br/> Một lát sau, Tĩnh Chi không nén được, hỏi, “Tiêu Tiêu, chẳng nhẽ lại dễ dàng bỏ qua cho anh ta như vậy thật sao?”.
“Ừ!”
Tĩnh Chi nghiêng đầu nhìn Tiêu Tiêu, “Mình thực sự không hiểu cậu, gây ra một chuyện lớn như vậy, là phụ nữ thì phải giận hai ngày mới được, thế mà cậu chẳng hề có phản ứng gì. Liệu cậu có phải là phụ nữ hay không vậy?”.
Tiêu Tiêu liếc Tĩnh Chi một cái, “Là phụ nữ thì phải nên phản ứng thế nào?”
“À, ví dụ như phất ống tay áo bỏ đi, hoặc như…”, Tĩnh Chi cũng không biết phải nói tiếp như thế nào. “Nói dối bị tai nạn xe là có ý trêu chọc người, mặc dù đó không phải là chủ ý của Tưởng Tư Thừa, nhưng cũng đã được anh ta đồng ý ngầm. Tâm trạng của anh ta lúc đoc có thể hiểu được, nhưng cách làm ấy thì thật đáng ghét.”
Nếu trong phim mà có cảnh ấy bao giờ cô gái cũng đều quay đầu bỏ đi, nhưng như thế còn là dịu dàng, nếu là một cô gái có cá tính hơn thì sẽ phải tát cho anh ta mấy cái.
“Cậu nghĩ, mình có yêu anh ấy không?” Tiêu Tiêu hỏi.
Trong bụng Tĩnh Chi thầm nghĩ, cậu có yêu anh ta không cần gì phải hỏi mình? Nhưng thấy Tiêu Tiêu hỏi, đành phải thật thà trả lời, “Mình thấy cậu yêu anh ấy”.
Tiêu Tiêu cười cầm một quả táo lên chầm chậm gọt vỏ, “Cậu cũng nhận thấy mình yêu anh ấy?”
Tĩnh Chi gật đầu, nếu không yêu thì chạy đến như điên làm gì!
“Như thế là đủ rồi. Trải qua chuyện này, mình cũng đã khẳng định được rằng, mình đã yêu anh ấy. Nếu mình đã yêu anh ấy, thì việc gì phải hờn dỗi để ròi giày vò làm khổ nhau?” Tiêu Tiêu nói, “Cuộc đời của con người vốn chẳng lấy gì làm dài, một phần ba dành để ngủ, một phần ba cho công việc, rồi thêm vào đó là những ngày sống mơ hồ, khó khăn lắm mới xác định rõ những mong muốn trong lòng, thì việc gì lại để cho chuyện giận hờn vô vị chiếm mất những khoảng thời gian quý báu còn lại?”.
Tĩnh Chi ngây người nhìn Tiêu Tiêu, một hồi sau ghé sát lại gần cô, vẻ mặt trịnh trọng hơi thái quá, “Tiêu Tiêu, cậu đúng là một triết gia!”.
Tiêu Tiêu không để ý đên điều đó, cắn một miếng táo, Tĩnh Chi đưa tay ra đón lấy, không ngờ Tiêu Tiêu lại cho vào miệng mình.
“Này, này, ai là người ốm hả?”
Tiêu Tiêu cười, nhét chỗ táo còn lại vào tay cô, “Được rồi, ít lời thôi. Buổi chiều mình còn có cuộc họp, mình phải về công ty đây. Cậu thế nào?”
Tĩnh Chi trề môi, vẻ mặt ỉu xìu, “Cậu đi đi, cứ mặc cho mình chết khô ở đây vậy. Hơn nữa đến cả cha mẹ mình mà còn chẳng cần cơ mà, có ai quan tâm đến mình đâu?”.
Tĩnh Chi lại giở khổ nhục kế, Tiêu Tiêu bất lực lườm cô bạn một cái.
Tĩnh Chi hỏi, “Tiêu Tiêu, cậu nói xem có phải khi người ta ốm thì dễ trở nên yếu đuối đúng không? Không biết tại sao mình cảm thấy mình rất đáng thương”.
“Tĩnh Chi này, đã bao giờ cậu kiên cường chưa?” Tiêu Tiêu lấy điện thoại ra, “Nói đi, thông báo cho ai đây?”.
“Ai cơ?”
“Dương Lôi hay là Uông Dụ Hàm, cậu nói một câu thẳng ra xem, mình sẽ đáp ứng cho cậu!”
Tĩnh Chi nghe vậy bỗng trở nên trầm mặc, co người vào trong chăn, một hồi lâu sau mới nói bằng một giọng trầm buồn, “Chẳng thông báo cho ai cả”.
Nhìn vẻ đáng thương ấy của Tĩnh Chi, Tiêu Tiêu thở dài, đưa tay kéo chăn ra, “Tĩnh Chi này, sớm muộn gì cậu cũng phải đối diện với sự thực, đây là một cơ hội tốt, ít nhất cũng xó thể để cho cậu có một sự lựa chọn. Đừng có mà đợi đến khi cậu trở thành gái già rồi thì chẳng còn cơ hội mà lựa chọn nữa đâu!”.
“Lựa chọn cái gì cơ chứ! Mình đã rất đắc tội với Uông Dụ Hàm, bây giờ quay lại để làm gì? Để anh ấy thương hại mình hay là cười nhạo mình? Dương Lôi là người mình theo đuổi, mình ôm đã ba ngày, nhưng đến cả một cú điện của anh ấy cũng không có, thế mà cậu lại bảo mình thông báo cho anh ấy ư? Nói với anh ấy rằng mình đang ốm, mình có nên hạ thấp bản thân đến thế không?”
Con người ta vốn dĩ khi ốm đau thường rất dễ bất chấp mọi lý lẽ, huống hồ Tĩnh Chi từ trước đến nay là người như vậy. Mặc dù Tiêu Tiêu không thích Dương Lôi, nhưng nói thật lòng thì cô cảm thấy Dương Lôi có phần hơi bị oan, bởi anh ấy đâu có biết là Tĩnh Chi bị ốm.
Tiêu Tiêu thấy cần phải nói cho Tĩnh Chi hiểu rõ điều ấy. “Anh ấy có biết cậu ốm đâu”.
“Phải, anh ấy không biết. Mọi chuyện của mình đều do mình nói ra, nếu không thì anh ấy chẳng thể nào biết được, vì rằng từ trước đến giờ anh ấy chưa bao giờ nghĩ tới chuyện chủ động đến tìm mình! Từ trước tới giờ anh ấy chưa bao giờ chủ động gửi tin nhắn đến cho mình. Khi mình gửi tin nhắn đến thì anh ấy cũng chỉ trả lời hết sức vắn tắt. Mình hỏi anh ấy, “Hôm nay anh có vui không?” Câu trả lời của anh ấy chỉ là một chữ “Vui”. Thậm chí có lúc còn không trả lời, chờ góp mấy tin nhắn của mình lại, gọi một cú điện đến, rồi hỏi mình bằng một giọng rất dịu dàng rằng, có việc gì không. Mình thì có việc gì chứ, tin nhắn giữa những người yêu nhau chẳng qua chỉ là cái cớ để trao đổi tình cảm. Chẳng nhẽ anh ấy không hiểu điều đó?”
Tiêu Tiêu nhìn Tĩnh Chi trong cơn giận dữ, không nói gì bụng nghĩ thầm, cậu trách ai mới được chứ? Chính là cậu chủ động theo đuổi người ta, và cũng có người khác chủ động theo đuổi cậu, nhưng cậu đã không cần đến người ta cơ mà! Bây giờ cảm thấy tủi thân, sao lúc trước không làm gì đi? Tất nhiên Tiêu Tiêu chỉ nghĩ thầm trong bụng thế thôi, chứ lúc đó dù có cho cô thêm mấy là gan cô cũng chẳng dám thẳng người chặn họng súng đang bốc lửa của Tĩnh Chi.
Tĩnh Chi gào lên mấy câu như vậy xong cảm thấy mình cũng thật vô vị, liền quay sang nở một nụ cười còn khó coi hơn là khóc với Tiêu Tiêu, “Cậu mau đi đi, chẳng phải cậu nói rằng có cuộc họp quan trọng là gì! Cậu đã xin nghỉ hai ngày rồi, hôm nay đừng có nhỡ việc nữa. Mình không sao đâu mà!”.
Tiêu Tiêu lắc đầu, “Bây giờ cậu đang như thế này, mình làm sao mà đi được. Tĩnh Chi, mình biết cậu đang lột xác, đau lắm, mình cũng rất thương cậu, nhưng chẳng thể giúp được gì. Bởi, chỉ sau khi chịu đựng nỗi đau, cậu mới biết mình cần gì mới biết nên quý trọng những gì và vứt bỏ những gì”.
Thực ra Tiêu Tiêu rất muốn nói cho Tĩnh Chi biết rằng, Uông Dụ Hàm không hề giận cô, gần như cách mấy tiếng đồng hồ anh lại gọi cho cô một lần hỏi về tình hình của Tĩnh Chi, thậm chí ngay cả khi Tĩnh Chi sốt cao mê man, túc trực bên cô không chỉ có Tiêu Tiêu mà con có cả Uông Dụ Hàm. Chỉ có điều, anh chàng ấy sau khi thấy cơn sốt của Tĩnh Chi đã lui liền bỏ đi, anh nói, điều mà anh cần không phải là sự cảm động của Tĩnh Chi.
Có những lời, bây giờ chưa phải là lúc nói ra.
“Tiêu Tiêu này, cậu đúng là triết gia rồi đấy, cứ nói ra cả một lô một lốc!” Tĩnh Chi cười, cố làm ra vẻ nhẹ nhõm, “Nếu cậu không yên tâm thì gọi điện cho Sở Dương, bảo nó đến trông mình, khỏi phí công mình thương nó!”.
Tiêu Tiêu nhìn đồng hồ, buổi chiều là cuộc đàm phá lần hai với bên Vạn Xương, không thể không có mặt được.
Tiêu Tiêu gọi điện cho Sở Dương, vừa nghe nói Tĩnh Chi ốm nằm viện, Sở Dương cuống quýt, không kịp nói câu nào chạy ngay tới bệnh viện, một lát sau đã có mặt ở buồng bệnh của Tĩnh Chi. Điều bất ngờ là Phương Nghị cũng tới.
“Giám đốc Phương?”
Phương Nghị gật đầu, “Đúng lúc tôi và Sở Dương đang ở cùng nhau, nên tôi đến thăm luôn”.
Tĩnh Chi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để mắng cho Sơ Dương một trận vì tội không quan tâm đến chị nhưng vừa nghe thấy giọng của Phương Nghị, cơn giận dữ lập tức tan biến, cô nằm xuống giường, nhắm mắt giả vờ đang ngủ.
Không phải là cô sợ Phương Nghị, mà là nghĩ tới chuyện lần trước to tiếng với anh ta ở hộp đêm nên cảm thấy mặt nóng bừng lên. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ tỏ ra chua ngoa như lần ấy, ấy thế mà lại bị người ta chứng kiến. Tất nhiên cũng đã có không ít lần cô tỏ ra chẳng chút thục nữ trước mặt Uông Dụ Hàm, nhưng dù tệ đến đâu cũng không bằng lần ở hộp đêm ấy!
Sở Dương nhìn thấy Tĩnh Chi cứ nhắm mắt thì hạ giọng khẽ hỏi Tiêu Tiêu, ” Chị ấy ngủ hay là hôn mê?”.
Tiêu Tiêu cũng không hiểu, vừa mới đây Tĩnh Chi còn nhảy chồm chồm, thế mà chỉ mấy giây sau đã ngủ say? Nhìn kỹ thấy mi mắt của Tĩnh Chi hơi động đậy, quay sang nhìn Phương Nghị, Tiêu Tiêu biết ngay là chuyện gì, cô mỉm cười đáp, : Ngủ thôi”.
Nghe Tĩnh Chi ngủ, Sở Dương thở phào nhẹ nhõm, ” Làm sao mà đang khỏe mạnh thế lại phải vào nằm viện?”.Vừa hỏi cô vừa nghĩ tới chuyện cách đây hai ngày Tĩnh Chi còn chơi trò mèo và chuột ở giảng đường cơ mà, sao lại ốm nhanh thế.
