ng, chính là thấy bạn gái thích gì mà lại không có tiền mua
Đúng là khó chịu.
Người bán hàng là một cô gái trẻ trông rất chất phác, những chiếc lắc tay và dây chuyền này đều do cô gái tự tay làm ra, kiểu dáng rất mới lạ, đến cả chuyên gia như Diệp tam thiếu cũng thấy kiểu dáng không tệ.
“Cái này bao nhiêu tiền?” Trình An Nhã chọn một chiếc dây chuyền, hỏi cô gái, chiếc vòng bằng dây da, có đeo một viên ngọc thạch hình cỏ bốn lá, Trình An Nhã vừa nhìn là thích ngay.
“Năm mươi tệ.” Cô gái trẻ nở nụ cười.
Trình An Nhã cười, “Diệp tam thiếu, quà sinh nhật của anh trông vào anh đấy.”
Mắt Diệp tam thiếu co giật…
Anh kéo cô ra xa khỏi sạp hàng, nghiến răng trèo trẹo, “Trình An Nhã, em cố tình có phải không?”
Trình An Nhã nở nụ cười mê hồn, hơi ngước cằm, ngạo mạn như một nữ hoàng, “Phải thì đã sao? Anh chẳng phải cũng bày mưu hãm hại em đó sao? Chẳng nhẽ chỉ mình anh được phép làm vậy còn em thì không? Em chơi khó anh một lần là hoàn toàn phù hợp logic. Hơn nữa, hôm nay là sinh nhật em, anh chẳng biết xấu hổ tặng anh cho em cũng không hỏi em có nhận hay không, lại còn bày mưu muốn ăn tươi nuốt sống em, vậy cũng nên có chút thành ý chứ? Thế nào? Em chỉ thích sợi dây chuyền ấy thôi.”
Cái miệng của nha đầu chết tiệt này quả thật …lợi hại. Anh cuối cùng cũng đã lĩnh hội được mùi vị của tủi nhục vì vô dụng rồi, cảm giác này, cũng đúng là vô dụng thật.
“Nha đầu chết tiệt.” Diệp tam thiếu nhả ra mấy chữ qua kẽ răng, ngón trỏ trỏ thẳng vào cô, “Xem tối nay anh xử lý em thế nào.”
Trình An Nhã mỉm cười, “Ngoan, mau đi kiếm sợi dây chuyền đó về tay đi.”
Diệp tam thiếu vỗ vào sau gáy cô một cái, hai người đùa giỡn nhau trong mắt nhìn cô chủ sạp hàng như bao đôi tình nhân khác đang trêu đùa vậy. Anh ăn mặc sáng sủa, đeo một chuếc đồng hồ đắt tiền, cô không nghĩ rằng anh không có tiền mua được chiếc dây chuyền năm mươi tệ.
Cho nên khi Diệp tam thiếu nói bán rẻ một chút, cô ấy rất ngạc nhiên. Nhưng tính tình cô gái cũng tốt, chỉ cười nói: “Chỉ có thể bớt năm tệ, bốn mươi năm tệ là giá thấp nhất rồi.”
Trình An Nhã đứng một bên mỉm cười, Diệp tam thiếu đôt nhiên bày ra bộ mặt si tình bi thương, khàn khàn giọng nói: “Em gái, em có biết trên đời này tình yêu nào đáng thương nhất không?”
Trình An Nhã đứng bên cạnh hơi quay đầu đi, nhịn cười, Diệp tam thiếu, vẻ mặt này của anh quả thật quá kinh điển.
Cô gái trẻ ngây thơ lắc đầu, không biết rằng đây chỉ là một con sói, trai đẹp bày ra bộ mặt thương cảm như vậy, cô gái vô cùng cảm động, hỏi theo lời anh: “Là cái gì?”
Diệp tam thiếu ôm lấy Trình An Nhã đang cố nhịn cười, “Em nhìn anh và chị ấy đi, từ khi quen biết đến khi yêu nhau, phân ly lại trùng phùng cũng sắp tám năm rồi, tám năm chiến đấu, bọn anh cũng đã có một đứa con trai bảy tuổi rồi mà còn chưa tu thành chính quả, em có biết vì sao không?”
