“Dược…Dược tổng , xin ngài hãy giúp tôi” – Người đàn ông trung niên ngồi đối diện nài nỉ , trán đẫm mồ hôi cầu khẩn
“Tôi không th1ich nói nhiều” – Giọng nói trầm thấp vang lên , hơi thở đầy quỷ dị , đôi mắt sắc bén của Dược Thiếu Phàm nhìn thẳng vào người đàn ông kia , đầy chán nhường.
“ Xin ngài hãy giúp công ti của tôi , tôi xin ngài , cầu xin ngàu” – Từ Hài Thành nài nỉ.
“Ba.” – Đột nhiên 1 giọng nói trong trẻo vang lên , chủ nhân của giọng nói ấy là Từ Tử Hàn , con gái của Từ Hải Thành
“Con làm gì ở đây” – Từ Hải Thành quay sang , khó chịu lên tiếng.
“Con được Tiểu Thành mời đi ăn , thấy ba ở đây , con mới….” – Từ Tử Hàn trả lời , thoáng thấy vẻ mặt ông khó chịu , cô quay sang nhìn 2 người ngồi đối diện cha của cô . Mày đẹp nhíu lại khi phát hiện ra người đàn ông mặc Âu phục kia. Ánh mắt Từ Tử Hàn vô tình chạm với cặp mắt sắc bén của Dược THiếu Phàm , nhất thời sợ hãi nhanh chóng quay mặt đi. Khóe miệng Dược Thiếu Phàm vô thức cong lên.
“Ba đang làm việc sao !? Con đi nhé” – Từ Tử Hàn nhanh chóng tìm càch tháo chạy.
“Được.” – Từ hải Thành nói.
“Tôi nghĩ…chúng ta có thể hợp tác.” – Dược Thiếu Phàm lên tiếng. Câu nói đó làm cho Từ Hải Thành và trợ lý của anh bất ngờ.”Thật sao…đội ơn ngài Dược Tổng…”-Từ Hải Thành vui mừng lên tiếng.Nhưng câu nói tiếp theo lại khiến ông đổ mồ hôi lạnh”Với một điều kiện ! Tôi muốn con gái ông !?”
“Thiếu Phàm , cậu đang muốn làm gì vậy hả !?”- Trợ lý của anh cau mày hỏi.
“Sao hả !?”- Dược Thiếu Phàm chẳng để ý , cứ tiếp tục hỏi Từ hải Thành.
“Được” – Từ Hải Thành lập tức trả lời , dù lúc đầu có chút lo lắng. Dược Thiếu Phàm đứng dậy , bhỏ hai tay vào túi quần , nở một nụ cười khinh miệt “Hợp tác vui vẻ” rồi quay lưng bước đi.
“ Cậu muốn làm gì vậy hả !? Công ti của ông ta sắp phá sản rồi mà , chẳng còn cách nào cứu vãn , vậy mà cậu lại muốn sát nhập công ti ông ta vào Tập đoàn Hoàng Kim !?” – Lôi Lạc Kình bốc đồng la lên.
* Lôi Lạc Kình : Bạn than cũng là trợ thủ đắc lực của Dược thiếu Phàm trong “Hắc Nguyệt”(Bang phái trong thế giới Hắc đạo của Dược Thiếu Phàm) , là trợ lí của anh trong công ti. Một con người “Hành động trước , nói chuyện sau” , cháu đức tôn của gia tộc Lôi Lạc. Thiên tài chế tạo súng , thong minh nhưng lại rất đào hoa.
“Tôi có cách của tôi”- Dược Thiếu Phàm chậm rãi trả lời.
“Vì cô bé đó sao !? Tôi nhớ là sinh thành cậu ghép phụ nữ lắm mà , bởi vậy cậu mới được mệnh danh là “Người đàn ông độc than Hoàng Kim” chứ !?” – Lôi Lạc Kình cười khẩy nói.
