?”
Chử Ngật Sơn cũng hơi nhức đầu:
“Điềm Điềm, lần này là thật, ba thật sự có chuyện rất quan trọng muốn nói với con. Với lại quả thật có liên quan đến Tiểu Từ…” - thoáng ngập ngừng, ông ta hỏi với giọng thăm dò - “Con có biết Từ Nghi có một người anh làm sĩ quan không quân, mấy năm trước hy sinh vì tai nạn không?”
Chử Điềm á khẩu:
“Ông…”
Nhận thấy nỗi kinh ngạc của con gái, Chử Ngật Sơn khẽ thở dài:
“Xuống đây đi, ba chờ con.”
Cúp điện thoại, Chử Ngật Sơn im lặng ngồi trên xe chờ Chử Điềm. Dưới ánh đèn pha chiếu rọi, mặt ông ta trông có vẻ nghiêm túc và lạnh lùng, đồng thời lại có chút thương cảm. Khoảng chừng mười phút, cửa xe được mở ra từ bên ngoài. Ông ta lấy lại tinh thần, lúc nhìn thấy con gái không nhịn được cau mày, cất tiếng khẽ trách:
“Sao mặc ít như vậy đã đi xuống?”
Chử Điềm ngồi yên trên ghế lái phụ, kéo áo khoác, giọng nói vô cùng lạnh nhạt:
“Ông bớt quan tâm đi, nói xem, rốt cuộc có chuyện gì?”
Chử Ngật Sơn trong lòng có chút không vui, nhưng hiện giờ ông ta không có tư cách gì nổi giận trước mặt cô nữa rồi, chỉ có thể đè nén cơn giận, bình tĩnh nói: