m Điềm, ban đầu lúc con và Từ Nghi kết hôn, ba không hề phản đối. Một là biết con sẽ không nghe lời ba, hai là… ba nhận ra được con rất thích thằng nhóc đó. Cho nên lời tiếp theo của ba, con đừng cho rằng ba đang châm ngòi ly gián, bởi vì ba chỉ muốn tốt cho con thôi.”
Trong lòng Chử Điềm loáng thoáng có dự cảm xấu, nhưng vẫn cứng miệng:
“Ông có thể đừng nói lời thừa thãi nữa không?”
Chử Ngật Sơn vô cùng thất bại, đập vô-lăng như phát tiết, ông ta nói:
“Khoảng thời gian trước, Triệu Tiểu Tinh nhập viện giữ thai có quen biết một người. Người này, con hoặc Từ Nghi có thể sẽ biết, tên là Chương Hiểu Quần.”
Ông vừa nói vừa nhìn Chử Điềm. Quả nhiên! Bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt, Chử Điềm nhìn ông ta đầy căng thẳng:
“Chương Hiểu Quần thế nào?”
Nhìn thấy hết phản ứng của con gái, sắc mặt Chử Ngật Sơn càng u ám thêm:
“Thật ra cũng không có gì, bà ta quen biết Tiểu Tinh, cũng khá thân thiết. Trò chuyện lâu ngày cũng dần dần nói chút chuyện trong nhà.”
Chử Điềm tin lời Chử Ngật Sơn, ở ngoài xã hội Triệu Tiểu Tinh có bản lĩnh này, rất biết cư xử, nhiệt tình hào phóng, với ai cũng ra vẻ thân thiết.
“Cho nên bác Chương nói chuyện trong nhà với Triệu Tiểu Tinh ư? Ông biết anh Từ Hoàn?” - Chử Điềm hỏi tới - “Nhưng có liên quan gì đến Từ Nghi?”
“Một tuần trước Tiểu Tinh đưa đứa bé từ Mỹ về dưỡng bệnh, ở Bệnh viện đa khoa Quân khu, gặp lại Chương Hiểu Quần.” - sợ Chử Điềm nghĩ nhiều, Chử Ngật Sơn cố ý tránh nhắc đến con trai, nói - “Con gái Chương Hiểu Quần vẫn đang nằm viện, thời gian dài, Tiểu Tinh có đến thăm một hai lần.”
Nếu đặt vào lúc trước, đương nhiên Triệu Tiểu Tinh chẳng có tình cảm gì với Mạnh Phàm, cùng lắm chỉ có chút thương hại. Nhưng bây giờ không giống với lúc trước, ả đã làm mẹ, con trai lại sinh bệnh nên nhìn thấy Chương Hiểu Quần lo lắng cho con như vậy khó trách khỏi sẽ nảy sinh cảm giác thông cảm. Thường xuyên qua lại nên tình bạn thân thiết hơn chút.
Ả đã sớm biết chuyện Từ Hoàn và Mạnh Phàm, hơn nữa đây là nguyên nhân căn bệnh của Mạnh Phàm, lại là chuyện đau lòng của vợ chồng Mạnh Ngọc Hoà, nên ả rất biết điều không nhắc đến trước mặt họ. Đến một ngày ả nhìn thấy Chương Hiểu Quần ngồi một mình trong đình ở vườn hoa lau nước mắt mới cảm thấy có chút bất thường. Hỏi mấy phen mới đào được câu chuyện thưở trước.
Nghe xong, Triệu Tiểu Tinh cảm thấy rất đỗi kinh ngạc, nhất là sau khi ả xem hình Từ Hoàn, nỗi kinh ngạc trong lòng lại càng dời sông lấp biển. Dĩ nhiên ả sẽ không trực tiếp tìm Chử Điềm, cũng không dám tuỳ tiện đi tìm Chử Ngật Sơn. Bởi vì kể từ khi ả và Chử Điềm náo loạn một trận, ả nói xấu một câu về Chử Điềm trước mặt ông sẽ bị ông ta cho là châm ngòi ly gián. Nhưng để trong lòng lại thật sự khó chịu, liền trò chuyện với Chương Hiểu Quần thêm vài lần, sau khi biết rõ ràng mới nói cho Chử Ngật Sơn.
Nói cho cùng Chử Ngật Sơn vẫn lo lắng cho con gái, nghe xong không để ý đến sắc trời đã tối, bên ngoài lại đổ tuyết, chạy thẳng đến đây.
Chử Điềm nghe ông ta nói dông dài một hồi, đã có phần mất kiên nhẫn:
“Cho nên, Triệu Tiểu Tinh muốn ông nói cho tôi biết chuyện gì? Ả lại muốn xem tôi bị cười nhạo à?”
Đầu Chử Ngật Sơn đau lâm râm, ông ta nhắm hai mắt lại, lúc mở mắt ra lần nữa có thể thấy rõ tia máu bên trong. Giọng ông khàn khàn:
“Không phải vấn đề có xem con bị cười nhạo hay không, việc này liên quan đến đại sự cả đời con, không liên quan đến cô ấy.”
Chử Điềm cảm thấy buồn cười:
“Vậy ngược lại ông nói nghe thử xem.”
Chử Ngật Sơn hít sâu một hơi, gằn từng chữ:
“Con có biết sau khi anh trai Tiểu Từ xảy ra chuyện, Mạnh Phàm không chịu được kích thích, đến mức mắc chứng rối loạn tâm thần thể kích thích.”
Chử Điềm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không lên tiếng. Chử Ngật Sơn không thèm tức giận với cô:
“Vậy con có biết khi đó cô ta đã không thể nào nhận ra ai nữa hết, ngày nào cũng gào khóc trong phòng bệnh, duy chỉ có lúc nhìn thấy Từ Nghi thì luôn ôm cậu ta kêu tên Từ Hoàn.”
“Tôi biết.” - giọng Chử Điềm rất nhẹ nhàng - “Chuyện này Từ Nghi đã sớm nói với tôi rồi, anh ấy và anh trai rất giống, khó tránh được.”
“Vậy con có biết…” - giọng nói Chử Ngật Sơn nặng hơn - “Từ đó về sau, Từ Nghi chẳng hề đi làm, dành thời gian ở bên cô ta trong phòng bệnh không?”
Tim Chử Điềm đập mãnh liệt, quay đầu lại nhìn thẳng vào Chử Ngật Sơn, mắt trợn trừng. Cùng lúc đó, tim của cô cũng chợt tăng tốc:
“Ông nói nhảm gì vậy?”
“Ba nói nhảm hả? Buổi tối ba nhàn rỗi không có việc gì chạy đến nói nhảm với con à? Dù ba có vô liêm sỉ đến thế nào thì cũng là ba con, ba mang chuyện này lừa gạt con à?” - Chử Ngật Sơn cũng nổi giận, ngón tay khẽ run chỉ ra bên ngoài - “Nếu con không tin thì kêu Từ Nghi đến đây cho ba, ba hỏi thẳng mặt cậu ta.”
“Ông xứng sao?!” - Chử Điềm nói không lựa lời, tiếng nói cũng có hơi run run - “Cho dù như vậy thì sao? Cũng không đến phiên ông hỏi anh ấy.”
Lửa giận hừng hực, Chử Ngật Sơn chỉ cảm thấy gân xanh đập thình thịch trên thái dương, nhưng cơn tức giận không trút ra được. Hai tay ông ta nắm chặt, tiếng nói đè xuống rất khẽ, rất nặng:
“Có thể con không để bụng chuyện này, vậy con cũng không để ý đến tình cảm của cậu ta đối với Mạnh Phàm sao? Một thằng nhóc như cậu ta nếu không phải thích một cô gái, liệu có chịu mặc quân phục của người anh đã chết đi dỗ dành cô ta không? Đành lòng bỏ hết công việc để chịu đựng nhục nhã không? Chịu hôn cô ta ngay trước mặt ba mẹ người ta không? Có chịu không? - nói lời cuối cùng, Chử Ngật Sơn gần như gào lên - “Có thể con không tin ba, nhưng đây là những việc do chính miệng mẹ Mạnh Phàm nói, con cũng không tin sao? Điềm Điềm, con đừng giả bộ ngốc nghếch.”