“Cô bé đó là ngoại lệ” – Khóe miệng anh lại giương lên , tạo một đường cong rõ rang. Anh nhớ lại lúc cô bị anh bắt gặp cô đang cau mày khó chịu nhìn anh thì lại sợ sệt tìm cớ tháo chạy. Khuôn mặt đó thật sự rất đáng yêu . Lôi Lạc Kình ngớ người nhìn anh , tròng mắt như muốn rớt ra ngoài khi nhìn thấy người máu lạnh như anh đang cười.
*Tại nhà Từ gia... Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
" Không ! Con không lấy ông chú đó đâu." - Từ Tử Hàn uất ức nói.
"Hàn nhi, con giúp cha con đi ! Hãy cứu lấy công ti , công ti đó là tâm huyết cả đời của ông ấy đó." - Từ mẫu cố gắng khuyên cô con gái.
"Nhưng...nhưng ông ta hơn con đến 11 tuổi, làm sao , làm sao con có thể....hic..." - Khóe mắt cô bắt đầu ngấn nước.
"Đủ rồi ! Từ gia có ơn lớn với con , con không thểthấy chết không cứu ! Tử Hàn , gia đình ta nuôi nấng con từ nhỏ , con phải báo đáp chứ." - Từ Hải Thành nghiêm nghị nói."Nếu không có ta , con làm sao có được ngày hôm nay !?."
"Kìa mình" - Từ mẫu can ngăn . Bà đưa mắt nhìn Từ Tử Hàn , chỉ thấy cô cúi đầu không nói gì. Lòng bà nghẹn lại.
"Không nói nhiều nữa ! Mai ta sẽ đưa con sang Dược gia." – Từ Hải Thành nghiêm nghị nói rồi bỏ vào phòng ngủ.
“Hàn nhi , để ta lên nói chuyện với ông ấy , trễ rồi , con mau đi ngủ đi” – Từ mậu an ủi Từ Tử Hàn.
Từ Tử Hàn uất ức bỏ vào phòng . Nhưng hồi lâu sau cô lại nghĩ….Quả thật Từ gia có ơn lớn với cô , lúc còn nhỏ cô đã bị bỏ trước cửa Cô Nhi Viện , cuộc sống của cô bắt đầu từ đó , những đứa trẻ cùng tuổi luôn gen tị với cô vì cô đươc Đường mẫu yêu thương , lại xinh đẹp vô cùng , rồi chúng kiếm cớ ăn hiếp , đi học còn bị người ta khinh miệt….Cô luôn phải chịu đựng cho đến mùa Hè của 12năm trước , Từ mẫu vì muốn có con gái nên đã đến Cô Nhi Viện nhận nuôi cô , lúc đầu Từ gia phản đối nhưng thấy cô vừa thông minh ,lại xinh đẹp nghĩ sau này sẽ giúp ích cho ông nên ông mới đồng ý nuôi cô…. Hít 1 hơi thật mạnh , cô bước ra khỏi phòng đi đến phòng ngủ của ông để nói chuyện nhưng thay vì vậy , cô lại nghe được những điều mà cô không nên nghe….
" Hải Thành , sao ông lại nhắc lại chuyện đó" - Từ mẫu cau mày hỏi.
"Hừ , tôi nhận nuôi nó là cũng có mục đích , chứ bà nghĩ tôi ở không mà nhặt nó về
sao!?" - Từ Hải Thành hừ một tiếng." Từ gia chỉ có 1 đứa con , đó chính là Từ Chính , con bé đó chỉ cần trà trộn vào Dược gia , sau đó làm cho Dược Thiếu Phàm tán gia bại sản là được"
Từ mẫu nhìn ông ngỡ ngàng , thì ra là năm đó , ông chấp nhận nuôi đứa trẻ ấy là lý do này sao. Bà đau xót thay cho Từ Tử Hàn. Tuy không phải là con ruột nhưng bà luôn yêu thương cô hơn cả Từ Chính. Cũng vì Từ Chính từ nhỏ đã ương bướng , không nghe lời đành phải gửi anh qua bên Anh để du học , nên bà mới muốn có đứa con gái để trò chuyện , vì vậy mới nhẫn nuôi Từ Tử Hàn , dù vậy bà còn yêu thương cô hơn cả Từ Chính.