Cô gái trẻ lắc đầu ngơ ngác.
Trình An Nhã run như lá rụng, Diệp tam thiếu, anh quả là có tài, mỹ nhân kế có thể dùng đến mức này quả là cực phẩm.
Ánh mắt Diệp tam thiếu càng trở nên bi thương, “Bởi vì anh không có tiền, cho nên bị nhà cô ấy chê bai.”
Anh dùng giọng nói thấp trầm kể lại câu chuyện bị thảm của chàng trai nhà quê yêu con gái nhà giàu bị ngăn cản thế nào, vợ con xa cách hai phương thế nào, câu chuyện lắt léo ngặt nghèo, trúc trắc khúc khuỷu, thật xúc động lòng người, khiến người nghe rơi lệ, cô chủ sạp hàng cũng xúc động đến khóe mắt đỏ hoe, nước mắt chực rơi xuống… 77F1.XTGEM.COM - Website đọc truyện hay nhất!
“Anh thật đáng thương.” Cô gái ngây thơ nhìn bọn họ đầy thương cảm…
Trình An Nhã bị câu chuyện sến súa của Diệp tam thiếu bịa ra làm cho không nói được câu nào, suýt nữa thì vỗ tay khen hay, gục trong lòng anh cười đến nỗi rung cả vai lên, ông trời à, cô chưa từng biết, Diệp tam thiếu lại có thiên phúa sến súa như vậy, quả là…quá quá quá ghê gớm.
Cô thật sự phục rồi, năng lực của người đàn ông này quả là lớn mạnh.
Cô run rất dữ dội, trong mắt cô gái trẻ cô như bị chuyện cũ làm cho đau lòng mà khóc, an ủi cô một cách rất lương thiện, Trình An Nhã nhất thời cảm thấy cảm khái vô cùng, cô thiếu nữ nào cũng rất Quỳnh Dao mà.
Diệp tam thiếu ôm lấy Trình An Nhã lại bày ra bộ mặt vừa rạng rỡ vừa bi thương, cầm lấy sợi dây chuyền mà Trình An Nhã thích, bi thương nói: “Em gái à, hôm nay sinh nhật của bạn gái anh, anh không có tiền tặng cô ấy những món quà đắt giá, chỉ có thể mua một ít đồ trang sức rẻ tiền cho cô ấy vui, nể mối tình thê lương của bọn anh, sợi dây chuyền này còn có thể rẻ hơn được nữa không?”
Cô gái trẻ bị Diệp tam thiếu làm cho cảm động rớt nước mắt, cô nắm chặt tay Diệp tam thiếu, đặt sợi dây chuyền vào tay anh, “Anh à, sợi dây chuyền này em tặng anh, chúc anh chị bách niên giai lão, sớm ngày đoàn viên.”
Mỹ nhân kế và sến súa kế giành thắng lợi hoàn toàn.
Diệp tam thiếu nở nụ cười yêu nghiệt, phong tình vạn chủng: “Em gái, em thật tốt bụng, không giống…”
Anh liếc nhìn cô gái nhỏ trong lòng, thật sự muốn bóp chết cô, cả đời anh chưa bao giờ mất mặt như vậy, vì một sợi dây chuyền năm mươi tệ mà bán sắc, bán cả tiềm năng sến súa của mình.
Tiểu An Nhã, em xong rồi.
Diệp tam thiếu gần như lôi Trình An Nhã ra khỏi khu phố mua sắm một cách thô bạo, trên đường đi Trình An Nhã cười muốn đứt hơi, ngả vào lòng anh rung lên không ngừng, “Diệp Sâm, anh đáng yêu quá, sao lại còn sến hơn cả em.”
Diệp tam thiếu nghe thấy liền lật mặt, giữ chặt sau gáy cô, hôn lên cái miệng đáng ghét một cách dữ dội, nụ hôn mang tính trừng phạt, khiến cô trời đất quay cuồng.