Tiêu Tiêu tất nhiên là không thể nói cho Sở Dương biết rõ nguồn cơn trước mặt Phương Nghị được, nên chỉ mỉm cười, ” Sốt do phổi bị nhiễm lạnh, nhưng cũng không đến mức nghiêm trọng cơ bản là đã hết sốt rồi!”.
” Thế ạ?” Sở Dương hỏi lại, rồi kéo lại chăn cho Tĩnh Chi vẻ quan tâm.
Phương Nghị nhìn vẻ căng thẳng của Tĩnh Chi từ đầu đến chân, cũng đoán được là cô giả vờ ngủ, khẽ nhếch môi nhưng cũng không nói ra.
Tiêu Tiêu nhìn Phương Nghị, rồi quay sang dặn dò Sở Dương, ” Nếu em không có việc gì thì hãy ở đây một lúc, chị phải về công ty, buổi chiều còn có buổi họp”.
Sở Dương gật đầu, ” Em không có việc gì cả, chị cứ đi đi. Phương Nghị cũng nói là chiều nay anh ấy có cuộc họp. Hai người cứ đi đi”.
Phương Nghị gật đầu, ” Tôi cũng phải về đây, chúng ta cùng đi”. Nói rồi quay sang nhìn Tiêu Tiêu, ” Có cần phải về thay quần áo không?”.
“Không cần đâu ạ, tôi cũng có đồ dự phòng ở công ty rồi, cứ đi thẳng đến đó thôi. Có một số tư liệu tôi vẫn chưa kịp xem, cần phải chuẩn bị một chút, nếu không chúng ta sẽ bị chịu thiệt thòi.”
Phương Nghị gật đầu, anh luôn rất hài lòng về năng lực làm việc của Tiêu Tiêu.
Tiêu Tiêu đi cùng xe với Phương Nghị về công ty, tài liệu dùng cho đàm phán đã bày sẵn trên bàn, xem xét xong thì cũng tới giờ đàm phán.
A Tống không quấn băng nữa, tay của anh ta chỉ bị rạn xương đôi chút, không có gì là nghiêm trọng, trên môi vẫn nở nụ cười đúng kiểu như mọi khi.
Vừa nhìn thấy anh ta là Tiêu Tiêu đã nhớ đến cú điện thoại mà cô đã nhận, nụ cười trên môi càng rạng rỡ và quyến rũ hơn, khi bắt tay anh ta cô đã tỏ ra rất nhiệt tình và còn dùng sức véo vào đó nữa.
Nụ cười trên môi A Tống hơi méo đi, khóe môi trễ xuống thật khó coi, miệng hé ra hít một hơi, thầm nghĩ, ” Ôi đau quá! Cô gái này, đúng là lòng dại chẳng khác gì rắn rết!”.
Ngồi canh cho Tĩnh Chi truyền dịch, thấy có vẻ không có chuyện gì, Sở Dương định tranh thủ thời gian về nhà lấy ít đồ dùng và một số tài liệu Hà Ý Dương cần, bụng nghĩ, nhân lúc mẹ đi vắng, tìm thứ gì cũng tiện hơn.
Vừa mang được ít đồ ra khỏi nhà, vẫn chưa tới bến xe buýt thì đã nhìn thấy xe của Hà Ý Khiêm đang bám sát cô bên đường.
Hà Ý Khiêm hạ tấm cửa kính xe xuống, gọi tên cô, ” Còn định tránh đến bao giờ nữa?”.
Cuối cùng Sở Dương dừng bước, ôm chặt chiếc túi vẻ cảnh giác, quay lại nhìn anh ta với anh mắt lạnh lùng, ” Rốt cuộc là anh muốn gì?”.
” Lên xe rồi nói”.
Sở Dương cười lạnh lùng, ” Anh nghĩ rằng tôi sẽ lên xe à? Nếu giỏi thì anh hãy lái xe đi vào phần đường dành cho người đi bộ theo tôi đi”, nói xong quay người đi vào phía bên trong.
” Sở Dương..”, Hà Ý Khiêm gọi, môi mím lại, giọng có vẻ dịu đi, ” Đừng giận dỗi nữa, được không? Chúng ta hãy nói chuyện với nhau cho rõ ràng!”.