“ Không cần vòng vo nữa , dù sao đối với tôi nó chỉ là một quân cờ củng cóthể là một món hàng thôi…” – Từ Hải Thành khẽ cười , Từ mẫu chỉ biết lắc đầu mà trong long đau xót….
Từ Tử Hàn đã nghe thấy hết , những điều mà cô không biết , và cũng không muốn biết , bây giờ thì tất cả cô đều nghe được…. Thì ra là vậy , cô đối với Từ gia chỉ là một món hàng dùng để trao đổi , cô thẫn thờ bước vào phòng , nằm úp mặt xuống giừơng , một dòng nước nóng chảy dài trên 2gò má. Cô phải làm sao đây , phải giả vờ không biết , hay phải oán hận họ…Cô tự hỏi , rốt cuộc thì…cô đã làm gì sai mà tất cả mọi người trên thế giới này đều khước từ cô….”Cô đối với Từ gia chỉ là một món hang….chỉ là một món hang…” – Từng chữ , Từng chữ đều lặp lại trong đầu cô…
Từ Tử Hàn cứ òa khóc như một đứa trẻ , đến khi không còn sức để khóc mới ngủ thiếp đi….đêm khuya thanh tĩnh , Biệt thử của Từ gia phá lệ yên tĩnh , các bảo vệ đi tuần tra xung quanh , bất chợt có 1 bóng đen lướt qua , nhanh như chớp , không để lại bất cứ một tiếng động nào. Từ ban công lầu hai , nơi phòng ngủ của Từ Tử Hàn , bóng đen ấy thoáng chốc đã lên đến cửa , đèn trong phòng vẫn sáng , bóng đen kì lạ nhìn qua cửa sổ , thì thấy chủ nhân cha căn phòng này đang say ngũ nhanh tay mở cửa sổ rồi thật tự nhiên đi vào. "Ngay cả cửa sổ cũng không đóng sao ?" - Bóng đen ấy nghĩ thầm . Nơi chiếc giừơng êm ái , có một nữ nhân đang nằm yên giấc , trên khóe mắt vẫn còn đọng nước. Đưa bàn tay rắn chắc và xinh đẹp như một nghệ sĩ piano lên đôi mắt kia , khóe miệng vô thức giương lên , tạo một đường cong hoàn mỹ , "Bảo bối ! Về nhà nào" , nói xong liền bế Từ Tử Hàn lên , ôm trọn trong vòng tay của anh .Người con gái này thật kiều nhỏ , thật xinh đẹp… . Rồi như cách ban đầu , ra khỏi Từ gia.
Sáng hôm sau , Từ Tử Hàn tỉnh dậy trên chiếc giừơng tròn rộng lớn ,căn phòng mà cô đang nằm tràn ngập màu tím , từ bức tường , rèm cửa cho đến đồ dùng đều là màu tím xinh đẹp. Trong phòng còn ngát hương Lavender mà cô yêu thích. Nhanh chóng nhận ra đây không phải là phòng cô , cô nhất thời sợ hãi cô hét lên . Bằng cách nhanh nhất đi vào toilet để rửa mặt . Từ Tử Hàn chạy ra khỏi phòng , trước mặt cô là một tòa nhà được thiết kế theo kiến trúc phương Tây , trần nhà cao vút , ở giữa còn hắn một chùm đèn pha lê ấp lánh được gọt dũa rất tinh tế . Bộ sofe màu trắng ngà trải dài bao quanh chiếc bàn tròn thủy tinh được đặt chính giữa đại sảnh. Người giúp việc cứ đi tới đi lui , nhiều không đếm nổi."Đây là đâu" - Từ Tử Hàn run rẩy đi xuống phía dưới , đôi mắt lại sắp đọng nước .
" Dậy rồi sao!?" - 1giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau cô , khiến cho cô giật mình quay lại mà bật người ra đằng sau , Dược Thiếu Phàm nhanh cóng đưa tay đỡ lấy thân cô , mặt sát mặt mà lên tiếng"không cần phải giật mình như vậy đâu"
"Anh là ai , sao tôi lại ở đây!?" - Từ Tử Hàn đưa tay cố sức đẩy anh ra , nhưng bất lực liền lên tiếng.