Đối mặt với vẻ hùng hổ doạ người của Chử Ngật Sơn, Chử Điềm như bị giáng một gậy vào đầu, hoàn toàn đần độn. Cô vẫn duy trì tư thế ngồi ban đầu, ngơ ngác nhìn Chử Ngật Sơn, không thể thốt lên dù chỉ một câu.
Chử Ngật Sơn kiềm nén không được thở hổn hển, hồi lâu mới khống chế được tâm trạng. Tuy nhiên nhớ đến vẻ Từ Nghi thề son sắt trước mặt ông ta hồi trước thì lại tức không biết trút vào đâu.
“Mẹ kiếp, khốn nạn vô liêm sỉ, ba đã biết nó chẳng phải thứ tốt gì.”
“Ông không được mắng anh ấy.”
Chử Điềm đột nhiên bộc phát, tiếng nói lanh lảnh doạ Chử Ngật Sơn giật mình. Ông ta nhìn con gái với vẻ khó tin, chỉ thấy hai mắt cô đỏ bừng, ánh mắt lạnh lùng như ngâm trong băng tuyết, nhìn ông ta như nhìn kẻ thù.
“Tôi thật sự hận ông.”
Để lại câu nói này, Chử Điềm đóng sầm cửa, bước thẳng đi mà không quay đầu lại. Một đoạn đường ngắn ngủi từ cổng khu gia thuộc về đến nhà, Chử Điềm không biết mình đã đi thế nào. Cô ngồi xuống ghế salon, dù cửa sổ đã đóng kín nhưng cô vẫn cảm thấy xung quanh mình rét buốt từng cơn.
Chử Điềm rất muốn làm chút gì đó, trong lòng cũng tự nói với mình trước tiên đừng hoảng hốt. Tuy nhiên đều vô ích, đầu óc cô vẫn rối như tơ vò, chẳng hề nghĩ ra đầu mối nào cả. Từ tận đáy lòng cô không tin lời nói của Chử Ngật Sơn, nhưng đồng thời cũng biết rõ ông ra không có lý do lừa gạt cô, nhất là loại chuyện vất vả lại chẳng được gì này. Vừa nghĩ như vậy cô lại có chút dao động.
Hai tay không chịu theo khống chế cứ run lên, Chử Điềm cầm điện thoại di động, muốn gọi cho Từ Nghi, nhưng lại chần chừ vào giây phút nhấn phím. Sợ hãi, cảm giác sợ hãi vô cớ khiến cô lui bước. Giờ phút này, cô không còn nhớ những ký ức ngọt ngào đã trải qua. Trong đầu hiện đi hiện lại hình ảnh một năm cô kiên nhẫn theo đuổi anh và anh từ chối cô vô số lần. Nhớ đến những chuyện này, tất cả tự tin trong cô đều mất hết.
Nhìn điện thoại di động, cuối cùng Chử Điềm vẫn vứt nó qua một bên.
Suốt cả đêm Chử Điềm không quấy rầy bất cứ ai. Cô yên lặng dựa vào ghế salon, trong đầu mãi trăn trở về mấy câu nói của Chử Ngật Sơn như bị ma nhập. Đến nửa đêm rốt cuộc thể lực đã cạn kiệt, cô ngủ thiếp đi. Nhưng lúc sau giờ sáng lại bị tiếng rung của điện thoại đánh thức.
Chử Điềm choàng mở mắt, nhìn chiếc điện thoại kêu inh ỏi không ngừng trên bàn trà, đèn màn hình là nguồn sáng duy nhất trong phòng. Nhìn thấy tia sáng yếu ớt này, sau khi tỉnh dậy tim đập kịch liệt, sợ hãi trong chốc lát, cô lấy điện thoại đến xem. Chỉ vừa liếc mắt, Chử Điềm đã cảm thấy cổ họng như bị bóp nghẹt, không sao thở nổi.