“Còn nói nữa, anh đánh em.” Diệp tam thiếu hung dữ ác bá gào lên, hôm nay là ngày anh cảm thấy mất mặt nhất trong đời.
Nếu như bị cánh nhà báo biết được, cả thành phố A nhất định cười nghiêng ngả, Diệp tam thiếu đột nhiên nổi ý định giết người diệt khẩu. cô cũng không sợ anh, vẫn cười ha ha như cũ, buột miệng nói: “Em phát hiện ra em ngày càng thích anh rồi đấy.”
Anh hừ một tiếng, trong lòng có chút không cam tâm, nhưng lại không thể làm gì khác.
Trong đời mỗi người, rồi sẽ gặp một người khiến bản thân tâm cam tình nguyện nhưng lại không thể làm gì khác.
Mất mặt một lần đổi lấy một câu nói thích của cô, có vẻ như cũng không lỗ lắm.
“Em thích nó thế cơ à?” anh rất ít khi thấy cô đeo đồ trang sức, anh xưa nay đều rất hào phóng với tình nhân, nhưng chưa từng tặng cô món đồ gì, anh hơi sững lại, ánh mắt thâm trầm.
“Đẹp mà.” Trình An Nhã giơ tay, sợi dây chuyền dưới ánh đèn đẹp đến lóa mắt.
Cuối cùng, dưới ánh đèn đường mờ ảo, anh giúp cô đeo sợi dây chuyền ấy, đây là món quà đầu tiên anh tặng cô, còn là quà sinh nhật, ý nghĩa to lớn vô cùng. Trình An Nhã nhảy lên một đoạn tường cao, trên đôi giày cao gót năm phân, lắc lư nghiêng ngả mà đi, hai tay giang ra để giữ thăng bằng, Diệp tam thiếu nhìn mà mắt co giật, cuối cùng vì sợ cô ngã xuống mà đưa tay ra dắt cô đi.
Cô ở trên, anh ở dưới, một cao một thấp mà đi.
“Lớn chừng này rồi mà còn đi trên tường.”
“Cô nương còn chưa chê anh già kìa, nói thế nào em cũng mới đi làm được một hai năm, còn trẻ chán.”
“Trẻ quá đi.” Diệp tam thiếu kéo khóe môi, nhắc nhở cô: “Nắm chắc lấy, đừng có ngã xuống.”
“Có anh ở đây, sợ cái gì.”
Anh hơi sững lại, người con gái của mình hùng hồn nói có anh ở đây, sợ cái gì, phần tín nhiệm này, khiến anh cảm thấy mình phút chốc trở nên lớn mạnh. Dường như anh là vị thần không gì là không thể của cô.
Anh chưa từng nghĩ đến thật sự sẽ sa lầy, trong phút không để ý, cô ngang ngược xông vào trong tim, thuận lợi không một chút cản trở, mọc rễ nảy mầm, anh muốn chống lại thế nào cô vẫn tự do đi lại, trái tim không khóa trước cô.
Nếu như ban đầu quyết định ở cùng cô vì Ninh Ninh, đối với anh mà nói, com trai có ý nghĩa lớn hơn An Nhã, nhưng bây giờ, anh kinh ngạc phát hiện ra, là bản thân anh cũng muốn cùng cô bách niên giai lão, phổ tác một bài tình ca chỉ dành riêng cho hai người, bất luận bi hoan, chết khôn hối hận.
Đã không còn liên quan đến con trai, ý nghĩa của Trình An Nhã đói với anh đã quan trọng hơn Ninh Ninh.
Gặp được Trình An Nhã quả là điều may mắn trong cuộc đời anh.
Đôi tay này, anh đã dắt đi là không nỡ buông ra.
Cả đời này, chỉ cần có cô.
Đi đến hết đoạn tường cao, Trình An Nhã nắm chặt bàn tay Diệp tam thiếu nhảy xuống, Diệp Sâm chỉ hơi dùng sức, đỡ lấy cô, Trình An Nhã ngã vào lòng anh, đập vào mắt cô là sự dịu dàng trong đáy mắt anh, tim cô rung lên, trênmôi toàn những điều ngọt ngào.