"E là vợ tôi , vậy tôi là gì của e !?" - Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười.
"Anh...là chồng tôi?"- Từ Tử Hàn trố mắt hỏi.
" Ngoan lắm ! Chịu nhận tôi là chồng rồi sao !?" - Dược Thiếu Phàm đắc thắng lên tiếng .
Còn cô thì mắt chữ A miệng chữ O , trừng mắt nhìn anh , bực tức vô cùng khi nhận ra mình bị lừa "Anh..." cái miệng nhỏ xinh của cô chưa nói hết câu liền bị anh chặn lại bằng cách hôn cô . Môi lưỡi dây dưa với nhau , Từ Tử Hàn giãy dụa. Cô càng giãy dụa ,anh càng thích thú , lưỡi của anh quấn lưỡi của Từ Tử Hàn , tham lam hút hết mật ngọt từ miệng cô , một hồi lâu mới buông cô ra . Đầu óc Từ Tử Hàn quay cuồng , ngay cả sức đứng cũng không có , bất lực đành phải gục đầu vào lồng ngực vạm vỡ của anh thở dốc . Đối với màn chào đón buổi sáng như vậy thật sự khiến cô tức giận mà rủa thầm anh."Dược...Dược Thiếu Phàm . Anh thật là..,quá đáng."
"E là vợ tôi . Tôi có quyền !" - bằng cách ngắn gọn nhất , anh bình thản trả lời . "Phải rồi , chiều nay chúng ta sẽ kết hôn đó . E ở nhà chuẩn bị đi nhé. Tôi đi làm. Có gì cứ hỏi quản gia" - Dược Thiếu Phàm buông cô ra , dặn dò.
"Kết...hôn"
"Phải rồi."
"Không thích"
"E có quyền lựa chọn sao !?" - Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười , lộ rõ bản chất nắm quyền.Từ Tử Hàn chỉ biết cúi đầu , bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy vạt áo. Dược Thiếu Phàm đưa tay xoa đầu cô , khuôn mặt không chút biểu tình "Ăn sáng đi. Đồ của em đã được đưa đến rồi"
Từ Tử Hàn gật đầu , nhưng một suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu cô , cô liền chạy ra cửa lập tức hét lên " Dược Thiếu Phàm....anh dám bắt cóc tôi." Chính là lúc anh vừa ra tới cửa , cô liền sực nhớ hôm qua cô ngũ ở Từ gia . Vậy mà bây giờ lại thức dậy ở nhà anh . Kinh hãi mà hét lên.
Dược Thiếu Phàm nghe được, quay đầu lại , khóe miệng khẽ nhếch lên, khuôn mặt đầy hứng thú " Tôi bắt cóc em đem về nhà làm vợ." rồi lại sải bước đến chiếc xe BMW đang đứng chờ anh , mà anh cũng không quên để lại một câu châm chọc cô " Bảo bối ,em chậm tiêu như vậy chắc trí nhớ cũng không tốt , nên đừng có đi lung tung , nếu không sẽ lạc đấy." Từ Tử Hàn như muốn bốc khói , nói không lên lời , đành cắn răng bực tức đi vào.
Từ Tử Hàn ăn sáng trong trạng thái vô cùng bực bội , cô tưởng tượng miếng bít tết kia là anh , mà dùng dao nỉa đâm , chọc , dùng hết sức mà chuốc giận. Sau khi cơn giận đã được giải ỏa , cô lại tiếp tục ăn...
"Bác quản gia" - Sau khi ăn xong , cô gặp quản gia hỏi chuyện.
"Vâng , có chuyện gì sao ạ!?" - Quản gia một mực cung kính đáp.
"Dược Thiếu Phàm là người thế nào ?" - Cô ngây thơ hỏi. Cô muốn biết rốt cuộc anh là người thế nào mà đột nhập vào Từ gia 1 cách dễ dàng như vậy.
"Tiểu thư , cô không thể gọi thẳng tên của ông chủ như vậy ! Như vậy ông chủ sẽ không vui đâu." - Quản gia trạ lời.