Là Từ Nghi. Hiện tại mới sáu giờ sáng, người gọi điện thoại đến là Từ Nghi! Đầu óc Chử Điềm nhất thời trống rỗng, chẳng kịp nghĩ gì đã lập tức nhấn nút trả lời.
“Điềm Điềm.” - giọng Từ Nghi truyền đến từ đầu bên kia - “Anh vừa tập huấn xong, mới cầm đến điện thoại. Thấy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ của em, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Anh nói rất nhanh, kèm theo tiếng gió tuyết bay phấp phới. Thật ra cô nghe không rõ lắm, hơn nữa đầu óc Chử Điềm còn đang mụ mị, cô hoàn toàn không nghe được anh đang nói gì.
“Điềm Điềm?” - không nghe thấy tiếng cô, giọng Từ Nghi thoáng lo lắng - “Bên này tín hiệu không tốt lắm, có nghe thấy không em?”
Thật ra cô rất muốn nói gì đó, nhưng khoảnh khắc cất lời tiếng nói hơi khàn khàn. Lơ đãng nhìn bông tuyết bay bên ngoài cửa sổ, đèn đường bị khúc xạ phát ra ánh sáng màu cam, làm mặt cô chói loà, nước mắt theo đó liền rơi xuống.
Vào lúc này đây Chử Điềm cảm thấy vô cùng bế tắc, cô nắm lấy điện thoại, khó khăn lắm mới chờ được cú gọi này, vậy mà lại khóc đến mức chẳng nói được một câu hoàn chỉnh.
Đầu bên này Từ Nghi sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, vài ngày như vậy điện thoại anh chỉ còn lại một vạch pin, anh rất muốn nói chuyện với Chử Điềm, nhưng lại không ngờ cô cứ khóc mãi. Bất đắc dĩ, anh đành phải nói với Chử Điềm:
“Điềm Điềm, khoan khóc đã, trước hết nghe anh nói…”
Vừa dứt lời, điện thoại di động đã tự động tắt máy. Từ Nghi nhìn hai chữ “Tạm biệt” hiển thị trên màn ảnh, hận không thể ném điện thoại đi. Cách đó không xa sĩ quan huấn luyện đang gọi họ lên xe chạy đến chỗ khác. Lòng Từ Nghi như lửa đốt nhưng chỉ đành lên xe trước, chờ trở lại đội huấn luyện sẽ tìm điện thoại gọi cho cô.
Chử Điềm ở khu gia thuộc như thể ruốt cuộc đã tìm được nơi trút nỗi lòng, sau khi khóc lớn một trận tâm trạng ổn định lại. Cô lau khô nước mắt, lẳng lặng ngồi đợi trong căn phòng tối, đến khi chân trời le lói ánh sáng màu trắng bạc, Từ Nghi đã gọi điện thoại đến.
“Điềm Điềm, vừa nãy điện thoại hết pin.” - trong điện thoại, giọng Từ Nghi khàn đặc và mỏi mệt - “Khi nãy đến cùng đã xảy ra chuyện gì thế, sao lại khóc? Có phải trong nhà có chuyện gì hay không?”
“Không có, trong nhà không có chuyện gì.” - giọng Chử Điềm rất bình tĩnh - “Khóc là vì nhớ anh thôi.”
Rất hiển nhiên lời nói như vậy không thể nào thuyết phục Từ Nghi, ở đầu bên kia anh im bặt, Chử Điềm hoàn toàn không chất chứa nổi nữa, cắn môi, cô nói:
“Từ Nghi, em có thể hỏi anh một việc không?”
“Chuyện gì?” - anh hỏi.
Chử Điềm nhất thời cảm thấy nhịp tim bắt đầu tăng tốc, một tay nắm chặt cái gối ôm bên cạnh, cô gằn từng chữ hỏi rõ ràng:
“Sau khi Mạnh Phàm bị bệnh, có phải anh từng giả làm anh cả ở bên cạnh chăm sóc cô ấy một kho