“Anh cũng phát hiện ra anh ngày càng thích em hơn.” Diệp tam thiếu thản nhiên, “Cả đời này, em không chạy thoát khỏi anh đâu.”
“A, tỏ tình kìa, bây giờ mà có thêm bó hoa hồng thì lại càng hợp cảnh hơn.” Dưới ánh trăng, mày mắt Trình An Nhã toát lên niềm hân hoan, như một tinh linh nghịch ngợm.
Hai người cùng nhìn về phía các sạp hàng trên mặt đất ở cách đó không xa, có khoảng năm sáu sạp, bên cạnh chủ sạp hoặc là các túi lớn hoặc là xe đẩy, đây là hàng hóa mà các chủ sạp bán trốn thuế, các con phố lớn nhỏ trong thành phố, ở đâu cũng có thể nhìn thấy các sạp hàng như vậy.
Trình An Nhã tinh mắt phát hiện ra một xe hàng bán hoa hồng, “Anh yêu, em muốn có hoa hồng.”
Hoa hồng, đại diện cho tình yêu, cô gái nào cũng không ngoại lệ.
Mắt Diệp tam thiếu lại lần nữa co giật, xiết eo Trình An Nhã, “Em lại muốn gây khó dễ cho anh à?”
“Lần đầu tiên chúng ta hẹn hò mà, thông thường chẳng phải sẽ tặng một bó hoa hồng sao? Diệp tam thiếu, con trai tặng con gái hoa hồng, kèm theo lời tỏ tình vừa rồi của anh, người ta sẽ càng cảm động hơn đấy.” Cô cười tươi như hoa, dung nhan nghiêng nước nghiêng thành.
Mười tệ chẳng mua nổi mấy bông hoa hồng, Diệp tam thiếu thầm nghĩ, lẽ nào lại dùng mỹ nhân kế và sến súa kế. Chủ hàng là một bác trung niên, lưng hùm eo báo, hoàn toàn không giống với cô gái khi nãy, Diệp tam thiếu vừa nghĩ đến phải dùng mỹ nhân kế, da đầu liền tê dần.
Rùng mình dữ dội.
“Tiểu An Nhã, làm nhiều điều thất đức sớm muộn sẽ bị quả báo.” Diệp tam thiếu dằn ra một câu rất giang hồ, khiến Trình An Nhã cười nh nắc nẻ.
Cô liền đứng khoanh tay xem anh làm thế nào để lấy được bó hoa hồng này.
Diệp tam thiếu trợn mắt nhìn cô, tối nay anh đã mất mặt vô cùng rồi, mất mặt thêm một lần nữa cũng chẳng sao, anh cười mà như không nhìn về phía sau, đột nhiên hoảng hốt hét to: “Mọi người chạy mau, quản lý đô thị đến kìa.”
Trình An Nhã sững người, ngoảnh về phía sau, cách đó không xa quả nhiên có một người đàn ông mặc đồng phục đi đến, xa quá nhìn không rõ ràng cho lắm. Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một trận binh hoang mã loạn, các chủ hàng rong rất thuần thục đóng gói hàng hóa, xách túi chạy, đẩy xe chạy, chưa đầy một phút đã không thấy bóng dáng đâu…
Trình An Nhã, “…”
Diệp tam thiếu nhẹ nhàng đi đến chỗ sạp hoa vừa nãy, nhặt bốn bó hoa hồng rơi trên mặt đất, anh tách ra, ghép lại thành một bó hoa hồng lớn đỏ rực, nở một nụ cười hết sức vô lại, dịu dàng đi về phía Trình An Nhã.
Ánh trăng tạo cho cảnh này một bối cảnh rất mê hồn, các tòa cao ốc trong thành phố đều im lìm, ánh đèn neon rực rỡ chiếu rọi khắp nơi, tăng thêm cho khung cảnh vẻ lung linh huyền ảo. Ánh trăng rải những tia dịu dàng trên gương mặt anh, cánh tay anh ôm bó hoa hồng, gương mặt nỏ nụ cười rất nhẹ. Nhìn anh thật sự rất phong đ